MiStar2726
New member
Những hành động tàn bạo và thái độ "làm rồi chối bay" đã khiến danh hiệu "minh quân", "nhân nghĩa" của Đường Thái Tông Lý Thế Dân bị soi mói cực mạnh trong lịch sử nha!
Trong lịch sử Trung Hoa, có hai hành vi cực kỳ man rợ mà ai cũng phải rùng mình: giết người đầu hàng và tàn sát hàng loạt. Thế mà một bậc minh quân nổi danh như Đường Thái Tông Lý Thế Dân lại "dính" cả hai cái tội đại kỵ này luôn!
Điều drama nhất là gì? Anh Lý này có gan làm nhưng không có gan nhận, đổ hết cho cha ruột mình là Đường Cao Tổ Lý Uyên luôn á! Vậy chuyện gì đã xảy ra mà vị Hoàng đế "nhân nghĩa" này lại tự "dìm" bản thân bằng những hành vi kinh dị như vậy?
Cuộc thảm sát "tắm máu" Hạ huyện
Sự kiện đầu tiên theo timeline chính là vụ thảm sát dân thành Hạ huyện do chính tay Lý Thế Dân gây ra. Theo "Tư trị thông giám" của Tư Mã Quang, vào tháng 5 năm 620, "Tần vương Lý Thế Dân dẫn quân tấn công Hạ huyện, tiến hành tàn sát."
Vậy điều gì khiến vị Tần vương này ra tay tàn nhẫn đến thế?
Chuyện bắt đầu từ cuối đời nhà Tùy, thiên hạ loạn lạc, Hạ huyện xuất hiện một hào kiệt tên Lữ Sùng Mậu.
Sau khi nhà Đường thành lập, thế lực của Lưu Vũ Chu vẫn chống đối triều đình. Trải qua nhiều trận thua, quân Đường thực hiện chiến thuật "vườn không nhà trống", đốt sạch lương thực của dân, khiến ai cũng oán giận.
Lữ Sùng Mậu nắm cơ hội khởi binh ở Hạ huyện, tự xưng Ngụy vương, công khai ủng hộ Lưu Vũ Chu. Đường Cao Tổ Lý Uyên từng cử binh đi đánh nhưng toàn bị viện quân của Vũ Chu đánh tan tành.
Đến năm 620, Lý Uyên lần hai phát binh thảo phạt, Lưu Vũ Chu phái đại tướng Uất Trì Kính Đức đến viện trợ Hạ huyện.
Lúc đó, Cao Tổ âm thầm gửi người chiêu hàng Lữ Sùng Mậu để diệt Uất Trì Kính Đức. Nhưng anh Lữ này trung thành cực kỳ, lại leak luôn kế hoạch của quân Đường ra ngoài, giúp tướng Uất Trì thoát nạn một phen!
Sau khi Uất Trì Kính Đức rời đi an toàn, Hạ huyện vẫn tiếp tục chống Đường triều, ủng hộ Lưu Vũ Chu.
Chính vì thế, sau khi nhận lệnh vua cha tiêu diệt Lưu Vũ Chu, bình định Sơn Tây, Lý Thế Dân đương nhiên không tha cho Hạ huyện rồi. Thành này vốn nhỏ bé, không thể cản nổi đại quân triều đình.
Quân Đường sau khi phá thành Hạ huyện đã tiến hành thảm sát, giết chết vô số dân thường trong thành. Mang tính "ăn miếng trả miếng", hành động trả đũa này của Lý Thế Dân đã hại chết không biết bao nhiêu người vô tội!
Lên ngôi rồi, Đường Thái Tông lại tìm đủ cách che giấu hành vi "tắm máu" này. Ông ta "đảo ngược đen trắng", đổ hết trách nhiệm cho tiên đế. Thậm chí, vị minh quân này còn khôn khéo viện cớ bằng cách trích thánh chỉ của vua cha lúc còn sống.
Trong thánh chỉ có đoạn: "…không giết nô tặc, ắt sẽ sinh phiến loạn, nếu không trừng phạt tất cả những kẻ đó, tất sẽ sinh ra hậu họa sau này." Vì thế, Đường Thái Tông một mực dùng lý do "phụng chỉ hành sự" để bào chữa cho hành vi tàn ác của mình.
Giết người quy hàng vì tư thù
Nạn nhân của hành động này chính là Đan Hùng Tín – một viên tướng phản Đường nổi tiếng.
Năm 621, thế lực cát cứ của Vương Thế Sung ở Lạc Dương quy hàng nhà Đường, trong đó có Đan Hùng Tín.
Trước đây, anh Đan này từng có mối quan hệ tốt với đại tướng Đường triều là Từ Thế Tích. Thế nhưng, dù cho tướng Từ có cầu xin đến đâu, Lý Thế Dân vẫn ra lệnh xử tử Đan Hùng Tín.
Vào thời điểm đó, hành động này cực kỳ bất lợi cho quân triều đình. Cái chết của Đan Hùng Tín khiến nhiều thủ lĩnh nghĩa quân vốn định đầu hàng, giờ lại liều mạng nổi dậy chống triều đình.
Hành động này khiến Hà Bắc tiếp tục chìm trong chiến loạn suốt một thời gian dài, đồng thời còn là nguyên nhân gây ra cái chết của viên tướng danh tiếng của Đường triều – La Sĩ Tín.
Việc làm bốc đồng này xuất phát từ mối thù riêng của Cao Tổ với Đan Hùng Tín. Khi chưa lên ngôi, trong những trận đánh với quân Vương Thế Sung, Đan Hùng Tín đã hai lần suýt lấy mạng Lý Thế Dân.
Xuất phát từ mục đích trả thù cá nhân, Lý Thế Dân đã phớt lờ mọi lời khuyên can, bất chấp hậu quả, kiên quyết xử tử người đã đầu hàng là Đan Hùng Tín để rửa mối hận năm xưa.
Lên ngôi rồi, Đường Thái Tông lại một lần nữa để dư luận "ném đá" Cao Tổ Lý Uyên. Lý Thế Dân tiếp tục viện cớ, khẳng định việc xử tử Đan Hùng Tín là do vâng lệnh vua cha.
Thế nhưng, với tư cách là chủ tướng trên chiến trường, bản thân Lý Thế Dân mới đích thực là người nắm quyền sinh sát đối với kẻ quy hàng.
Về hành động bóp méo sự thật của Thái Tông Lý Thế Dân, sử gia Hồ Tam Tỉnh thời Nam Tống từng comment:
"Khi quan chép sử ghi chép các sự kiện này ở thời Cao Tổ (chỉ Lý Uyên – cha của Lý Thế Dân), Thái Tông vì sợ mất lòng người, ép họ phải ghi thành 'phụng mệnh của Cao Tổ' để che đậy các sai lầm của mình."
Nói cách khác, hành động của Lý Thế Dân không chỉ mang tính trốn tránh trách nhiệm, mà còn là việc làm "hãm" cha ruột của mình luôn!
Lịch sử giống như một tấm gương, chúng ta không thể chỉ biết tôn vinh công trạng của người xưa mà phủ nhận những vết đen trong cuộc đời họ.
Hơn nữa, dù Lý Thế Dân là một vị minh quân, nhưng cũng không phải thánh nhân. Phàm là con người, ai mà chưa từng phạm sai lầm bao giờ đâu?
Vì thế, chúng ta cần nhìn thẳng vào lỗi lầm của các vĩ nhân để đánh giá họ với tư cách là một con người hoàn chỉnh, chứ không phải tôn thờ họ như bức tượng hoàn hảo quá đà!
Nguồn: soha.vn