"Love, Simon" ơi, đừng cố nhồi nhét người LGBTQ+ vào khuôn mẫu "bình thường" nữa!

FanNgok8265

New member
83b3c5a6cccf78433447.jpg


Thay vì tôn vinh sự khác biệt và yêu chính mình, những bộ phim kiểu "Love, Simon" vẫn đang ép người đồng tính phải tuân theo "chuẩn dị tính" mà xã hội đặt ra

Love, Simon (Thương Mến, Simon) là phim hài tình cảm (romcom) dành cho tuổi teen với nhân vật chính là cậu học trò Simon đang struggle giữa việc come out hay giữ bí mật về giới tính thật của mình. Là phim romcom học đường với nhân vật LGBTQ+ đầu tiên được một studio lớn như 20th Century Fox phát hành, Love, Simon đã chọn lối đi an toàn là khắc họa một câu chuyện ngọt ngào với dàn diễn viên tươi như hoa Tuy nhiên gạt đi những lấp lánh của một chuyện tình học đường, có nhiều thứ để nói hơn về Love, Simon đấy.

0a4988de461667bc482b.jpg


Trong phim, nhân vật được coi là "gay nhất" không phải Simon nam tính mà chính là Ethan – một cậu bé da đen điệu đà, luôn đối đầu với lũ bully và luôn là hình ảnh nổi lên trong đầu người khác như một cái khuôn mẫu của người đồng tính.

Khi "bình thường" trở thành chuẩn mực của xã hội

Sự đối lập giữa Simon và Ethan nổi bật nhất trong một cảnh phim, khi hai người bị hai thằng bắt nạt đóng giả và diễn những hành động khiếm nhã trong nhà ăn như hai tên đang hứng thú. Simon chạy tới, sẵn sàng đánh nhau để ngăn chặn mọi thứ, trong khi Ethan dường như chỉ ngán ngẩm: đây đã là một trò chế nhạo quá quen thuộc rồi. Sau khi drama xong, Simon nói với Ethan: "Chỉ vì tớ come out mà chuyện này xảy ra với cậu". Nếu như Simon quyết định "ở ẩn" như trước, anh chàng sẽ yên ổn suốt mấy năm cấp ba, và người duy nhất bị lôi ra làm trò cười vẫn chỉ là Ethan thôi

e3045e85037eac6e2249.jpg


Trong một bộ phim với nhân vật chính là gay (nhưng không "quá gay"), những cá tính như Ethan vẫn còn bị coi nhẹ. Tương tự thế, tất cả các "Ethan" khác ngoài đời thực cũng đang hứng chịu sự miệt thị và trêu chọc hàng ngày. Cậu bé không thể đơn giản "giấu" đi sự đồng tính của mình, như cái cách mà Simon – đẹp trai, nam tính, body ổn, da trắng – vẫn làm trước đó. Simon dành quá nhiều thời gian để lo lắng cho việc bảo vệ bí mật của mình mà không nhìn ra sự mệt mỏi và nỗi đau của những người đồng tính khác, những người mà "bình thường" là một từ xa xỉ phẩm.

Trên tờ New York Times, nhà báo và nhà nhân quyền Jacob Tobia đã viết về cách nhân vật Ethan bị đối xử trong Love, Simon: "Cậu bé là một kẻ bên lề, một nhân vật được đặt vào chỉ để chúng ta thấy Simon nam tính và hấp dẫn đến mức nào".

f5495421e9bbdbf2b4b1.jpg


Xuyên suốt bộ phim, người xem có thể thấy cụm từ "bình thường" được thần thánh hóa thế nào. Trong phần mở đầu, Simon sử dụng tính từ này để miêu tả bản thân rất nhiều, như là một cách che giấu chuyện mình đồng tính. "Tôi là gay, nhưng mà tôi vẫn bình thường như mọi người!" Thế nhưng, nếu Simon thực sự "straight" giống hệt những người khác, thì sẽ chẳng có phim để mà xem nữa.

Trong một bài viết cho Times, nhà phê bình Daniel D'Addario đặt ra câu hỏi: "Liệu một bộ phim xoay quanh nhân vật đồng tính nhưng được xây dựng càng "straight" càng tốt sẽ trở nên hấp dẫn với một thế hệ trẻ ngày nay? Chúng ta đang nói đến một thế hệ luôn phá vỡ những rào cản, hạn chế về giới tính và xu hướng tính dục".

