BanhTeen334
New member
Nhiếp ảnh gia Nhật Bản Masahisa Fukase có thể nói là "ám ảnh" theo đúng nghĩa đen khi cứ mãi chụp một mối - đó là người vợ kiêm nàng thơ của anh từ ngày gặp cho đến lúc chia tay. Kiểu obsessed nhưng qua ống kính á!
Tác phẩm đỉnh nhất của Fukase phải kể đến cuốn sách ảnh "Sự cô đơn của bầy quạ" ra mắt năm 1986. Đến năm 2010, hội chuyên gia còn vote nó là bộ sách ảnh xịn nhất trong vòng 25 năm luôn nha!
Giống như mọi tác phẩm khác của Fukase, nó thể hiện tâm trí u buồn và đầy ám ảnh của anh. Đàn quạ - dù đang bay hay đậu trên cành, được khắc họa trong những bức ảnh đen trắng tương phản cao đầy nhiễu hạt, chính là biểu tượng cho nỗi đau chia tay giữa anh với người vợ thứ hai - Yoko.
Yoko chính là main character của một loạt ảnh đỉnh khác tên "Từ cửa sổ" mà Fukase thực hiện năm 1974. Lần đầu được trưng bày ở châu Âu cách đây 7 năm, loạt ảnh này được đặt cạnh các tác phẩm của Daido Moriyama và Eikoh Hosoe, hay thậm chí vài tài năng mới nổi khác trong làng nhiếp ảnh Nhật.
Ảnh chụp Yoko trông như những bức ảnh chụp nhanh random, với đủ kiểu biểu cảm: lúc cố tình "dìm hàng" bản thân, lúc pose sành điệu, hay đơn giản là... hét vào mặt anh trước khi đi ra khỏi nhà. Chaotic energy thật sự!
Với vẻ ngoài là những khoảnh khắc đời thường bình thường, nhưng ẩn ý đằng sau mới là thứ làm nên giá trị cho các tác phẩm của Masahisa Fukase.
Trong bộ ảnh chụp Yoko, độ "ám ảnh" được đẩy lên tận max. Câu hỏi đặt ra là: tại sao Fukase lại dành tới 13 năm cho một dự án chỉ chụp đúng một thứ - người vợ của mình? Hay là, cảm giác liên tục bị chụp một cách ám ảnh suốt 13 năm bởi chồng mình thì Yoko nghĩ sao?
Hẳn là điều này cũng ít nhiều đóng góp vào quyết định rời đi của chị. Về sau, Yoko chia sẻ cuộc sống chung của cả hai là chuỗi khoảnh khắc "sự buồn tẻ ngột ngạt xen kẽ với bạo lực và những cơn phấn khích dữ dội tới gần như muốn tự sát". Heavy quá đi!
Nhưng dù sao thì Yoko cũng từng rất tự nguyện tham gia vào dự án của Masahisa Fukase. Chị vừa "diễn sâu", vừa ăn vận, vừa tạo dáng. Thành quả là một kiểu thẩm mỹ vừa vui nhộn vừa có phần u ám.
Trong một bức ảnh, Yoko đang nhìn vào gương với khuôn mặt được trang điểm trông già hơn nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp. Ở một bức ảnh khác, chị mặc kimono và quỳ xuống ngay dưới các tác phẩm của Fukase trong một triển lãm khi khán giả đi ngang, hoàn toàn không để ý tới dáng vẻ kỳ lạ của chị hay việc chị đang pose.
Guardian nhận xét đối với Masahisa Fukase, chiếc máy ảnh giống như một công cụ để anh cố gắng kiểm soát Yoko cũng như thế giới xung quanh. Anh thậm chí từng nói: "Tôi làm việc và chụp ảnh với hy vọng dừng lại mọi thứ. Theo nghĩa đó, tác phẩm của tôi có thể là một vở kịch trả thù nào đó về cuộc sống hiện tại".
Nếu tất cả nhiếp ảnh gia đóng băng thế giới mỗi lần họ nhấn nút chụp, thì với Masahisa Fukase hành động đó còn mang thêm một sắc thái tối tăm - như thể qua việc chụp ảnh, anh có thể bằng cách nào đó khiến thời gian ngừng trôi. Yoko không phải người đầu tiên, người vợ trước đó của Fukase là Kawakami cũng liên tục được chụp và xuất hiện trong cuốn sách ảnh đầu tiên của anh.
Khi Yoko rời bỏ Fukase vào năm 1976, nhiếp ảnh gia bắt đầu nghiện rượu và chịu những đợt suy nhược, trầm cảm nặng nề. Trong những tháng sau khi chia tay, anh tập trung chụp ảnh lũ quạ mình thấy ở mỗi ga tàu trên đường về nhà với cùng đôi mắt từng chụp Yoko.
Anh liên tục chụp quạ tới năm 1982, khi anh tái hôn. Trong thần thoại Nhật Bản, quạ là sinh vật hay gây rối, điềm xấu về những khoảng thời gian sóng gió, đồng thời cũng là biểu tượng của tình yêu đã mất và một trái tim vỡ nát tới gần như không thể chữa lành.
Nếu "Sự cô đơn của bầy quạ" là một bản thánh ca buồn về sự mất mát và trái tim tan vỡ, thì loạt ảnh chụp Yoko được xem là giai đoạn cô đọng hơn trong cuộc đời anh khi vẫn còn tình yêu. Chúng được in ra từ tâm trí của người tạo ra chúng: đó là một kiểu tự truyện ám ảnh và sâu sắc, với chủ thể chính thực ra không phải quạ, cũng chẳng phải Yoko, mà chính là người đứng sau ống kính - Masahisa Fukase.
Năm 1982, Fukase viết, anh "đã trở thành một con quạ". Như chính 6 năm trước đó, tâm hồn của anh đã phóng chiếu qua Yoko và một phần của anh đã trở thành Yoko.
Masahisa Fukase qua đời năm 2012, 40 năm sau khi "làm một con quạ", 20 năm sau khi chìm vào hôn mê sau một cú ngã cầu thang tại quán bar yêu thích.
Yoko đến thăm anh 2 tháng một lần suốt 2 thập kỷ trống rỗng đó. Điều đau lòng và bi kịch là anh không nhận thức được, cũng chẳng đóng băng được thời gian nữa.
"Anh ấy mãi là một phần nhân dạng của tôi", Yoko nói, thêm vào: "Với máy ảnh đặt trước mắt, anh ấy mới có thể nhìn được, thiếu đi thì không".
Đối lập với bóng tối trong đời của Masahisa Fukase, "Từ cửa sổ" là một giai điệu rực rỡ tươi sáng tương phản với những câu chuyện được thêu dệt xung quanh anh và tác phẩm của anh. Cuối cùng, chủ đề mà người xem rút được từ những tác phẩm vừa hồn nhiên vừa tăm tối, ở cả lũ quạ hay Yoko là gì, hãy tự nhìn bằng đôi mắt của chính mình nhé!
Nguồn: kenh14.vn