TamBabe328
New member
Nuôi con như trồng hoa vậy, vội vàng quá thì héo, nhưng thả lỏng cũng chẳng nở được
Dưới đây là tâm sự của một mẹ được share trên Sohu (Trung Quốc), lẹt át luôn hàng nghìn phụ huynh khác cùng relate hết nấc.
2h sáng, tôi co ro ở góc sofa, ánh sáng từ điện thoại nhìn mà tức mắt luôn. Trước mặt là quyển vở nhàu nát, cây bút chì gãy đôi và cốc nước lạnh tanh. Những câu tôi gào vào mặt con lúc nãy vẫn văng vẳng bên tai, giờ cổ họng như bị nghẹn cứng, muốn lấy giấy lau nước mắt cũng không còn sức
Cảnh này... bạn có thấy quen quen không?
Tuần trước gặp chị Trương ở chung cư, mắt đỏ hoe như mắt thỏ, tay cầm ổ bánh mì cắn dở. "Tôi vừa xé luôn bài kiểm tra toán của thằng nhỏ", chị cười gượng, "Nó đứng hình 3 giây rồi lao vào phòng khóa cửa luôn". Hai đứa đứng nhìn bọn trẻ chơi xa xa, rồi cùng thở dài. Hoá ra khoảnh khắc sụp đổ của các mẹ, ngay cả thời gian địa điểm cũng giống nhau đến vậy
Thứ thực sự làm "tràn ly" là gì?
Anh Lý - một người bạn của tôi từng nói một sự thật đau đớn: khi mình nổi giận với con, thứ khiến ta tức thực ra thường không phải chuyện trước mắt đâu. Có thể là sáng chen chúc tàu điện ngầm bị giẫm gãy gót giày, có thể là tăng ca đến 10h tối về nhà thấy đồ chơi vương vãi khắp nhà, cũng có thể là cảnh chồng nằm dài lướt điện thoại rồi hỏi một câu cho có: "Hôm nay con làm xong bài tập chưa?".
Tất cả mệt mỏi, tủi thân, lo âu chất đống lại, rồi tìm được "lỗ thông hơi" đúng lúc đứa bé tính "8 + 9" ra 15 
Như thứ Sáu tuần trước, tôi nổi điên vì con gái làm bài chậm. Nhưng tỉnh ra mới biết, thứ thực sự làm tôi mất bình tĩnh là nét chữ nguệch ngoạc của con. Nó kéo tôi về ký ức bị cô giáo phê bình trước lớp; khiến tôi nghĩ đến con nhà đồng nghiệp vừa đoạt giải toán; nghĩ đến mấy bức ảnh "mẹ hoàn hảo" trên mạng. Mình mắng con vì gì? Thực ra đang gào vào chính bản thân mình, vào phiên bản "fail" của chính mình thôi
Cái giá của việc mất kiểm soát cảm xúc nặng hơn bạn nghĩ nhiều
Tâm lý học có cái gọi là "hiệu ứng đá mèo". Một ông bố bị sếp mắng, về nhà trút giận lên con; đứa trẻ đá con mèo; con mèo làm vỡ bình hoa.
Nhưng trong gia đình, chuỗi cảm xúc đó tàn nhẫn hơn nhiều. Cánh cửa mình sập mạnh trước mặt con có thể trở thành cánh cửa trái tim cả đời chúng không mở được; câu "Con thật ngốc" buột miệng có thể thành đoạn ghi âm tự phủ nhận của con suốt đời; cây bút chì bị bẻ gãy có khi cũng bẻ gãy luôn chút hứng thú học tập cuối cùng của con
Tôi quen một cô giáo chủ nhiệm trường top. Cô nói mình thương nhất hai kiểu học sinh: một kiểu luôn co rúm trong góc, không dám lên tiếng; một kiểu cố tình quậy phá để được chú ý.
"Kiểu đầu là tự khép mình sau thời gian dài bị phủ nhận, kiểu sau là dùng sự nổi loạn che giấu nỗi sợ 'mình không đủ tốt'", cô giải thích.
