Ai từng cày Tây Du Ký chắc hẳn đều để ý một chi tiết: mỗi lần bị yêu quái bắt, mạng sống lơ lửng như "sợi chỉ đứt", Đường Tăng lại rất tha thiết gọi "Ngộ Không" Tưởng đơn giản chỉ là kêu cứu, nhưng thực ra lời gọi này sâu lắm nha các bạn!
Để hiểu tại sao, trước tiên phải phân tích xem cái tên Ngộ Không có ý nghĩa gì đã.
Tôn Ngộ Không là pháp danh do Bồ Đề Tổ Sư đặt cho đại sư huynh của Đường Tăng khi bắt đầu tu luyện. Chữ "Tôn" trong "Hồ Tôn" nghĩa là khỉ đó mọi người. Ngộ Không vốn là con khỉ sinh ra từ hòn đá tiên, mang đầy đủ tính cách của loài khỉ: thích tự do bay nhảy, năng động không ngừng
Tiếp theo là chữ "Ngộ". Fun fact là không chỉ Tôn Ngộ Không, pháp danh của Trư Bát Giới và Sa Tăng do Quán Âm Bồ Tát đặt cũng đều có chữ "Ngộ" (Ngộ Tĩnh, Ngộ Năng). Điều này cho thấy "Ngộ" đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong hành trình thỉnh kinh đấy
Theo Phật giáo, mọi thứ trên đời đều là hư vô, mộng ảo. Địa vị, công danh, tình ái dù to lớn đến đâu rồi cũng về cát bụi khi con người ra đi. Thế nhưng khi còn sống, ai cũng vì những thứ đó mà lao vào tranh đấu không ngừng, đôi khi còn đánh mất cả linh hồn và mạng sống của chính mình
Cách duy nhất để thoát khỏi u mê đó là ngộ - tức là thức tỉnh, thấu hiểu hoặc nhận ra bản chất chân chính của vạn vật từ trong tâm. Với người bình thường, "Ngộ" đã quan trọng rồi. Còn với người tu hành thì không thể thiếu luôn; vì nếu không ngộ, họ sẽ mãi mãi lạc lối trong cõi u mê, không thể nào đạt đạo giải thoát
Chữ "Không" đại diện cho tính không trong Phật giáo. "Không" không phải là hư vô hoàn toàn, mà là cảnh giới vứt bỏ mọi tâm chấp niệm, dục vọng và sự ràng buộc của thế gian. Với nhiều môn phái, "Không" là cảnh giới cao nhất để đạt đến viên mãn, đắc đạo
Tôn Ngộ Không đã đạt tới tầng thứ rất cao, và yêu cầu đối với tu luyện cũng là tối cao: Đó là cần phải ngộ đến cảnh giới của tính "Không". Cái tên này có nghĩa là "con khỉ giác ngộ được tính Không", phản ánh hành trình từ một con khỉ đá đầy bản năng, ngông cuồng đến khi đạt được sự tự tại và trí tuệ sau quá trình tu luyện.
Về ý nghĩa ẩn dụ của Tây Du Ký, năm thầy trò Đường Tăng thực chất là "ngũ vị nhất thể". Trong đó, Đường Tăng là thân thể, cũng là chủ nguyên thần của người tu luyện, Tôn Ngộ Không tượng trưng cho cái tâm , Trư Bát Giới là tình cảm và dục vọng, Sa Tăng là bản tính, còn Bạch Long Mã là biểu tượng của ý chí con người.
Khi Đường Tăng thu phục được các đồ đệ cũng là lúc "thân, tâm, tình, tính, ý" – đoàn thể hoàn mỹ nhất này đã hợp thành, kiên định tu luyện.
Những cuộc tấn công của yêu quái thực chất là những cám dỗ đời thường mà người tu hành phải đối diện và vượt qua. Vậy nên khi gặp nạn, Đường Tăng nhớ đến các đồ đệ của mình, điều này mang ý nghĩa người tu hành nhắc nhở bản thân giữ vững tâm tính, một lòng hướng đạo - chỉ như thế mới không bị mê hoặc và vượt qua được mọi cám dỗ đời thường
Tôn Ngộ Không tượng trưng cho cái tâm của Đường Tam Tạng. Khi gặp thử thách lớn, Đường Tăng không oán trời trách người, mà cầu cái tâm, tìm cái tâm, hướng vào trong tâm mà tu hành.