Suy cho cùng, "sự bình thường" không chỉ khiến chúng ta cảm thấy ổn, mà còn có cả sức mạnh về chính trị. "Người đồng tính cũng giống như bao nhiêu người khác" đã trở thành slogan cho biết bao chiến dịch, phong trào hướng đến sự bình đẳng trong hôn nhân hay đối xử. Thế nhưng, phải chăng câu nói này chỉ có thể được áp dụng với những người được ưu ái, có lợi thế về ngoại hình, phong cách hay gốc gác, chứ không phải là những người điệu đà, "bóng mén"?

"Mình cũng giống như mọi người" là một lập luận được đưa ra để nhắc rằng Simon, hay bất kì người đồng tính nào, cũng xứng đáng được tôn trọng và yêu thương bởi sự tương đồng của họ với người dị tính. Và điều này vô tình loại bỏ rất nhiều con người ra khỏi sự bao bọc của tính từ ấy. Chưa bao giờ bộ phim này, hay phần lớn những sản phẩm khác của nền văn hóa đại chúng, nói rằng hãy trân trọng sự khác biệt của mình. Tất cả những gì chúng ta được tiếp xúc đều xây dựng nên một ranh giới của "mức độ đồng tính có thể chấp nhận được", mà mức độ này cũng nằm sát cạnh "sự thoải mái của người dị tính". Simon luôn luôn cố gắng để trở nên bình thường, thay vì thực sự định nghĩa lại "bình thường" và ranh giới của nó.

Tất nhiên, ai cũng muốn nghe rằng mình fit in với số đông, rằng bản thân không phải là điều gì sẽ khiến người khác uncomfortable. Thế nhưng, việc lựa chọn một tiêu chí nhất định nào đó của đại đa số quần chúng và coi đó là chuẩn mực sẽ khiến nhiều đứa trẻ cảm thấy như chúng đã đi chệch khỏi đường ray và có vấn đề với chính mình

Có hai phần của việc come out: chấp nhận chính bản thân mình, và cho người xung quanh biết

Cũng giống như rất nhiều tác phẩm khác về người đồng tính (mà gần đây có thể nhắc đến series truyền hình thực tế Queer Eye), Love, Simon quá tập trung vào mối quan hệ của người dị tính và chuyện đồng tính, thay vì mối quan hệ của người đồng tính và chính bản thân họ.

Có hai phần của việc come out: chấp nhận chính bản thân mình, và cho người xung quanh biết. Love, Simon đã miêu tả phần đầu tiên trong một cảnh ngắn, khi Simon cố gắng Google "cách để ăn mặc như gay" và thử lên một vài outfit. Phần sau – kể cho bạn bè nghe, đã ăn mất gần 1/3 bộ phim, khi mỗi thành viên trong gia đình và hội bạn của Simon cùng chia sẻ suy nghĩ của bản thân về chuyện cậu là người đồng tính, và rằng họ rất ổn với điều đấy.

Mẹ của Simon đã có những câu thoại gây xúc động nhất, rằng bà cảm thấy con trai mình đã phải sống quá lâu với bí mật, và "bây giờ con đã có thể thở phào được rồi."

Đây là một khoảnh khắc ngọt ngão của hai mẹ con, và có thể được so sánh với cảnh phim gần cuối của Call Me by Your Name khi hai bố con Elio trò chuyện. Thế nhưng, cho dù có cảm động đến thế nào, xét cho cùng thì nó vẫn luôn là trope của việc một người dị tính "cho phép" một người khác "được đồng tính". Cho dù nhân vật chính của Love, Simon có là ai, thì những người hùng của phim chính là những nhân vật dị tính xung quanh Simon luôn luôn yêu thương, chấp nhận cậu bé và bày tỏ sự hào phóng cũng như cởi mở của mình.

Nói qua cũng phải nói lại, văn hóa đồng tính (queer culture) vốn đã được phát triển và xây dựng từ rất lâu, với rất nhiều sản phẩm ấn tượng dám vượt qua và break những rào cản về việc xây dựng hình ảnh người đồng tính. Từ Transparent cho đến Moonlight hay RuPaul's Drag Race, người đồng tính và văn hóa đồng tính được đẩy về làm trung tâm, và hành trình của người đồng tính trong việc tìm kiếm chính mình cũng được coi trọng hơn. So với những tác phẩm kể trên, sự nhẹ nhàng của Love, Simon khiến bộ phim giống như một món đồ cổ được sản xuất cả chục năm về trước, khi tất cả còn e ngại về "người đồng tính thì như thế nào?".

ce18063688895bdcba8e.jpg


Câu chuyện của Simon, nhẹ nhàng và có happy ending, dường như được hâm mộ cũng là do nó phản ánh ước mơ của đại đa số những người đồng tính đang sống giữa một xã hội đầy những tiêu chuẩn dị tính.

6a824e93e8521b867296.jpg


5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top