Cô lật cho tôi xem tranh của học sinh, có bức nhìn mà ai cũng phải lặng người. Trong tranh, người mẹ há miệng như quái vật, đứa trẻ co lại thành chấm nhỏ xíu. Tiêu đề: "Khi mẹ nổi giận". Nhìn mà đau lòng quá
Giáo dục thật sự bắt đầu từ việc nhìn thấy chính mình
Làm tư vấn ở trung tâm giáo dục mấy năm, tôi thấy quá nhiều bậc phụ huynh sau cơn bùng nổ cảm xúc thì sụp đổ khóc nức nở. Họ hối hận, tự trách, thậm chí tự tát vào mặt mình, nhưng lần sau vẫn y chang. Thực ra, mấu chốt không phải học bao nhiêu kỹ năng giao tiếp, mà là phải học cách hòa giải với chính mình trước đã.
Thử làm thí nghiệm này nhé: lần sau sắp phát hỏa, chạm tay lên ngực cảm nhận nhịp tim. Nếu nhịp tim trên 100 lần/phút, nghĩa là cảm xúc đã "lên đỉnh" rồi, lúc đó nói gì cũng như có dao trong miệng
Bạn có thể nói với con: "Mẹ cần 5 phút để bình tĩnh, lát nữa mình nói chuyện tiếp nhé?" rồi ra ban công hít thở, hoặc rửa mặt. Đó không phải trốn tránh trách nhiệm mà là cho cảm xúc cơ hội "hạ cánh an toàn" đấy
Nhóm tôi từng khảo sát một nhóm phụ huynh. Kết quả cho thấy những người kiên trì ghi nhật ký cảm xúc, sau 3 tháng xung đột với con giảm tới 67% luôn!
Có một mẹ viết: "Hôm nay con gái lại làm bẩn khắp nơi bằng bút màu, tôi sắp nổi nóng thì chợt nhớ hôm qua con kiên nhẫn dạy tôi vẽ mặt trời. Hoá ra không phải con xấu đi, mà là tôi quên nhìn con bằng ánh mắt mới". Ấm lòng quá đi
Nuôi con là hành trình dài, không có cha mẹ nào hoàn hảo cả
Trong phòng tư vấn, chúng tôi hay chơi trò "đấu giá khuyết điểm": mỗi người kể 3 lần "fail" khi dạy con, rồi đấu giá xem điều gì muốn thay đổi nhất. Điều kỳ lạ là khi mọi người thẳng thắn thừa nhận mình cũng lo âu, cũng mất kiểm soát, cũng bối rối, bầu không khí lại dịu hẳn đi
Nuôi con như trồng hoa, vội vàng quá không được nhưng thả lỏng cũng chẳng xong. Những khoảnh khắc khiến ta sụp đổ, thực ra chính là tấm gương soi chiếu bản thân. Khi mình học cách chấp nhận sự không hoàn hảo của mình, mới có thể cho con cảm giác an toàn thật sự; khi không còn dùng câu "vì tốt cho con" để trói buộc, giáo dục mới thật sự bắt đầu
Đêm đã khuya, khe cửa phòng con gái hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa, thấy con co mình ngủ, trong tay vẫn nắm nửa cục tẩy. Bất chợt tôi nhớ lúc con 3 tuổi, tôi tăng ca về nửa đêm, con lồm cồm bò dậy, lén lấy chiếc bánh quy giấu dưới gối đưa cho tôi: "Mẹ ăn đi mẹ ơi, mẹ đừng để đói nhé". Hoá ra, mình vẫn luôn yêu nhau theo những cách vụng về như thế
Trên con đường làm cha mẹ, mong rằng mình sẽ có ít hơn những đêm "mắng con rồi khóc đến nửa đêm" và nhiều hơn những buổi sáng "hiểu con và cũng tha thứ cho chính mình". Bởi vì, thứ con trẻ cần không phải cha mẹ hoàn hảo, mà là những người sẵn sàng cùng con trưởng thành
Nguồn: kenh14.vn
Dưới đây là tâm sự của một mẹ được share trên Sohu (Trung Quốc), lẹt át luôn hàng nghìn phụ huynh khác cùng relate hết nấc.
