Manga 17-Sai: Khi hiện thực đen tối còn đau đớn hơn cả những gì bạn tưởng tượng

5a380715a4878996610b.png


Nếu bạn nghĩ mình đã thấy đủ thứ kinh hoàng trong manga, thì hãy chuẩn bị tinh thần vì 17-Sai sẽ khiến bạn phải suy nghĩ lại. Đây không phải truyện giả tưởng, mà là câu chuyện dựa trên vụ án có thật từng gây chấn động cả Nhật Bản và thế giới

eff67a9d7fdfa1c4b5c5.jpg


60deaf94f9778009151b.jpg


Câu chuyện bắt đầu từ một cậu học sinh bình thường...

Hiroki - ban đầu chỉ là nam sinh bình thường thôi. Nhưng sau khi được Miyamoto, ông trùm băng giang hồ giải cứu khỏi mấy thằng bắt nạt, cậu đã "theo anh đi em" luôn rồi ‍♂️

6a9f28214e7969dde53b.png


Lúc đầu thì cũng chill thôi, được làm "em trai" của Miyamoto thì ai cũng phải nể phục, muốn làm gì cũng được. Nhưng từ từ, Hiroki lún sâu vào thế giới ngầm, rồi đỉnh điểm là tham gia vào vụ bắt cóc một nữ sinh 17 tuổi tên Sachiko

1f6a91edfd338451b8e9.jpg


Vụ án có thật đằng sau câu chuyện: Furata Junko năm 1989

Trước khi đi sâu vào manga, mình phải nhắc đến vụ án thật khiến bất cứ ai biết đến cũng phải rùng mình. Nữ sinh 17 tuổi bị bắt cóc, cưỡng hiếp và giết hại... nhưng đó mới chỉ là phần "nhẹ nhàng" của câu chuyện.

Thật ra, trong 44 ngày bị giam giữ, cô gái xấu số đã bị xâm hại hơn 500 lần. Gần 100 người biết nơi cô bị nhốt, và họ hoặc là làm ngơ, hoặc tham gia vào tội ác đó

Cách họ tra tấn Furata... thành thật mà nói mình cảm thấy buồn nôn khi tìm hiểu. Không biết mình đang đọc hồ sơ vụ án hay câu chuyện kinh dị nữa. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm thì được, nhưng thật sự không khuyến khích đâu nhé

Từ bi kịch thực tế đó, manga 17-Sai ra đời. Dù đã giảm nhẹ phần vô nhân tính, nhưng độ thực tế của nó vẫn đủ để giữ bạn cuốn hút và lo sợ từ đầu đến cuối.

43a08f4e8599f569f4fd.jpg


Điểm mạnh nhất: Tính chân thực đến rợn người

Nếu phải chọn một thứ để khen ở bộ manga này thì đó chính là tính thực tế của nó. Nhưng không phải loại thực tế kiểu "show hết mọi thứ" đâu nha!

Manga không miêu tả chi tiết từng việc Sachiko phải trải qua. Bạn sẽ thấy vài cảnh tra tấn, thấy hành vi đồi bại của bọn thủ phạm, nhưng chỉ vậy thôi. Phần còn lại? Bạn chỉ thấy hậu quả trên cơ thể và tinh thần của nạn nhân - cô ngày càng tiều tụy, ốm yếu, đau xót và thất thần hơn sau mỗi chương

32968f63a94e335703f6.jpg


Mỗi lần camera chuyển sang chỗ khác, trí tưởng tượng của bạn tự động "fill" vào đó những gì có thể đã xảy ra. Biết được vụ án Furata, bạn không thể phủ nhận khả năng những điều tương tự đã, và sẽ xảy ra với Sachiko...

Nhiều góc nhìn, nhiều cảm xúc

17-Sai không chỉ kể về Sachiko, mà về cả vụ án bắt cóc. Nên bạn sẽ thấy:

• Suy nghĩ của thủ phạm và đồng phạm (dù mình không thể nào hiểu và đồng cảm với lũ vô lương tâm này )
• Sự vô vọng bất lực của gia đình nạn nhân
• Cảnh sát đang làm nhiệm vụ của mình

Và tất cả đều bám chắc vào một thứ: tính thực tế!



