Lời kể ám ảnh của nhà báo Mỹ giữa "địa ngục" Ấn Độ: Không khí như có độc, ai cũng sợ thở, thi thể chất đống mỗi ngày

Teen925efed0

New member
366f2e0aad3369806478.jpg


Chỉ biết ngồi chờ đến lượt mình "trúng thưởng"

Ngày 27/4, Jeffrey Gettleman - nhà báo Mỹ nổi tiếng, đang làm Trưởng văn phòng New York Times tại Ấn Độ đã chia sẻ những câu chuyện chân thực đến rợn người về cuộc sống giữa "địa ngục Covid-19". Dưới đây là nội dung được lược trích từ bài viết siêu ám ảnh của anh:

Ngồi chờ đến lượt bị "gọi tên"

Lò hỏa táng chất đầy thi thể như vừa có chiến tranh vậy trời. Lửa cháy suốt ngày đêm không ngừng nghỉ. Nhiều nơi phải tổ chức hỏa táng tập thể luôn, hàng chục thi thể cùng lúc ấy. Vào ban đêm ở một số khu vực New Delhi, bầu trời vẫn rực sáng ánh lửa, kinh hoàng vô cùng.

Đau ốm và chết chóc ở khắp mọi nơi mất rồi.

Hàng chục nhà trong xóm mình đều có người nhiễm bệnh.

Đồng nghiệp mình bị ốm.

Thầy giáo của con trai mình nhiễm bệnh.

Hàng xóm cách hai nhà bên phải đang bị ốm.

Hai nhà bên trái: Ốm luôn

14f98bcf16e8479cda04.jpg


Một người bạn đang nằm viện nói: "Tao chẳng biết sao lại nhiễm bệnh nữa". "Chỉ thở một hơi thôi là cậu cũng sẽ...", giọng bạn ấy nhỏ dần, không thể nói hết câu vì quá kiệt sức. Bạn ấy gần như không có giường bệnh đàng hoàng. Và loại thuốc bác sĩ kê thì không có ở Ấn Độ.

Giờ mình chỉ ngồi trong nhà chờ đến lượt bị nhiễm bệnh thôi. Đó là cảm giác hiện tại ở New Delhi, khi cuộc khủng hoảng Covid-19 tồi tệ nhất thế giới đang diễn ra xung quanh. Nó ở ngoài kia, mình ở trong này và cảm giác như việc mình bị bệnh chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Ấn Độ hiện ghi nhận nhiều ca lây nhiễm tăng mỗi ngày, có khi lên tới 350.000 ca - nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào kể từ khi đại dịch bắt đầu và đó mới chỉ là con số chính thức thôi nhé. Hầu hết chuyên gia đều cho rằng con số thực tế còn cao hơn nhiều.

Căn bệnh lây lan nhanh đến mức các bệnh viện ngập trong biển người bị ốm. Hàng nghìn người bị từ chối. Thuốc men cạn kiệt. Oxy để thở cũng hết luôn. Bệnh nhân bị mắc kẹt trong những hàng dài chằng chịt ở cổng bệnh viện hoặc ở nhà. Họ thở hổn hển, theo đúng nghĩa đen ấy.

47c648b0bb8db1ee0fba.jpg


Ai cũng sợ hít thở

Các chuyên gia luôn cảnh báo rằng Covid-19 có thể tàn phá Ấn Độ triệt để. Đất nước này rộng lớn với khoảng 1,4 tỷ người, mật độ dân cư siêu đông đúc, và ở nhiều nơi, người dân vẫn còn rất nghèo khó.

Thực tế hiện nay khác hoàn toàn so với năm ngoái khi Ấn Độ đón làn sóng Covid-19 đầu tiên. Trước kia là nỗi sợ về những điều chưa biết, giờ đây khi đã biết rõ quy mô và tốc độ, mọi người nhận ra sự đáng sợ của làn sóng thứ hai - nó tấn công mọi người cùng một lúc.

