"Mai": Phim của Trấn Thành lần này xịn xò hẳn, drama ngập mặt nhưng chất lượng lên đời rõ rệt

PandaHong

New member
Sau "Bố Già" (2021) và "Nhà Bà Nữ" (2023), Trấn Thành đã tự xây dựng được "thương hiệu" riêng với những câu chuyện về số phận người lao động, drama hàng xóm láng giềng và mâu thuẫn gia đình. "Mai" cũng không nằm ngoài công thức này, nhưng phải nói là lần này anh "lên tay" rõ rệt về mặt kỹ thuật so với hai phim trước đó.

Mai - tên nhân vật chính - là một cô gái làm massage trị liệu. Từ khi chuyển đến khu chung cư mới, Mai (Phương Anh Đào đóng) liên tục bị hội chị em hàng xóm và đồng nghiệp soi mói, kỳ thị. Người duy nhất thương yêu cô là bà "khách quen" tên Đào (Hồng Đào). Rồi xuất hiện Dương (Tuấn Trần) - một anh chàng "sát gái" có tiếng. Dương "cày cấp" Mai không ngừng nghỉ, nhưng mối quan hệ của họ sớm đón sóng gió khi Mai không chỉ lớn tuổi hơn mà còn mang theo cả một rổ quá khứ đầy bi kịch

Nói thật chứ "Mai" là bộ phim đạo diễn giỏi nhất của Trấn Thành đến giờ. Nếu như "Bố Già" flex những cảnh one-shot khó nhằn, "Nhà Bà Nữ" chơi chiêu chuyển cảnh liên tục để thể hiện sự tương đồng trong mâu thuẫn thế hệ, thì "Mai" là sự kết hợp của cả hai. Phim mở màn bằng một cảnh quay dài góc nhìn thứ nhất khi Mai về nhà mới, vừa giới thiệu dàn cast một cách khéo léo.

Sau đó là đoạn chuyển cảnh mượt mà để đối chiếu cuộc sống giữa Mai và Dương - một bên là phụ nữ trưởng thành, tự gánh vác mọi thứ; một bên là anh chàng trai trẻ đang "chill" với thú vui thể xác. Những cảnh one-shot tiếp theo xuất hiện xuyên suốt với mục đích rõ ràng: thể hiện sự chuyển biến và bùng nổ tâm lý nhân vật.

6b57050cb49df0d37c6d.jpg


e55fd8e8884f9eb5be02.jpg


Màu phim và góc quay khá đẹp, mang đậm ý đồ nghệ thuật, đặc biệt là những phân đoạn mâu thuẫn căng thẳng. "Mai" có vài cảnh nóng nhưng đều được dàn dựng kỹ lưỡng - vừa đủ "spicy" để thấy được sự khao khát của cả hai mà không lộ quá nhiều da thịt hay có động tác thô tục quá đà.

Điểm trừ đáng tiếc nằm ở nhạc phim còn khá rập khuôn và "học thuật" quá. Nhiều cảnh không đạt cảm xúc phù hợp do phần âm nhạc hơi... lạc quẻ. Ca khúc chủ đề của Phan Mạnh Quỳnh cũng không thực sự catchy nên dễ "bay màu" khỏi tâm trí ngay sau khi ra khỏi rạp

"Mai" tiếp tục phát huy thế mạnh của Trấn Thành trong việc xây dựng nhân vật sát thực tế. Mai là một cô gái "ở đáy xã hội", 37 tuổi - quá lứa lỡ thì nhưng ngoại hình xinh đẹp lại khiến hội chị em hàng xóm ganh ghét đố kỵ. Cô còn có quá khứ đau thương khiến bản thân tự ti, lại làm công việc nhạy cảm là massage trị liệu.

Trong mắt người đời, Mai bị xem là "làm gái", chuyên "dụ dỗ" đàn ông. Trong mắt đồng nghiệp, cô chắc chắn có chiêu trò gì đó để hút hết khách. Về nhà thì còn phải gánh người cha nghiện cờ bạc, cứ vài ngày lại "báo nợ" vài chục triệu nhưng lại ưa nói đạo lý, đưa con gái vào thế bí

5aff49ce343cd5696670.jpg


Cuộc đời nhân vật là một chuỗi bi kịch liên hoàn, đi đến đâu cũng bị soi mói, chửi bới, ghét bỏ. Cô tự chui vào một cái vỏ ốc đầy gai nhọn để tự bảo vệ mình khỏi tổn thương. Nhưng khi Dương xuất hiện, Mai mới được phép thể hiện sự mềm yếu như bao phụ nữ khác. Hóa ra, cô gái 37 tuổi nhìn có vẻ mạnh mẽ, không cần ai che chở nhưng lại có lúc òa khóc vì "muốn được yêu"

