**Loạn luân là gì và sao nó lại trở thành taboo khắp thế giới? **
Loạn luân đơn giản là các mối quan hệ cận huyết giữa những người có họ hàng máu mủ, kiểu như cha mẹ - con cái, cô chú - cháu, anh chị em ruột... Và ở hầu hết các nền văn hóa trong lịch sử, loạn luân là điều cực kỳ tối kỵ, không chỉ về mặt đạo đức mà còn bị khoa học chứng minh là có hại.
Và dĩ nhiên là có lý do cả đấy nhé!
**Khoa học nói gì: Rủi ro vượt tầm kiểm soát **
Hồi xưa xa xưa xa, quan hệ cận huyết không phải chuyện hiếm. Nhìn vào Thần thoại Hy Lạp là thấy, các vị thần toàn "ship" với nhau lung tung cả. Thời phong kiến cũng vậy, các triều đình hay có chuyện loạn luân với lý do "giữ gìn huyết thống hoàng tộc" nghe fancy vậy thôi.
Ví dụ kinh điển là Gia tộc Habsburg ở châu Âu nè, sở hữu cả tá vua và nữ hoàng của Áo và Tây Ban Nha. Để "bảo vệ huyết thống", họ loạn luân suốt 200 năm luôn!
Về mặt lý thuyết di truyền, nghe qua thì quan hệ cận huyết như một chiến lược "pro" đấy - đứa trẻ sinh ra sẽ mang tới 75% bộ gene từ thế hệ trước, thay vì chỉ 50% khi "đẻ ngoài". Nếu cứ thế kéo dài qua nhiều đời, con cái sinh ra gần như có bộ gene giống nhau đến mức đáng sợ.
Nhưng đợi đã! Khi khoa học phát triển, người ta mới phát hiện bộ gene quá giống nhau lại là thảm họa. Đầu tiên, nó làm tăng khả năng 2 gene độc hại (là gene lặn và hiếm gặp) "gặp nhau" và bộc phát ra ngoài.
Hậu quả? Đứa trẻ sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, từ khiếm khuyết đến dị tật cả về thể chất lẫn tinh thần. Chính xác là những gì đã xảy ra với gia tộc Habsburg - các thành viên mắc phải hội chứng "hàm bạnh" Habsburg siêu đặc trưng qua hàng thế hệ luôn.
Lý do thứ hai đến từ "Giả thuyết Nữ hoàng Đỏ" - một giả thuyết trong tiến hóa học nói về việc các loài phải liên tục thích nghi và tiến hóa để truyền gene cho đời sau và tránh bị tuyệt chủng khi các loài khác trong hệ sinh thái đang phát triển.
Về cơ bản, giả thuyết này nói về khả năng tiếp cận vật chủ của các loài ký sinh trùng. Khi con người trải qua 1 thế hệ thì vi khuẩn đã trải qua hàng nghìn đời rồi. Nếu đứa trẻ sinh ra có bộ gene y chang vật chủ cũ, ký sinh trùng sẽ tiếp cận môi trường siêu dễ, giúp chúng "ăn nhanh lớn khỏe" và làm giảm tuổi thọ của vật chủ.
Nói cách khác, đa dạng hóa bộ gene sẽ giúp con người sống dai hơn, trong bối cảnh các loài ký sinh liên tục level up.
**Bị phản đối ở mọi nền văn hóa **
Trong một nghiên cứu của hai nhà tâm lý học Debra Lieberman và Adam Smith từ ĐH Miami, con người có cơ chế xã hội và tâm lý để ngăn chặn loạn luân. Trừ một vài trường hợp ngoại lệ, đa số các cuộc hôn nhân giữa anh chị em hay cha mẹ - con cái đều là điều cực kỳ cấm kỵ trong mọi nền văn hóa.
Nhà tâm lý học Jonathan Haidt cũng khẳng định gần như 100% mọi người trong nghiên cứu của ông đều từ chối chuyện quan hệ giữa anh chị em, kể cả khi được giả định mối quan hệ đó sẽ không dẫn đến có bầu.
Các nhà sinh học cho rằng sinh vật sống thường có cơ chế tránh quan hệ cận huyết. Để giải thích điều này, phải nhắc đến nghiên cứu "tránh loạn luân" nổi tiếng nhất: Hiệu ứng Westermarck. Nghiên cứu này cho rằng con người có xu hướng mất hứng thú tình dục với những người họ tiếp xúc suốt từ nhỏ.
Ý tưởng của hiệu ứng này như thế này nè: Người mẹ dành rất nhiều thời gian cho con, trong đó có cả giai đoạn dài cho bú. Vì người mẹ chắc chắn có quan hệ huyết thống và cũng ở gần con nhất, chúng ta sẽ có "chỉ số họ hàng" tỉ lệ thuận với sự mất hứng thú tình dục. Nghe hơi kỳ nhưng có lý đấy!
Trong một thí nghiệm khác của nhà tâm lý học Israeli Kibbutz, ông theo dõi 3000 đứa trẻ được nuôi lớn cùng nhau. Nghiên cứu dài hơi này cho ra kết quả chỉ có 14 trường hợp kết hôn với người cùng nhóm, và đa số đều là những đứa trẻ được đưa vào nhóm sau 6 tuổi, chứ không phải từ lúc sơ sinh.
Tiến sĩ Leda Cosmides từ ĐH California Santa Barbara cũng thực hiện thử nghiệm trên 600 ứng viên, hỏi họ nhiều câu hỏi được thiết kế để không ai biết ý định thực sự của nghiên cứu là gì. Trong đó có câu hỏi về quan hệ với họ hàng, và có một số ứng viên chưa bao giờ sống chung với anh chị em của mình, hoặc xa cách từ 10-20 năm.
Kết quả cho thấy, thái độ với chuyện loạn luân phụ thuộc vào yếu tố thời gian người anh/chị lớn tuổi hơn trông nom em, hoặc thời gian cả hai ở bên nhau trong nhà.
"Nếu như cả hai ở với nhau từ nhỏ (dù không có quan hệ huyết thống), họ sẽ đối xử với nhau như anh chị em ruột. Họ sẽ tự điều chỉnh thái độ với đứa trẻ kia, và sẽ cảm thấy ghê tởm việc quan hệ với đứa trẻ đó khi trưởng thành" - Cosmides nhận xét.
Tuy nhiên cũng có ý kiến trái chiều, cho rằng các thái độ kỳ thị về loạn luân về bản chất đến từ yếu tố văn hóa và xã hội. Như giả thuyết của nhà tâm lý học Sigmund Freud, với ý kiến anh chị em ruột và con cái với cha mẹ luôn có sự hấp dẫn nhau, nhưng yếu tố văn hóa và xã hội khiến mọi người mặc định điều đó là sai trái.
Nguồn: soha.vn