Mặc thử chiếc váy lụa 4 triệu lên người, chưa kịp cười đã tắt nụ vì câu quát của chồng: Đừng gánh vác tất cả một mình nữa!

Sau cuộc đối thoại đó, chị lặng lẽ vào nhà tắm và ngồi khóc một mình.

Chị và chồng kết hôn được 6 năm, có 2 cậu con trai kháu khỉnh. Hiện tại chị mở shop kinh doanh, mỗi tháng kiếm khoảng 15-20 triệu, còn chồng là kỹ sư điện với mức lương cũng tương đương.

Hồi mới cưới, công việc của chồng chị chưa ổn định lắm, lương tháng bấp bênh chỉ đủ chi tiêu cá nhân. May mắn là lương chị khá cao nên không áp lực kinh tế. Anh nói do công việc chưa tốt nên mỗi tháng chỉ đưa được 2 triệu cho vợ, còn lại nhờ vợ xoay xở. Mới lấy nhau nên chị cũng không quá bận tâm chuyện tiền bạc, anh đưa bao nhiêu nhận bấy nhiêu, vẫn cứ gánh vác mọi thứ trong nhà.

Khoảng 3 năm sau, anh lên được vị trí cao hơn nên lương nhảy vọt lên 15 triệu/tháng. Thế là anh bắt đầu "thay đổi phong cách" Anh dành cả đêm để "thống nhất" với chị về chuyện tiền bạc và tuyên bố: từ nay mọi chi phí sinh hoạt trong nhà sẽ chia đôi công bằng, tiền lương còn lại mỗi người tự chi tiêu và quản lý riêng.

Tuyên bố này khiến chị sốc nặng! Chị phản ứng thì anh thản nhiên đáp: "Bây giờ phụ nữ không còn chung thủy như trước, cứ tức lên là đòi ly hôn. Nếu giờ anh bỏ quá nhiều tiền vào hôn nhân, chẳng may có ly hôn, anh sẽ phải chịu thiệt thòi, ấm ức". Không dừng lại ở đó, anh còn khẳng định chỉ có anh em ruột thịt và gia đình là tốt nhất, còn vợ như cái áo có thể thay bất cứ lúc nào Nghe xong chị như choáng váng, không ngờ một ngày anh có thể nói những lời đó với vợ mình.

e66c66d05dc0e5e7d7e7.jpg


Sau hôm đó, anh kiếm được bao nhiêu thì giữ hết, bỏ ra chỉ ngang bằng với chị, mọi thứ đều phải chia đôi "công bằng tuyệt đối". Ngay cả các ngày lễ anh cũng không tặng hoa hay quà cho vợ như trước nữa. Chị thật sự buồn lắm nhưng vẫn cố giữ gia đình vì thương các con.

Tuần trước, khi về nhà, chị tình cờ thấy hộp quà để trên bàn trang điểm. Vì tò mó nên chị mở ra xem thì thấy bên trong là một chiếc váy lụa trắng xinh xắn, size M - đúng size của chị luôn! Nghĩ chồng mua quà tặng mình nên chị vui vẻ lấy ra ướm thử. Chị hơi thấp mà váy thì dài, lúc đó chị còn tự nhủ "thôi chồng có lòng như thế là được rồi". Hơn nữa chiếc váy này chắc hẳn đắt tiền vì sờ vào thấy mát lạnh, mềm mại cực kỳ. Đúng lúc này chồng chị bước vào. Chị chưa kịp nói gì, nụ cười còn trên môi thì đã "đơ cả người" khi nghe câu nói của chồng: "Sao em tùy tiện lấy đồ của người khác ra thử thế? Người gì không có ý thức. Đồ để trong hộp mà cũng mở ra bằng được"

Chị giải thích: "Em xin lỗi, nhưng đằng nào chẳng tặng em thì em xem trước hay sau cũng như nhau mà".

Chồng chị lườm: "Ai nói tặng em, đây là váy mua cho cái Trinh, ngày kia là sinh nhật nó".

Chị lặng người luôn. Trinh là em họ của chồng chị, kém anh 2 tuổi nên khá thân, cũng thỉnh thoảng tới nhà ăn cơm và chơi với các cháu. Chị không phản đối việc chồng mua quà tặng sinh nhật em họ đâu, chị chỉ đau lòng và tức giận vì suốt thời gian qua anh chẳng bao giờ mua quà cho vợ cả

Chị buồn bã bỏ lại chiếc váy vào hộp, chồng liền giật lấy, gập cẩn thận trở lại, vừa làm vừa càu nhàu: "Bực mình thật, váy gần 4 triệu mà em gập như mớ giẻ lau, mất hết cả giá trị. Lần sau chừa cái thói lanh chanh đi".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top