2h sáng, tôi co ro ở góc sofa, ánh sáng từ điện thoại nhìn mà tức mắt luôn. Trước mặt là quyển vở nhàu nát, cây bút chì gãy đôi và cốc nước lạnh tanh. Những câu tôi gào vào mặt con lúc nãy vẫn văng vẳng bên tai, giờ cổ họng như bị nghẹn cứng, muốn lấy giấy lau nước mắt cũng không còn sức
Cảnh này... bạn có thấy quen quen không?
Tuần trước gặp chị Trương ở chung cư, mắt đỏ hoe như mắt thỏ, tay cầm ổ bánh mì cắn dở. "Tôi vừa xé luôn bài kiểm tra toán của thằng nhỏ", chị cười gượng, "Nó đứng hình 3 giây rồi lao vào phòng khóa cửa luôn". Hai đứa đứng nhìn bọn trẻ chơi xa xa, rồi cùng thở dài. Hoá ra khoảnh khắc sụp đổ của các mẹ, ngay cả thời gian địa điểm cũng giống nhau đến vậy
Thứ thực sự làm "tràn ly" là gì?
Anh Lý - một người bạn của tôi từng nói một sự thật đau đớn: khi mình nổi giận với con, thứ khiến ta tức thực ra thường không phải chuyện trước mắt đâu. Có thể là sáng chen chúc tàu điện ngầm bị giẫm gãy gót giày, có thể là tăng ca đến 10h tối về nhà thấy đồ chơi vương vãi khắp nhà, cũng có thể là cảnh chồng nằm dài lướt điện thoại rồi hỏi một câu cho có: "Hôm nay con làm xong bài tập chưa?".
Tất cả mệt mỏi, tủi thân, lo âu chất đống lại, rồi tìm được "lỗ thông hơi" đúng lúc đứa bé tính "8 + 9" ra 15
Như thứ Sáu tuần trước, tôi nổi điên vì con gái làm bài chậm. Nhưng tỉnh ra mới biết, thứ thực sự làm tôi mất bình tĩnh là nét chữ nguệch ngoạc của con. Nó kéo tôi về ký ức bị cô giáo phê bình trước lớp; khiến tôi nghĩ đến con nhà đồng nghiệp vừa đoạt giải toán; nghĩ đến mấy bức ảnh "mẹ hoàn hảo" trên mạng. Mình mắng con vì gì? Thực ra đang gào vào chính bản thân mình, vào phiên bản "fail" của chính mình thôi
Cái giá của việc mất kiểm soát cảm xúc nặng hơn bạn nghĩ nhiều
Tâm lý học có cái gọi là "hiệu ứng đá mèo". Một ông bố bị sếp mắng, về nhà trút giận lên con; đứa trẻ đá con mèo; con mèo làm vỡ bình hoa.
Nhưng trong gia đình, chuỗi cảm xúc đó tàn nhẫn hơn nhiều. Cánh cửa mình sập mạnh trước mặt con có thể trở thành cánh cửa trái tim cả đời chúng không mở được; câu "Con thật ngốc" buột miệng có thể thành đoạn ghi âm tự phủ nhận của con suốt đời; cây bút chì bị bẻ gãy có khi cũng bẻ gãy luôn chút hứng thú học tập cuối cùng của con
Tôi quen một cô giáo chủ nhiệm trường top. Cô nói mình thương nhất hai kiểu học sinh: một kiểu luôn co rúm trong góc, không dám lên tiếng; một kiểu cố tình quậy phá để được chú ý.
"Kiểu đầu là tự khép mình sau thời gian dài bị phủ nhận, kiểu sau là dùng sự nổi loạn che giấu nỗi sợ 'mình không đủ tốt'", cô giải thích.