Những gì lo sợ trong làn sóng đầu năm ngoái giờ đang diễn ra trước mắt: Sự tan vỡ, sụp đổ hoàn toàn và nhận thức rằng rất nhiều người sẽ chết.

Không có cách nào biết liệu mình, vợ và hai con có nằm trong số những người mắc bệnh nhẹ rồi hồi phục hay không, hay sẽ bị kiệt sức luôn.

Một biến chủng mới ở đây có "đột biến kép" gây ra nhiều nguy hại lắm. Các bác sĩ cũng khá hoảng. Mình đã nói chuyện với vài người và họ nói dù đã tiêm vaccine hai lần nhưng vẫn bị bệnh nặng.

0e50fad410b3eacba56c.jpg


Vậy làm gì bây giờ?

Riêng mình thì luôn cố gắng giữ tinh thần lạc quan, tin rằng đó là một trong những chất tăng cường miễn dịch tốt nhất. Thế nhưng thực tế thì mình thấy mình lờ đờ đi lại trong nhà, nấu ăn cho bọn trẻ trong trạng thái bơ phờ, cảm giác như cả tinh thần lẫn cơ thể đều nhão ra như bột ướt.

Mình sợ check điện thoại vì có thể sẽ nhận tin nhắn báo bạn mình bị ốm nặng, hoặc tệ hơn nữa. Chắc hàng triệu người cũng cảm thấy vậy.

Mình bắt đầu tưởng tượng ra các triệu chứng: Hình như đau họng? Cơn đau đầu kia là sao nhỉ? Hôm nay có tệ hơn hôm qua không ta?

Khu vực mình sống ở South Delhi giờ đã bị phong tỏa rồi. Giống như nhiều nơi khác, năm ngoái cũng có đợt phong tỏa nghiêm ngặt. Thế nhưng bây giờ, các bác sĩ cảnh báo virus này dễ lây lan hơn và cơ hội nhận được giúp đỡ ít hơn rất nhiều so với đợt trước.

Chính vì vậy, nhiều người trong chúng mình sợ hãi khi bước ra ngoài, như thể có độc trong không khí và ai cũng sợ phải hít thở.

ab16a74828553c1567b4.jpg


"Thảm họa tàn khốc"

Một người bạn của mình, có quan hệ rộng, đã đi hỏi khắp nơi những người quen để giúp bạn mình - một người mắc Covid-19 rất nặng. Bạn của bạn ấy sau đó đã chết. Không ai có thể giúp anh ấy vào viện được. Bệnh nhân nằm la liệt khắp nơi.

"Tôi đã thử mọi cách để kiếm cho anh ấy một chiếc giường, nhưng không thể. Mọi thứ đều hỗn loạn", bạn mình kể, cảm xúc vẫn còn nguyên.

"Đây là thảm họa. Đây là giết người".

c03bb326f45d1cac767c.jpg


Mỗi ngày, mình đành chấp nhận rủi ro khi mạo hiểm ra ngoài mua đồ ăn vì không ai giao được. Mình đeo hẳn hai chiếc khẩu trang và cách xa người khác hết mức có thể.

Hầu hết mỗi ngày trôi qua, gia đình 4 người ai cũng như héo hon từ bên trong. Cố gắng chơi cùng nhau, cố gắng không nói về những người vừa bị ốm, hay những người đang chạy đua với thời gian quanh thành phố để tìm kiếm sự giúp đỡ mà có thể mãi không tìm thấy.

Đôi khi chỉ ngồi yên lặng trong phòng khách, nhìn ra đám cây sung ngọt và đám cọ. Qua khung cửa sổ đang mở, vào những buổi chiều dài tĩnh lặng và nóng nực, chỉ nghe thấy hai thứ tiếng: Tiếng xe cấp cứu và tiếng chim. ️

Nguồn: New York Times

74bfa75cc21913b37cba.jpg


4babaa9a94b2ba4b59a6.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top