Lớp trưởng say xỉn bóc mẽ bí mật 10 năm, tôi chốt đơn luôn 70 triệu tiền nhậu rồi bỏ về

BomKiki6324

New member
60aee830901b801fb673.png


Sau buổi họp lớp, tôi như người mất hồn khi phát hiện ra bí mật đã giấu kín suốt 10 năm qua

Bài tâm sự đầy nước mắt của anh Lý sau buổi họp lớp được đăng tải trên trang NetEase đã thu về cả núi tương tác từ cộng đồng mạng Trung Quốc.

Tôi họ Lý, sinh ra ở một làng quê nghèo tỉnh lẻ. Năm quyết định lên thành phố lớn học đại học, bố mẹ thức trắng đêm lo lắng không biết kiếm đâu ra tiền cho con đi học. Suốt 4 năm đại học, tôi chưa từng có một ngày được nghỉ ngơi thảnh thơi. Mỗi ngày tan học là tôi lại phải chạy đi làm thêm bưng bê ở quán ăn kiếm tiền trang trải sinh hoạt phí. Có những lúc ốm nằm cả ngày trong phòng ký túc xá chật hẹp, không đi làm là không có tiền ăn, tôi cảm giác như sắp bỏ cuộc lắm rồi Nhưng mà sau 4 năm nghiến răng cố gắng, tôi cũng tốt nghiệp thành công và kiếm được việc làm với mức lương cực xịn. Cuộc sống hiện tại của tôi so với trước đây quả thực là một trời một vực luôn!

Cách đây vài ngày, lớp trưởng lớp đại học inbox thông báo chuẩn bị tổ chức họp lớp. Vì đây là cuộc họp lớp đầu tiên sau nhiều năm ra trường nên lớp trưởng rất mong anh em có thể về đông đủ. Nhận được tin là tôi oke ngay lập tức!

Ngày họp lớp cuối cùng cũng đến, gặp lại hội bạn thân khiến tôi vui muốn xỉu, tay bắt mặt mừng hỏi han đủ thứ chuyện đời Lớp tôi giờ có người đã thành giám đốc chủ tịch, có người tự kinh doanh, cũng có người vẫn đang làm công ăn lương bình thường. Mỗi người một cuộc sống, mỗi người một số phận nhưng tôi lại thấy rất vui vì may mắn được gặp lại nhau đông đủ như vầy. Tuy không phải ai cũng giàu sang thành đạt nhưng chúng tôi ai cũng khỏe mạnh, không bệnh tật gì, chỉ cần vậy là đủ rồi!

7ca729e1a7f3b5b33a06.png


Suốt bữa ăn, anh em hát hò vui vẻ rồi uống hết mình luôn Tôi tửu lượng kém hơn các bạn nên đã xin phép dừng lại từ sớm. Cuối bữa, khi các bạn đã ngã gục gần hết, chỉ còn lại tôi ngồi tâm sự với lớp trưởng. Lúc này tôi nhớ lại chuyện xưa nên đã nói cảm ơn lớp trưởng: "Năm đó cảm ơn anh đã xin giúp tôi phần trợ cấp sinh hoạt phí 300 tệ/tháng (khoảng 1 triệu đồng). Nhờ khoản tiền đó mà mỗi ngày tôi được ăn một bữa cơm thịt 10 tệ (khoảng 34.000 đồng) ở căng tin trường. Nếu không có bữa cơm thịt thật no khi đó, có lẽ tôi không trụ được mà đã bỏ học đi làm thợ rồi. Nhờ có anh mà có tôi của hiện tại, lời cảm ơn này đáng lẽ phải nói sớm hơn..."

Khi tôi đang nói thì lớp trưởng bỗng xua tay ngăn lại: "Đừng cảm ơn tôi, nếu cảm ơn hãy cảm ơn những người ngồi ở đây hôm nay. Người anh em ơi, có điều này mọi người vẫn luôn giấu cậu, thực ra không có khoản học bổng trợ cấp nào cả. Số tiền sinh hoạt phí 300 tệ khi đó là do cả lớp cùng góp vào để giúp cậu đó. Mọi người đều rất quan tâm cậu, thậm chí còn sợ cậu ngại không nhận nên nói dối là tiền trợ cấp của trường..."

Nói xong thì lớp trưởng cũng đổ gục xuống bàn vì đã ngấm rượu, còn tôi thì tai cứ ù đi không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

07ae1f5adf79f429c8f0.png


Sau khi sắp xếp mọi người về nhà ổn thỏa, tôi lặng lẽ đi thanh toán toàn bộ số tiền bữa ăn hôm nay là hơn 20.000 NDT (khoảng 70 triệu đồng) rồi ra về. Không nhớ rõ hôm đó tôi đã về nhà bằng cách nào, chỉ biết khi tỉnh dậy thì thấy gối ướt một khoảng thật lớn Cảm xúc trong lòng khi đó không biết dùng lời lẽ nào để diễn tả cả.

Sáng sau tôi nhận được tin nhắn của lớp trưởng, nói rằng lấy hóa đơn để chia tiền cho mọi người. Hôm qua cậu ấy say quá nên không nhớ gì cả, để phiền tôi phải thanh toán hộ. Tôi nghe vậy thì không khỏi mỉm cười nói với cậu ấy: "Người anh em, các cậu 'nuôi' mình bao năm như vậy, cứ để mình cảm ơn bằng bữa ăn hôm qua nhé. Thật biết ơn vì năm tháng khó khăn đó gặp được mọi người"

Bài tâm sự của anh Lý dừng lại ở đây, rất nhiều người sau khi đọc được những dòng tâm sự này đều cảm thấy rưng rưng vì cũng từng trải qua những ngày tháng sinh viên khó khăn tương tự. Tuy nhiên không phải ai cũng may mắn gặp được những người bạn tốt như anh Lý.

"May mắn hồi đi học đại học có cô bạn cùng bàn tốt bụng, nhỏ nuôi mình suốt 3 tháng trời nhờ vậy mà có được mình như hiện tại này"

"Mình cũng có những ngày tháng 2 ngày chỉ dám ăn một gói mì tôm, cố gắng để tiền mua ít quà về quê nhà dịp nghỉ lễ vậy mà bị bạn cùng ký túc xá lấy mất. Hồi đó mình buồn mà khóc nhiều lắm"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top