Cô lật cho tôi xem tranh của học sinh, có bức nhìn mà ai cũng phải lặng người. Trong tranh, người mẹ há miệng như quái vật, đứa trẻ co lại thành chấm nhỏ xíu. Tiêu đề: "Khi mẹ nổi giận". Nhìn mà đau lòng quá
Giáo dục thật sự bắt đầu từ việc nhìn thấy chính mình
Làm tư vấn ở trung tâm giáo dục mấy năm, tôi thấy quá nhiều bậc phụ huynh sau cơn bùng nổ cảm xúc thì sụp đổ khóc nức nở. Họ hối hận, tự trách, thậm chí tự tát vào mặt mình, nhưng lần sau vẫn y chang. Thực ra, mấu chốt không phải học bao nhiêu kỹ năng giao tiếp, mà là phải học cách hòa giải với chính mình trước đã.
Thử làm thí nghiệm này nhé: lần sau sắp phát hỏa, chạm tay lên ngực cảm nhận nhịp tim. Nếu nhịp tim trên 100 lần/phút, nghĩa là cảm xúc đã "lên đỉnh" rồi, lúc đó nói gì cũng như có dao trong miệng
Bạn có thể nói với con: "Mẹ cần 5 phút để bình tĩnh, lát nữa mình nói chuyện tiếp nhé?" rồi ra ban công hít thở, hoặc rửa mặt. Đó không phải trốn tránh trách nhiệm mà là cho cảm xúc cơ hội "hạ cánh an toàn" đấy
Nhóm tôi từng khảo sát một nhóm phụ huynh. Kết quả cho thấy những người kiên trì ghi nhật ký cảm xúc, sau 3 tháng xung đột với con giảm tới 67% luôn!
Có một mẹ viết: "Hôm nay con gái lại làm bẩn khắp nơi bằng bút màu, tôi sắp nổi nóng thì chợt nhớ hôm qua con kiên nhẫn dạy tôi vẽ mặt trời. Hoá ra không phải con xấu đi, mà là tôi quên nhìn con bằng ánh mắt mới". Ấm lòng quá đi
Nuôi con là hành trình dài, không có cha mẹ nào hoàn hảo cả
Trong phòng tư vấn, chúng tôi hay chơi trò "đấu giá khuyết điểm": mỗi người kể 3 lần "fail" khi dạy con, rồi đấu giá xem điều gì muốn thay đổi nhất. Điều kỳ lạ là khi mọi người thẳng thắn thừa nhận mình cũng lo âu, cũng mất kiểm soát, cũng bối rối, bầu không khí lại dịu hẳn đi
Nuôi con như trồng hoa, vội vàng quá không được nhưng thả lỏng cũng chẳng xong. Những khoảnh khắc khiến ta sụp đổ, thực ra chính là tấm gương soi chiếu bản thân. Khi mình học cách chấp nhận sự không hoàn hảo của mình, mới có thể cho con cảm giác an toàn thật sự; khi không còn dùng câu "vì tốt cho con" để trói buộc, giáo dục mới thật sự bắt đầu
Đêm đã khuya, khe cửa phòng con gái hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa, thấy con co mình ngủ, trong tay vẫn nắm nửa cục tẩy. Bất chợt tôi nhớ lúc con 3 tuổi, tôi tăng ca về nửa đêm, con lồm cồm bò dậy, lén lấy chiếc bánh quy giấu dưới gối đưa cho tôi: "Mẹ ăn đi mẹ ơi, mẹ đừng để đói nhé". Hoá ra, mình vẫn luôn yêu nhau theo những cách vụng về như thế
Trên con đường làm cha mẹ, mong rằng mình sẽ có ít hơn những đêm "mắng con rồi khóc đến nửa đêm" và nhiều hơn những buổi sáng "hiểu con và cũng tha thứ cho chính mình". Bởi vì, thứ con trẻ cần không phải cha mẹ hoàn hảo, mà là những người sẵn sàng cùng con trưởng thành
Nguồn: kenh14.vn