BomLovely2361
New member
Hóa ra suốt thời gian qua mình đang vô tình "bóp nghẹt" con mà chẳng hề hay biết
Mình là cô giáo THCS, đã "cày" nghề hơn 15 năm trời. Quen với việc quản lý học trò bằng kỷ luật sắt, nề nếp chặt và những lời nhắc nhở không ngừng nghỉ. Học sinh của mình có nhiều típ: ngoan ngoãn, bướng bỉnh, nhưng nhìn chung mình đều "nắm bài" được tâm lý các em, giúp các em lớn lên. Ít nhất là mình cứ nghĩ vậy thôi chứ
Thế mà plot twist là mình lại "fail" ngay trong việc nuôi dạy con trai của chính mình.
Con mình năm nay lớp 10. Ở trường thì được các thầy cô khen ngoan, học hành cũng ổn áp, không phải lo nhiều. Nhưng ở nhà, mình cứ thấy con... "sus" vô cùng. Mình chú ý từng tí một: đi học về mệt mà lười học bài, mình liền nhắc; ngồi lâu trong phòng, mình lại hỏi cặn kẽ; đi chơi với bạn bè thì mình truy vấn cả tên tuổi, gia cảnh của từng đứa. Nhiều khi mình còn "giảng bài" cho con y như trên lớp luôn: bạn này không tốt, mối quan hệ kia không lành mạnh, việc con làm là thiếu trách nhiệm...
Mình cứ nghĩ, với kinh nghiệm dạy học xịn sò, mình hiểu rõ tâm lý tuổi teen, nên những gì mình nói sẽ giúp con định hướng đúng đắn. Nhưng rồi một hôm, con trai buột miệng: – "Mẹ lúc nào cũng quản con như quản học sinh, con mệt lắm rồi."
Mình đứng hình. Con mình đâu phải học sinh của mình, sao mình lại áp dụng cái mindset đó lên con? Thế nhưng trong lòng, mình vẫn cố tự an ủi: "Mẹ làm thế là vì thương con thôi mà."
Mãi cho đến một hôm rảnh rỗi, mình mở Netflix và tình cờ cày phim Sex Education. Thật ra ban đầu định xem thử cho biết thôi, nhưng rồi bị cuốn vào không lối thoát Và khi xem đến cảnh Jean Milburn – mẹ của Otis – thường xuyên phân tích tâm lý con trai, mình bỗng giật mình ghê gớm. Jean thông minh, nhạy bén, bà muốn tốt cho con. Nhưng Otis lại thấy ngột ngạt, khó chịu vô cùng, vì cậu không cần một nhà trị liệu, cậu chỉ cần một người mẹ thôi.
Mình bẽ bàng quá đi, như thấy chính mình trong hình ảnh của Jean vậy Suốt bao năm qua, mình vẫn quen nhìn con bằng con mắt của một giáo viên, chứ không phải bằng trái tim của một người mẹ. Mình để công việc "xâm chiếm" vào gia đình, biến căn nhà nhỏ thành lớp học thứ hai, và con trai mình – đáng lẽ được tự do, thoải mái – lại trở thành "học sinh cá biệt" cần chỉnh đốn.
Mình nhớ lại nhiều lần con im lặng, trốn lên phòng, hoặc chỉ ậm ừ cho qua khi mình hỏi chuyện. Mình từng nghĩ đó là vì con lười, không chịu share. Nhưng có lẽ nguyên nhân thật sự là do mình không cho con không gian an toàn để bày tỏ. Mình chen ngang, mình phán xét, mình áp đặt. Chẳng khác gì Jean trong phim, biến tình mẫu tử thành một cuộc trị liệu không ai muốn cả
Sau hôm đó, mình thử thay đổi. Mình bắt đầu kiềm chế bản thân, không nhắc nhở khi chưa cần thiết. Khi con kể về chuyện ở lớp, mình chỉ lắng nghe, không vội vàng kết luận. Có lần con share chuyện bạn bè, mình suýt "auto-pilot" phán xét như cũ, nhưng rồi mình nhớ đến Jean và Otis, nên chỉ gật gù: – "Ừ, mẹ hiểu rồi. Con thấy thế nào?"
Con mình thoáng bất ngờ, nhưng rồi bắt đầu nói nhiều hơn. Lâu dần, mình thấy khoảng cách giữa hai mẹ con dần thu hẹp lại. Con không còn dè chừng như trước, thậm chí có hôm còn chủ động kể về chuyện ở trường mà mình chắc chắn trước đây con sẽ giấu kín.
