SuaSweet1426
New member
Anh em quân báo ai cũng to cao lực lưỡng dữ dằn, với vũ khí đạn dược đầy mình, ba lô căng tròn. Điều tôi để ý ở lính quân báo là vũ khí và trang bị có phần khác mình hẳn
**Gặp gỡ những chiến binh đặc biệt**
Sáng tháng 3/1979 trên chiến trường K, thấy anh Ước tiểu đoàn trưởng và các cán bộ xuống Đại đội 2, theo thêm một anh rất lạ chưa từng gặp.
Anh này to cao lực lưỡng, đen như lính Polpot, nhìn tướng dữ dằn, được giới thiệu là bên Quân báo của Quân đoàn 4 xuống làm việc với đại đội mình. Họ chuẩn bị luồn sâu vào cứ địa trong vùng núi Lovea, tỉnh Kampong Speu, Campuchia ️
Trải tấm bản đồ ra, anh đánh dấu rất nhiều vị trí, hỏi kỹ càng về những khẩu pháo 105 ly của địch, hướng bắn từ khoảng nào của núi Lovea và hỏi chi tiết về hỏa lực của địch khi chúng chi viện cho nhau trong trận lấy tử sỹ đại đội 21.
Đứng ngoài quan sát, hiểu được rằng sắp có những trận đánh lớn, vấn đề là khi nào bắt đầu thôi
Xong việc, gấp bản đồ lại, quay sang ngồi uống nước nói chuyện, anh lính Quân báo kia mới nói:
"Đêm nay, chúng tôi luồn vào núi Lovea. Đề nghị các anh em giúp đỡ chúng tôi. Hướng xuất phát từ chốt của đại đội 2. Nhiệm vụ của chúng tôi là phải lên tận đỉnh núi."
Theo tin tình báo, chỉ huy đầu não của Khmer Đỏ hiện đang đóng quân trên núi. Đơn vị họ sẽ luồn vào và bao vây phía dưới núi. "Các anh lưu ý cho, không lại đánh nhầm vào chúng tôi nhé"
**Những chiến binh đặc chủng xuất hiện**
Chiều hôm đó khoảng 3h, một nhóm gần hai chục người đi vào chốt đại đội 2, đi đầu là anh Thành tác chiến, rồi trinh sát cùng mấy anh nữa đưa số anh em bên quân báo của Quân đoàn vào đơn vị.
Đội lính quân báo độ hơn chục người. Không đếm vì lính chiến kiêng đếm người trước khi đi tác chiến
Vẫn cái anh to cao đen dữ dằn kia dẫn đầu. Anh em quân báo ai cũng như anh ấy hết, to cao lực lưỡng dữ dằn, với vũ khí đạn dược đầy mình, ba lô căng tròn. Có anh mang theo vài ba cái nồi nhỏ. Họ phần lớn là nói tiếng miền Nam, số ít nói tiếng miền Bắc.
Điều để ý ở lính quân báo này là vũ khí mang trang bị có phần khác mình. Tất nhiên tiểu liên AK thì giống nhau rồi, song trung liên họ lại dùng súng RPK chứ không phải RPD. Hỏa lực chống tăng duy nhất chỉ loại B40, không xài B41
**Bữa cơm trước giờ lên đường**
Đội quân báo xuống sớm dưới đại đội, tranh thủ nghỉ ngơi, chờ tối sẽ xuất kích. Một anh người Bắc, ngồi rít thuốc lào sòng sọc, hút như thể tranh thủ không thì tí nữa hết cơ hội hút không bằng. Anh vẫy lại nói:
"Anh nhờ chú em một việc. Chú nói anh nuôi nấu giúp tụi anh nồi cơm, còn thức ăn, bọn anh có đồ hộp rồi. Nhân tiện cho bọn anh nồi nước sôi, đổ vào bình đông đi uống đêm nay. Vào trong lòng địch chưa biết lúc nào có thể đun nấu được. Gạo đây, chú mang sang nhờ anh em giúp anh."
"Vâng, các anh muốn ăn cơm tối nay ở đây chứ gì? Để em báo anh nuôi nấu cơm cho các anh ăn. Gạo bọn em thiếu gì. Đồ ăn cũng nhiều, mấy phum phía sau đầy, các anh giữ lấy mà mang theo."
"Vậy thì tốt quá chú em giúp anh nhé! Khoảng 19h là tụi anh đi rồi."
Chạy qua gặp anh Quân, truyền đạt:
"Lệnh đại đội: Anh nuôi nấu cơm cho anh em Quân báo của Quân đoàn bữa cơm chiều và nồi nước sôi cho anh em mang đi. Trước 6h phải có cơm cho anh em ăn còn đi làm nhiệm vụ"
Gần 6h chiều, một bữa cơm rất thịnh soạn được dọn ra. Đủ hết thịt bò, thịt lợn, thịt gà luộc chấm muối tiêu. Đội Quân báo người đứng người ngồi, ăn uống no nê. Có anh ngạc nhiên hỏi:
"Ở đâu ra mà lính bộ binh ăn sướng thế, tiêu chuẩn cấp nào trong Quân đội vậy chú em?"
Nói xong còn nháy mắt nhìn cười như muốn cám ơn về bữa ăn thịnh soạn này. Cũng đùa nói:
"Tiêu chuẩn binh nhất đấy, sỹ quan còn sang hơn nữa"
**Tạm biệt không lời**
Khoảng gần 8h tối, đội quân báo xuất kích. Khoác những chiếc ba lô nặng trịch lên vai, họ theo anh Hồng đi về hướng trung đội 1. Nhìn họ lặng lẽ đi trong đêm, vào trong lòng địch với bao nguy hiểm gian nan, thấy thương họ quá
Một nhóm người đơn lẻ luồn sâu giữa kẻ thù xung quanh. Chẳng biết ngày mai đây có còn gặp lại họ nữa không?
Nhưng tin họ sẽ trở về, vì họ là những người lính dày dạn kinh nghiệm chiến trường, chẳng khó khăn nào có thể ngăn cản được những bước chân của họ
Anh lính quân báo hút thuốc lào trước khi bước xuống trảng và khuất trong bóng tối, đã quay lại nhìn, nháy mắt cười thay cho câu chào tạm biệt.
Chúc các anh sớm hoàn thành nhiệm vụ, bình an trở về! Đã nghĩ như vậy mà không nói ra. Cũng kể từ đó, không bao giờ gặp lại các anh quân báo trên chiến trường K đó nữa, cho tới ngày ra quân
Nguồn: soha.vn