Áp lực quá mọi người ơi! Mình chẳng nghĩ thu nhập của bản thân phải dùng để đáp ứng nhu cầu của cả họ hàng cả. Giờ chỉ muốn tìm cách thoát khỏi tình thế này thôi...
Câu chuyện thực tế của anh Vương Vũ được chính anh chia sẻ trên diễn đàn Toutiao (MXH của Trung Quốc) đang hot rần rần đây. Dưới đây là nỗi lòng của anh:
*
Mình nhìn vào số tiền lương vừa nhận được cách đây không lâu, trong lòng toàn là confusion. Lương tháng mình hơn 20.000 nhân dân tệ (khoảng 66 triệu đồng luôn), nghe thì xịn phết trong mắt nhiều người. Nhưng khoản thu nhập này không chỉ mang lại cuộc sống comfortable mà còn mang theo cả núi drama nữa chứ
Và drama đó lại đến từ... người thân. Họ hàng cứ nghĩ lương mình cao nên việc mời cả team mỗi lần đi ăn là chuyện must have. Mình thường xuyên phải thanh toán hóa đơn cho mọi thứ, từ tiệc sinh nhật, đám cưới cho đến bữa tối của cả gia đình luôn á.
Là "đại gia" trong mắt mọi người, trước mỗi bữa tiệc tối, mình đều bị người thân hint khéo để phải thanh toán hóa đơn hoặc trả nhiều tiền hơn.
Áp lực vl các bạn ạ! Mình không nghĩ thu nhập của mình phải dùng để đáp ứng nhu cầu của mọi người. Mình bắt đầu suy nghĩ, có cách nào để thoát khỏi tình huống này không?
Sau một bữa tối nọ, mình quyết định speak up. Mình nói với mọi người rằng từ bây giờ mỗi khi có liên hoan, tất cả đều sẽ phải tự trả tiền cho bữa ăn của mình.
Chưa kịp dứt lời, anh họ mình đã lên tiếng ngay: "Họ hàng với nhau mà cũng phải chia chẻ rõ ràng vậy ư? Em giàu có nên coi thường họ hàng nghèo sao?"
Mình nhìn anh, lòng buồn lẫn bực mix lại. Mình đâu có coi thường ai, mình chỉ đơn giản muốn mọi người đối xử bình đẳng thôi. Lần nào cũng mình trả tiền, có fair không?
Mình không hold được cảm xúc, đáp lại: "Chỉ vì em giàu nên anh nghĩ em phải trả hết tiền ư? Tại sao anh không nghĩ để nhận được mức lương này, em cũng phải làm việc vất vả ra sao? Tại sao em phải trả tiền trong khi mọi người chỉ cần thoải mái tới hưởng thụ?"
Một khoảng lặng awkward diễn ra sau đó. Anh họ không ngờ mình lại phản bác thẳng thắn như vậy. Mình nhìn anh, cảm thấy hơi lo, tự hỏi liệu lời phản bác của mình có gây ra drama lớn hơn không. Sau bữa tối này, relationship của bọn mình trở nên xa cách, mọi người nói mình keo kiệt.
Buổi tối về đến nhà, mình đứng trước gương nhìn khuôn mặt mệt mỏi và hơi xanh xao của bản thân, trong lòng tràn đầy bối rối và bất lực. Mình không làm gì sai cả, chỉ mong mọi người có thể treat mình bình đẳng, tại sao lại bảo mình "keo kiệt" chứ
Sau đó, anh họ có tới tìm mình, nhưng những gì anh ấy nói khiến mình đau hơn: "Em sống ích kỉ quá, em thực sự khiến anh thất vọng. Em là đứa chỉ biết nhận lại mà không biết cho đi. Em quên mất khi còn nhỏ, ai là người đã quan tâm chăm sóc nuôi em lớn bằng ngần này ư?"
Mình nhìn anh với nỗi buồn khó tả. Mình biết điều anh nói là đúng, bố mình mất sớm và mình đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ họ hàng hồi nhỏ.
Kể từ ngày đó, mình cố gắng thay đổi bản thân, không đề xuất chia đều nữa, ngược lại, chủ động chịu một số chi phí, mong rằng qua hành động của mình, mọi người có thể cảm nhận được sự chân thành.
Dần dần, mọi người bắt đầu accept những thay đổi của mình.
Mối quan hệ của bọn mình cũng bắt đầu improve. Nhưng trong lòng mình thì vẫn bí bức, chỉ vì mọi người chăm sóc mình hồi nhỏ mà giờ phải trả tiền cho mọi người suốt thời gian qua và thậm chí là cả sau này nữa, liệu có hợp lý hay không? Mình phải làm gì đây?
Nguồn: kenh14.vn