Mặc kệ drama với mẹ chồng, vẫn để chồng đưa con về thăm ông bà, ai ngờ bà lại nghĩ tôi có "âm mưu" với nhà chồng

SuaAngel2456

New member
Có lẽ, tình cảm gia đình đôi khi là thứ không thể ép buộc lắm các bạn ơi

540e7d632b21a2d24f60.jpg


Tôi vẫn nhớ như in cái ngày tôi vật vã trên bàn sinh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, những cơn co thắt dồn dập kéo đến khiến tôi nghẹt thở. Chồng tôi nắm chặt tay tôi, mắt đỏ hoe. Lúc đó tôi thương chồng, thương con và thương chính bản thân mình vô cùng.

Trước đó, khi tôi nhập viện, chồng đã gọi điện thông báo về nhà nội. Với chồng tôi chỉ đơn giản là thông báo vì suốt thai kỳ của tôi, mẹ anh chưa từng hỏi han nửa lời á. Đúng như những gì chồng tôi đã lường trước, bà chỉ lạnh lùng im re. Tôi cố gạt nước mắt, cam chịu, chấp nhận nhưng không có nghĩa là không có chút hy vọng ở bà. Nhưng khi con chào đời, cả gia đình chồng im hơi lặng tiếng luôn. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn hỏi thăm. Chill phết

Những ngày ở viện, tôi một mình xoay xở, vừa đau đớn vết mổ, vừa bối rối khi lần đầu làm mẹ. Bạn bè và người thân bên ngoại đến thăm, ai cũng ngạc nhiên: "Sao nhà chồng không ai qua chăm?" Tôi cười gượng, nói dối rằng bà bận việc, nhưng trong lòng quặn thắt lắm các bạn ạ.

Về nhà, tôi như rơi vào cuộc chiến không hồi kết. Con quấy đêm, tôi thức trắng. Sữa không đủ, tôi vật lộn với từng cữ bú. Chồng đi làm cả ngày, chỉ có tôi và con trong căn phòng yên lặng. Thỉnh thoảng, chồng gượng gạo nói: "Mẹ hỏi thăm cháu đấy", nhưng tôi biết đó chỉ là lời an ủi. Bà chưa bao giờ gọi trực tiếp, chưa một lần hỏi xem cháu thế nào cả.

4e3998fdf0e90c16fee6.jpg


Mẹ đẻ tôi ở xa, nghe tin vội bỏ việc lên chăm cháu. Bà ôm tôi khóc: "Sao mày khổ thế này hả con ơi!" Tôi không khóc, chỉ cắn chặt môi, tự nhủ phải mạnh mẽ vì con

Thời gian trôi qua, con tôi dần cứng cáp. Nhìn thằng bé bi bô gọi "ba", tôi nghĩ, dù sao nó cũng là cháu nội của nhà chồng. Tôi không muốn con lớn lên trong sự thiếu vắng tình thương từ ông bà nội. Vì thế, dù lòng còn tủi, tôi vẫn nói với chồng: "Anh đưa con về thăm ông bà đi".

Lần đầu tiên con về nhà nội, tôi dặn chồng đủ thứ: nào quần áo, sữa, đồ chơi... nhưng bản thân tôi không đi theo. Không phải vì hận, mà vì tôi và bà có lẽ khó mà nhìn nổi mặt nhau sau quá nhiều mâu thuẫn.

Tôi nghĩ rằng bản thân mình như vậy chẳng có gì sai, thay vì hận thù, lôi con ra làm bình phong thì tôi chỉ muốn mâu thuẫn dừng lại ở người lớn thôi. Thế nhưng làm thế nào cũng không vừa lòng được mẹ chồng mình. Giờ mới biết không có gì gọi là vừa lòng được bà ‍

Một hôm, chồng tôi về, mặt nặng trĩu. Anh ngập ngừng: "Mẹ bảo... mẹ không muốn mình đưa cháu về nữa."

Tôi ngỡ ngàng: "Tại sao?"

Chồng thở dài: "Mẹ sợ mình có ý đồ. Bảo rằng mình đưa cháu về để sau này tranh giành nhà cửa, đất đai."

Tôi đứng lặng người, như bị ai đó tạt một gáo nước lạnh vào mặt. Tôi đã cố gạt bỏ quá khứ, mở lòng vì con, nhưng hóa ra, trong mắt mẹ chồng, tôi chỉ là một kẻ tham lam, toan tính? Shocking luôn á

Tôi không hiểu nổi tại sao bà lại nghĩ như vậy. Nhà chồng tôi không giàu có gì nếu không muốn nói thẳng ra chả có gì ngoài miếng đất ở quê, tôi cũng chưa bao giờ đòi hỏi gì từ họ. Tất cả những gì tôi muốn chỉ là đứa con bé bỏng của mình được nhận tình thương từ ông bà nội thôi mà.

Chồng tôi cố gắng giải thích, nhưng bà nhất quyết không nghe. Bà còn nói với họ hàng rằng tôi "dụ cháu về để lấy lòng, mưu đồ chiếm tài sản". Ơ kìa, plot twist gì đây trời

Nhiều đêm, tôi trằn trọc, tự hỏi mình có nên cố gắng thêm lần nữa không. Hay cứ để mọi chuyện như vậy, để con lớn lên mà không có bà nội?

Tôi biết, dù có cố gắng đến đâu, cũng không thể thay đổi suy nghĩ của một người đã định kiến rồi.

Có lẽ, tình cảm gia đình đôi khi là thứ không thể ép buộc. Tôi sẽ không cố níu kéo một mối quan hệ mà chỉ có mình mình nỗ lực. Nhưng tôi cũng sẽ không ngăn cản con được nhận tình thương từ bất kỳ ai, kể cả mẹ chồng tôi.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top