Nhưng đây chỉ là khởi đầu cho một loạt drama khác. Trấn Thành khéo léo khiến người xem thương Mai, đồng cảm với Mai và cầu mong cô được happy ending sau mọi biến cố. Những twist được lồng ghép hợp lý - mỗi khi mình tạm yên lòng vì Mai bắt đầu hạnh phúc thì nỗi đau mới lại ập đến. Không ít người sẽ rơi nước mắt vì thương cho số phận của một cô gái đã có quá nhiều vết sẹo, chỉ muốn được yêu thương nhưng lại bị cuộc đời dập tơi bời...

cda923ec9f128fa99a2f.jpg


Bên cạnh câu chuyện của Mai, mâu thuẫn giữa Dương và mẹ cũng được xây dựng rất tốt. Giống "Nhà Bà Nữ", họ đều là nạn nhân của một gia đình không trọn vẹn - người mẹ thì bảo bọc con quá mức, đứa con thì chẳng thể thoát khỏi cái bóng quá lớn ấy. Điểm hay của "Mai" là những mâu thuẫn không có người đúng, cũng chẳng có kẻ sai. Tất cả chỉ là do số phận quá nghiệt ngã mà thôi.

Tiếc là Trấn Thành vẫn còn hơi tham lam tiểu tiết và muốn "vắt nước mắt" người xem càng nhiều càng tốt. Càng về cuối, "Mai" càng lê thê và lan man vì các tình tiết thừa thãi. Nhiều cảnh có thể cắt gọt hoặc bỏ luôn để cô đọng cảm xúc hơn nhưng lại bị kéo dài không cần thiết. Phần đầu phim vẫn khá ồn ào, làm liên tưởng đến "Nhà Bà Nữ". Một vài cảnh cao trào vẫn hơi bất hợp lý khi cố ép nhân vật phải trải qua bi kịch bằng cách gây tổn thương cho tất cả mọi người.

Phương Anh Đào thuộc thế hệ nữ diễn viên trẻ quen mặt của điện ảnh Việt. Nhưng cô vẫn chưa có vai diễn nào thực sự bứt phá, thậm chí còn bị các bạn diễn nam như Thái Hòa, Quang Tuấn "lấn át". "Mai" đã trao cho Phương Anh Đào cơ hội thể hiện bản thân qua một vai diễn có nhiều chiều sâu và sự chuyển biến tâm lý rõ nét ✨

Đầu phim, Mai là một phụ nữ từng trải, đã "miễn dịch" với những lời gạ gẫm, đường mật của đàn ông. Cô thân thiện với nhiều người nhưng vẫn có bức tường vô hình chặn lại mọi cảm xúc thật. Khi yêu Dương, bức tường ấy như vỡ vụn - Mai lại như một cô gái mới lớn, biết nũng nịu, biết giận hờn vu vơ. Nhưng vì tự ti, cô vẫn luôn cam chịu trước mọi bi kịch hay lời thóa mạ. Đến cuối phim, Mai có một "ngã rẽ" tính cách khác với sự bùng nổ mạnh mẽ, cởi bỏ hết lớp vỏ nhẫn nhịn để chống lại những kẻ đối xử tệ với mình. Ngoại trừ phần đài từ còn khó nghe, diễn xuất của cô nàng sinh năm 1992 đã thể hiện xuất sắc sự chuyển biến tâm lý qua ba giai đoạn và nỗi bi thương trong lòng Mai

61d7821e05f4f6a89dbb.jpg


e1eec417401a7cc3427e.jpg


Giống Phương Anh Đào, Tuấn Trần cũng có vai diễn có thể nói là "đỉnh của chóp" trong sự nghiệp. Sự thay đổi trong tính cách của Dương được thể hiện rõ nét - từ một anh chàng chỉ biết chơi bời, "ăn bám" mẹ, sống bất cần thành một người có trách nhiệm, tự kiếm tiền bằng đôi tay của mình. Tình yêu khiến Dương thay đổi hoàn toàn, trưởng thành và chín chắn hơn để có thể bảo vệ Mai

Cái tên khác cũng gây ấn tượng không kém là Hồng Đào. Nhân vật bị đặt vào tình huống tréo ngoe khi phải lựa chọn giữa tình và nghĩa. Cảnh quay trong nhà thờ vô cùng "đắt giá" - những câu nói của bà Đào vừa nhẹ nhàng, vừa cảm xúc như khuyên bảo nhưng hóa ra lại ẩn chứa sự tàn nhẫn đến phũ phàng. Dàn diễn viên phụ gồm Kiều Oanh, Thanh Hằng, Kiều Linh hay đặc biệt là Ngọc Nga đều có tính cách riêng, tạo nên một bức tranh đa dạng nhưng thân thuộc về một khu phố lao động với đủ loại người.

3864a31ea59c108d3407.jpg


89406cbe45937553de63.jpg


Chấm điểm: 3.5/5 ⭐

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top