Vì biết mẹ sẽ phản ứng quá khích nên bố chồng mới dặn đừng nói với ai. Xui xẻo làm sao bà lại biết sớm hơn tôi nghĩ...
Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, mình lại thấy như kẻ có tội vậy. Chẳng phải trộm cắp gì, cũng không lừa lọc ai, nhưng mẹ chồng cứ nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, như thể đang âm mưu gì đó. Tất cả chỉ vì... bố chồng thương, lén đưa tiền tiêu vặt mỗi tháng thôi mà.
Mình biết mẹ chồng không ưa từ lâu rồi. Bà khắt khe, hay soi mói từng li từng tí, còn mình thì tính tình thẳng thắn, không biết nịnh nọt thảo mai. Thế nên dù cố gắng đến mấy, vẫn không thể làm bà hài lòng.
Đáng sợ nhất là việc mẹ chồng kiểm soát cả chi tiêu của 2 vợ chồng luôn á. Lúc trước chồng đưa hết lương cho mình giữ. Nhưng một lần mẹ chồng phát hiện mình mua túi xách mới, thế là bà mắng một trận, nói làm vợ mà không biết suy nghĩ, lấy tiền của chồng để mua sắm vô tội vạ.
Rõ ràng tự tiêu tiền lương của mình mà lại bị nói, uất ức phản biện lại vài câu thì mẹ chồng lại càng tức giận hơn. Cuối cùng bà ép chồng phải đưa hết tiền cho mẹ giữ, còn mình phải tự lo các khoản chi phí mà không được phép dùng tiền của chồng. Wtf luôn!
Lương hơn chục triệu mỗi tháng, không nhiều nhưng cũng đủ ăn tiêu. Ít ra vợ chồng không phải thuê nhà, cũng không phải lo gánh vác khoản gì lớn, nên mình cứ tiêu theo ý thích và tích cóp cho dự định cá nhân thôi. Tiền điện nước, mạng, chợ búa cơm tối ở nhà mỗi tháng thì chồng đã nộp hết cho mẹ rồi, nên coi như không phải quan tâm đến những chi phí đó nữa.
Tuy nhiên đến lúc mang bầu đẻ con thì nhận ra mình quá khổ cực. Vì mẹ chồng can thiệp vào tài chính 2 vợ chồng nên một mình phải tự lo tiền thuốc men, khám thai, thuốc bổ, rồi sữa bỉm của con. Chồng lén bớt tiền lương đưa cho vợ thì bị mẹ phát hiện, thế nên anh phải nhận thêm việc ngoài để có vài triệu lo cho mình.
Trái ngược với mẹ chồng, bố chồng là người hiền lành, ít nói nhưng rất tinh ý. Thấy mình đi làm vất vả, mang bầu đẻ con cũng thiếu thốn, bị mẹ chồng chèn ép, thỉnh thoảng ông lén dúi vào tay vài triệu, bảo: "Con cầm lấy để mua sữa bỉm cho cháu, đừng để mẹ biết". Lúc đầu từ chối, nhưng ông nhẹ nhàng nói mấy câu khiến xúc động: "Bố có lương hưu, cho con chút đỉnh thì có sao? Con sống ở nhà này cũng khổ, bố chẳng có cách nào tốt hơn để giúp con, nên con cứ cầm mà nuôi cháu".
Được vài tháng thì bí mật giữa 2 bố con vỡ lở, khi mẹ chồng bất ngờ kiểm tra điện thoại của bố. Bà nghi ngờ ông nuôi "bồ nhí" bên ngoài vì tiền lương hưu nhận về toàn bị hao hụt. Bà không tìm thấy tin nhắn tình cảm nào, nhưng lại thấy lịch sử chuyển tiền đều đặn mỗi tháng cho mình.
Từ đó, bà gọi mình là "đồ tham tiền", bảo "lén lút rút ruột nhà chồng". Bố chồng đứng ra bảo vệ, ông nói chính mình chủ động cho con dâu nhưng bà vẫn không tin. Bà còn nói với hàng xóm rằng mình "dụ dỗ bố chồng để xin tiền". Chồng biết chuyện cũng đứng về phía vợ và bố, nhưng hành động ấy chỉ khiến mẹ chồng ghét thêm. Mọi người trách bà quá quắt khó tính, bà liền đổ hết tội lỗi lên đầu mình, nói vì con dâu mà cả nhà lục đục.