Về Hiroki: Thất vọng hơn là giận dữ

Ai cũng có lúc sợ sệt, mắc sai lầm rồi hối hận. Nhưng không phỉ một lần, mà hết lần này đến lần khác, Hiroki cứ nhẫn tâm tước đi tia hi vọng của Sachiko và Miki - em gái sinh đôi đang tuyệt vọng tìm chị. Bị cuốn vào vòng xoáy tội lỗi và sợ hãi, cậu tự tay gạt đi lối thoát cho người khác lẫn chặn luôn con đường quay đầu của mình



Nhìn hành động và suy nghĩ của Hiroki, độc giả không tức giận hay căm phẫn mà chỉ biết buồn và thất vọng. Thất vọng về một con người vẫn còn nhân tính, còn lương tri nhưng không thể nghe theo tiếng nói từ trái tim mình, vẫn nhìn thấy con đường đúng mà chân cứ bước xuống lối mòn hạ lưu...

Gia đình nạn nhân: Nỗi đau thầm lặng

Dù đã trải qua hay chưa, ai cũng có thể hình dung được nỗi đau của gia đình Sachiko. Bất lực, vô vọng, dù nhờ cảnh sát hay tự đi tìm cũng không ra kết quả.

Không khí gia đình ảm đạm suốt những ngày đen tối chờ đợi một tin tốt lành mong manh:
• Mẹ đa cảm yếu đuối chỉ biết ngóng đợi tin con
• Cha giữ vẻ ngoài cứng rắn nhưng rơi nước mắt thầm trong tim
• Em gái cố gắng hết mức tìm kiếm mà như không gặt hái được gì

Tất cả đều quá hiển nhiên rồi, mà sao vẫn đau lòng đến vậy?

Cảnh sát: Giữa trách nhiệm và nhân tính

Thực ra cảnh sát không mặn mà lắm với vụ mất tích này. Ừ thì thiếu gì những vụ mấy cô cậu mới lớn bỏ nhà đi chơi mà bố mẹ hoảng lên báo mất tích ‍♀️

Lực lượng điều tra không vô tâm, nhưng họ cũng không rảnh cho những vụ tự giải quyết sau 2-3 ngày.

Tuy nhiên, họ vẫn động lòng trước sự thành khẩn của gia đình nạn nhân, nhớ rằng mình cũng là con người, là những người làm cha làm mẹ lo lắng cho con. Dù chỉ hoàn thành trách nhiệm, nhưng như bác sĩ cứu người, những việc làm ấy đem lại ánh sáng hi vọng cho người kẹt trong bóng tối vô vọng ✨

Liệu có "happy ending" không?

Dù nạn nhân được giải thoát và cứu sống, thì nó có thật sự là cái kết hạnh phúc không?

Kẻ thủ ác nói dối, giả bộ ăn năn để được khoản hồng rồi lại được thả ra xã hội.

Người con gái được cứu, nhưng cả gia đình lại bị mắc kẹt giữa vòng vây đồn đoán của bạn bè, truyền thông xã hội.

Từ cái nhìn méo mó của Hiroki, ta nhìn thấy sự thật thối nát: nạn nhân có chết thì hung thủ mới bị trừng trị xứng đáng, và đời nào việc cô gái xấu số kia bị nghiền nát bởi số phận nghiệt ngã lại có thể là cái kết viên mãn?

Hoặc ngược lại, khi nạn nhân vẫn chịu những chấn thương không biết bao giờ lành, tại sao những kẻ cặn bã kia cứ nhởn nhơ ngoài xã hội chỉ sau một hai năm cải tạo?

Và cuối cùng, cái tính thực tế của bộ truyện vẫn cứ ở đó, cứ tồn tại một cách chướng mắt như những cái kết bất công trong xã hội.

Về art style...

Bên cạnh cốt truyện hấp dẫn với đủ mọi cảm xúc, nét vẽ thì ở mức trung bình thôi. Không nâng tầm manga lên, nhưng cũng không phải điểm trừ khiến người đọc ngán

Kết luận: Đáng đọc hay không?

17-Sai không phải tuyệt tác, nhưng nó đã thành công trong việc kể lại một câu chuyện chân thực đắng cay về một xã hội đen tối, vô nhân đạo hơn những gì ta từng tưởng tượng.

Nguồn: gamek.vn
 
Back
Top