Người tu luyện không thể hướng ngoại mà cầu, hướng ngoại mà tìm, chỉ có hướng nội tu tâm mới có thể nhận ra lỗi lầm chấp trước, mới có thể tịnh hoá bản thân, mới có thể công thành viên mãn. Và đó cũng là ẩn ý mà tác giả Tây Du Ký gửi gắm trong chi tiết Đường Tăng tha thiết gọi Ngộ Không mỗi lần gặp nạn
Nguồn: gamek.vn
Để hiểu tại sao, trước tiên phải phân tích xem cái tên Ngộ Không có ý nghĩa gì đã.
Tôn Ngộ Không là pháp danh do Bồ Đề Tổ Sư đặt cho đại sư huynh của Đường Tăng khi bắt đầu tu luyện. Chữ "Tôn" trong "Hồ Tôn" nghĩa là khỉ đó mọi người. Ngộ Không vốn là con khỉ sinh ra từ hòn đá tiên, mang đầy đủ tính cách của loài khỉ: thích tự do bay nhảy, năng động không ngừng
Tiếp theo là chữ "Ngộ". Fun fact là không chỉ Tôn Ngộ Không, pháp danh của Trư Bát Giới và Sa Tăng do Quán Âm Bồ Tát đặt cũng đều có chữ "Ngộ" (Ngộ Tĩnh, Ngộ Năng). Điều này cho thấy "Ngộ" đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong hành trình thỉnh kinh đấy
Theo Phật giáo, mọi thứ trên đời đều là hư vô, mộng ảo. Địa vị, công danh, tình ái dù to lớn đến đâu rồi cũng về cát bụi khi con người ra đi. Thế nhưng khi còn sống, ai cũng vì những thứ đó mà lao vào tranh đấu không ngừng, đôi khi còn đánh mất cả linh hồn và mạng sống của chính mình
Cách duy nhất để thoát khỏi u mê đó là ngộ - tức là thức tỉnh, thấu hiểu hoặc nhận ra bản chất chân chính của vạn vật từ trong tâm. Với người bình thường, "Ngộ" đã quan trọng rồi. Còn với người tu hành thì không thể thiếu luôn; vì nếu không ngộ, họ sẽ mãi mãi lạc lối trong cõi u mê, không thể nào đạt đạo giải thoát
Chữ "Không" đại diện cho tính không trong Phật giáo. "Không" không phải là hư vô hoàn toàn, mà là cảnh giới vứt bỏ mọi tâm chấp niệm, dục vọng và sự ràng buộc của thế gian. Với nhiều môn phái, "Không" là cảnh giới cao nhất để đạt đến viên mãn, đắc đạo
Tôn Ngộ Không đã đạt tới tầng thứ rất cao, và yêu cầu đối với tu luyện cũng là tối cao: Đó là cần phải ngộ đến cảnh giới của tính "Không". Cái tên này có nghĩa là "con khỉ giác ngộ được tính Không", phản ánh hành trình từ một con khỉ đá đầy bản năng, ngông cuồng đến khi đạt được sự tự tại và trí tuệ sau quá trình tu luyện.
Về ý nghĩa ẩn dụ của Tây Du Ký, năm thầy trò Đường Tăng thực chất là "ngũ vị nhất thể". Trong đó, Đường Tăng là thân thể, cũng là chủ nguyên thần của người tu luyện, Tôn Ngộ Không tượng trưng cho cái tâm , Trư Bát Giới là tình cảm và dục vọng, Sa Tăng là bản tính, còn Bạch Long Mã là biểu tượng của ý chí con người.
Khi Đường Tăng thu phục được các đồ đệ cũng là lúc "thân, tâm, tình, tính, ý" – đoàn thể hoàn mỹ nhất này đã hợp thành, kiên định tu luyện.
Những cuộc tấn công của yêu quái thực chất là những cám dỗ đời thường mà người tu hành phải đối diện và vượt qua. Vậy nên khi gặp nạn, Đường Tăng nhớ đến các đồ đệ của mình, điều này mang ý nghĩa người tu hành nhắc nhở bản thân giữ vững tâm tính, một lòng hướng đạo - chỉ như thế mới không bị mê hoặc và vượt qua được mọi cám dỗ đời thường
Tôn Ngộ Không tượng trưng cho cái tâm của Đường Tam Tạng. Khi gặp thử thách lớn, Đường Tăng không oán trời trách người, mà cầu cái tâm, tìm cái tâm, hướng vào trong tâm mà tu hành.
Người tu luyện không thể hướng ngoại mà cầu, hướng ngoại mà tìm, chỉ có hướng nội tu tâm mới có thể nhận ra lỗi lầm chấp trước, mới có thể tịnh hoá bản thân, mới có thể công thành viên mãn. Và đó cũng là ẩn ý mà tác giả Tây Du Ký gửi gắm trong chi tiết Đường Tăng tha thiết gọi Ngộ Không mỗi lần gặp nạn
Nguồn: gamek.vn