Nguồn: soha.vn
Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, mình lại thấy như kẻ có tội vậy. Chẳng phải trộm cắp gì, cũng không lừa lọc ai, nhưng mẹ chồng cứ nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, như thể đang âm mưu gì đó. Tất cả chỉ vì... bố chồng thương, lén đưa tiền tiêu vặt mỗi tháng thôi mà.
Mình biết mẹ chồng không ưa từ lâu rồi. Bà khắt khe, hay soi mói từng li từng tí, còn mình thì tính tình thẳng thắn, không biết nịnh nọt thảo mai. Thế nên dù cố gắng đến mấy, vẫn không thể làm bà hài lòng.
Đáng sợ nhất là việc mẹ chồng kiểm soát cả chi tiêu của 2 vợ chồng luôn á. Lúc trước chồng đưa hết lương cho mình giữ. Nhưng một lần mẹ chồng phát hiện mình mua túi xách mới, thế là bà mắng một trận, nói làm vợ mà không biết suy nghĩ, lấy tiền của chồng để mua sắm vô tội vạ.
Rõ ràng tự tiêu tiền lương của mình mà lại bị nói, uất ức phản biện lại vài câu thì mẹ chồng lại càng tức giận hơn. Cuối cùng bà ép chồng phải đưa hết tiền cho mẹ giữ, còn mình phải tự lo các khoản chi phí mà không được phép dùng tiền của chồng. Wtf luôn!
Lương hơn chục triệu mỗi tháng, không nhiều nhưng cũng đủ ăn tiêu. Ít ra vợ chồng không phải thuê nhà, cũng không phải lo gánh vác khoản gì lớn, nên mình cứ tiêu theo ý thích và tích cóp cho dự định cá nhân thôi. Tiền điện nước, mạng, chợ búa cơm tối ở nhà mỗi tháng thì chồng đã nộp hết cho mẹ rồi, nên coi như không phải quan tâm đến những chi phí đó nữa.
Tuy nhiên đến lúc mang bầu đẻ con thì nhận ra mình quá khổ cực. Vì mẹ chồng can thiệp vào tài chính 2 vợ chồng nên một mình phải tự lo tiền thuốc men, khám thai, thuốc bổ, rồi sữa bỉm của con. Chồng lén bớt tiền lương đưa cho vợ thì bị mẹ phát hiện, thế nên anh phải nhận thêm việc ngoài để có vài triệu lo cho mình.
Trái ngược với mẹ chồng, bố chồng là người hiền lành, ít nói nhưng rất tinh ý. Thấy mình đi làm vất vả, mang bầu đẻ con cũng thiếu thốn, bị mẹ chồng chèn ép, thỉnh thoảng ông lén dúi vào tay vài triệu, bảo: "Con cầm lấy để mua sữa bỉm cho cháu, đừng để mẹ biết". Lúc đầu từ chối, nhưng ông nhẹ nhàng nói mấy câu khiến xúc động: "Bố có lương hưu, cho con chút đỉnh thì có sao? Con sống ở nhà này cũng khổ, bố chẳng có cách nào tốt hơn để giúp con, nên con cứ cầm mà nuôi cháu".
Được vài tháng thì bí mật giữa 2 bố con vỡ lở, khi mẹ chồng bất ngờ kiểm tra điện thoại của bố. Bà nghi ngờ ông nuôi "bồ nhí" bên ngoài vì tiền lương hưu nhận về toàn bị hao hụt. Bà không tìm thấy tin nhắn tình cảm nào, nhưng lại thấy lịch sử chuyển tiền đều đặn mỗi tháng cho mình.
Từ đó, bà gọi mình là "đồ tham tiền", bảo "lén lút rút ruột nhà chồng". Bố chồng đứng ra bảo vệ, ông nói chính mình chủ động cho con dâu nhưng bà vẫn không tin. Bà còn nói với hàng xóm rằng mình "dụ dỗ bố chồng để xin tiền". Chồng biết chuyện cũng đứng về phía vợ và bố, nhưng hành động ấy chỉ khiến mẹ chồng ghét thêm. Mọi người trách bà quá quắt khó tính, bà liền đổ hết tội lỗi lên đầu mình, nói vì con dâu mà cả nhà lục đục.
Nguồn: soha.vn