Ly hôn 8 năm rồi mà vẫn sống với mẹ chồng cũ, giờ muốn bắt đầu lại thì con ruột của bà ai cũng "thấy khó"

Nang2k71110

New member
Ngày xưa tui nghĩ ly hôn = hết luôn mọi thứ. Nhưng ai ngờ 8 năm sau, người khó buông nhất lại chính là mẹ chồng cũ á trời

Hồi ký giấy ly hôn, mọi thứ diễn ra khá "văn minh". Anh chồng cũ quyết định vào Nam làm ăn, còn tui thì ở lại Hà Nội nuôi 2 đứa nhỏ. Tài sản chia đôi, tui gom góp thêm tiền rồi đứng tên căn nhà. Tưởng là xong xuôi rồi, ai ngờ mẹ chồng lại trở thành lý do khiến tui không thể thoát hẳn khỏi cuộc hôn nhân đó.

Hôm chuyển đồ về sắp xếp lại nhà, mẹ chồng ngồi lặng trên ghế, mắt đỏ hoe. Bà hỏi nhỏ một câu: "Nếu mẹ ở lại đây, con có ngại không?". Tui biết các em của chồng cũ đều đã có gia đình riêng, nhà cửa chật chội, không ai chủ động đón bà về. Nghĩ đến 2 đứa con còn nhỏ, lại thương cảnh bà tuổi già cô quạnh, tui đồng ý luôn

Những năm sau đó, cuộc sống của tụi tui diễn ra theo một kiểu rất... đặc biệt. Tui đi làm từ sáng tối mịt, còn bà ở nhà đưa đón cháu đi học, nấu cơm, trông nhà. Nói thật, không có bà thì tui khó mà vừa làm single mom vừa giữ công việc ổn định. Nhiều người shock khi biết tui vẫn sống cùng mẹ chồng cũ, nhưng với tui, bà giống người thân hơn là "người nhà của ex" ấy

Thời gian trôi, các con của bà vẫn thỉnh thoảng ghé thăm. Người mang hộp sữa, người biếu ít tiền, nhưng chưa ai từng nhắc đến chuyện đón mẹ về phụng dưỡng cả. Mỗi lần tui bóng gió hỏi, họ đều cười trừ. Bà cũng luôn bênh con: "Chúng nó còn bận kiếm sống". Vì thương bà nên tui lại thôi...

Đến đầu năm nay, cuộc sống tui bắt đầu đổi khác. Sau nhiều năm một mình nuôi con, tui gặp một người đàn ông tử tế. Anh ấy chưa bao giờ thúc ép, nhưng cũng nhiều lần nói muốn cùng tui xây dựng gia đình mới. Tui nhận ra mình không thể mãi sống trong trạng thái nửa bước ra khỏi quá khứ, nửa bước vào tương lai. Nếu muốn tiến lên, tui cần sắp xếp lại cuộc sống hiện tại.

e8cf8bab1c7f8ecae3e6.png


Tui lấy hết can đảm gọi cho các em của chồng cũ. Nói rất rõ là tui biết ơn mẹ chồng vì đã giúp đỡ suốt nhiều năm, nhưng giờ bà đã ngoài 80 tuổi rồi, tui mong các con ruột thay nhau chăm sóc hoặc đón bà về sống cùng. Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi bắt đầu xuất hiện vô vàn lý do. Người nói nhà quá chật, người bảo con đang tuổi học hành, người khác thì "hay công tác"

Tui vẫn kiên nhẫn chờ. Một tuần, rồi một tháng trôi qua, câu trả lời duy nhất tui nhận được là: "Chị cố giúp thêm thời gian nữa". Thậm chí chồng cũ còn gọi từ xa về khuyên tui tiếp tục chăm mẹ vì "mẹ quen sống ở đó rồi". Lần đầu tiên sau nhiều năm, tui thấy nghẹn đắng. Hóa ra mọi người đều mặc nhiên xem việc chăm sóc bà là trách nhiệm của người con dâu đã ly hôn từ tám năm trước

Điều đau lòng nhất là mẹ chồng nghe được toàn bộ câu chuyện. Tối hôm đó, bà lặng lẽ thu xếp quần áo vào chiếc túi cũ rồi nói: "Hay mẹ tự thuê phòng trọ ở, không làm phiền con nữa". Tui bật khóc luôn. Tám năm qua, bà không chỉ là mẹ chồng cũ mà còn là người đồng hành cùng tui vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất. Thế nhưng tui cũng biết mình không thể tiếp tục sống mãi như hiện tại.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top