Mình chợt nhận ra, đôi khi làm cha mẹ không cần phải quá giỏi, quá sắc sảo. Điều con cái cần ở chúng ta là sự lắng nghe, sự tôn trọng và tình yêu thương đúng cách. Không phải lúc nào cũng "soi chiếu", phân tích, mà là đồng hành cùng con
Bài học từ bộ phim đã khiến mình thay đổi chính mình. Và mình cũng hiểu ra một điều: làm giáo viên là một chuyện, làm mẹ lại là chuyện hoàn toàn khác. Nếu nhầm lẫn hai vai trò, người thiệt thòi đầu tiên sẽ chính là con cái của mình
Nguồn: soha.vn
Mình là cô giáo THCS, đã "cày" nghề hơn 15 năm trời. Quen với việc quản lý học trò bằng kỷ luật sắt, nề nếp chặt và những lời nhắc nhở không ngừng nghỉ. Học sinh của mình có nhiều típ: ngoan ngoãn, bướng bỉnh, nhưng nhìn chung mình đều "nắm bài" được tâm lý các em, giúp các em lớn lên. Ít nhất là mình cứ nghĩ vậy thôi chứ
Thế mà plot twist là mình lại "fail" ngay trong việc nuôi dạy con trai của chính mình.
Con mình năm nay lớp 10. Ở trường thì được các thầy cô khen ngoan, học hành cũng ổn áp, không phải lo nhiều. Nhưng ở nhà, mình cứ thấy con... "sus" vô cùng. Mình chú ý từng tí một: đi học về mệt mà lười học bài, mình liền nhắc; ngồi lâu trong phòng, mình lại hỏi cặn kẽ; đi chơi với bạn bè thì mình truy vấn cả tên tuổi, gia cảnh của từng đứa. Nhiều khi mình còn "giảng bài" cho con y như trên lớp luôn: bạn này không tốt, mối quan hệ kia không lành mạnh, việc con làm là thiếu trách nhiệm...
Mình cứ nghĩ, với kinh nghiệm dạy học xịn sò, mình hiểu rõ tâm lý tuổi teen, nên những gì mình nói sẽ giúp con định hướng đúng đắn. Nhưng rồi một hôm, con trai buột miệng: – "Mẹ lúc nào cũng quản con như quản học sinh, con mệt lắm rồi."
Mình đứng hình. Con mình đâu phải học sinh của mình, sao mình lại áp dụng cái mindset đó lên con? Thế nhưng trong lòng, mình vẫn cố tự an ủi: "Mẹ làm thế là vì thương con thôi mà."
Mãi cho đến một hôm rảnh rỗi, mình mở Netflix và tình cờ cày phim Sex Education. Thật ra ban đầu định xem thử cho biết thôi, nhưng rồi bị cuốn vào không lối thoát Và khi xem đến cảnh Jean Milburn – mẹ của Otis – thường xuyên phân tích tâm lý con trai, mình bỗng giật mình ghê gớm. Jean thông minh, nhạy bén, bà muốn tốt cho con. Nhưng Otis lại thấy ngột ngạt, khó chịu vô cùng, vì cậu không cần một nhà trị liệu, cậu chỉ cần một người mẹ thôi.
Mình bẽ bàng quá đi, như thấy chính mình trong hình ảnh của Jean vậy Suốt bao năm qua, mình vẫn quen nhìn con bằng con mắt của một giáo viên, chứ không phải bằng trái tim của một người mẹ. Mình để công việc "xâm chiếm" vào gia đình, biến căn nhà nhỏ thành lớp học thứ hai, và con trai mình – đáng lẽ được tự do, thoải mái – lại trở thành "học sinh cá biệt" cần chỉnh đốn.
Mình nhớ lại nhiều lần con im lặng, trốn lên phòng, hoặc chỉ ậm ừ cho qua khi mình hỏi chuyện. Mình từng nghĩ đó là vì con lười, không chịu share. Nhưng có lẽ nguyên nhân thật sự là do mình không cho con không gian an toàn để bày tỏ. Mình chen ngang, mình phán xét, mình áp đặt. Chẳng khác gì Jean trong phim, biến tình mẫu tử thành một cuộc trị liệu không ai muốn cả
Sau hôm đó, mình thử thay đổi. Mình bắt đầu kiềm chế bản thân, không nhắc nhở khi chưa cần thiết. Khi con kể về chuyện ở lớp, mình chỉ lắng nghe, không vội vàng kết luận. Có lần con share chuyện bạn bè, mình suýt "auto-pilot" phán xét như cũ, nhưng rồi mình nhớ đến Jean và Otis, nên chỉ gật gù: – "Ừ, mẹ hiểu rồi. Con thấy thế nào?"
Con mình thoáng bất ngờ, nhưng rồi bắt đầu nói nhiều hơn. Lâu dần, mình thấy khoảng cách giữa hai mẹ con dần thu hẹp lại. Con không còn dè chừng như trước, thậm chí có hôm còn chủ động kể về chuyện ở trường mà mình chắc chắn trước đây con sẽ giấu kín.
Mình chợt nhận ra, đôi khi làm cha mẹ không cần phải quá giỏi, quá sắc sảo. Điều con cái cần ở chúng ta là sự lắng nghe, sự tôn trọng và tình yêu thương đúng cách. Không phải lúc nào cũng "soi chiếu", phân tích, mà là đồng hành cùng con
Bài học từ bộ phim đã khiến mình thay đổi chính mình. Và mình cũng hiểu ra một điều: làm giáo viên là một chuyện, làm mẹ lại là chuyện hoàn toàn khác. Nếu nhầm lẫn hai vai trò, người thiệt thòi đầu tiên sẽ chính là con cái của mình
Nguồn: soha.vn