BongCheOfficial
New member
Cảm giác lúc đó chỉ muốn tìm cái hố chui xuống thôi các bạn ơi! Mặt đỏ bừng, tay chân lúng túng max, khi con sếp tôi bóc phong bao 20.000 đồng (hơn 5 tệ đó) rồi thốt lên: "Ít thế!" Tưởng tượng cảnh ấy xảy ra giữa bữa tiệc đầu năm, mọi người đang vui vẻ chúc Tết, rồi bỗng nhiên spotlight sáng hết vào mình. Những ánh mắt nhìn về phía tôi, những nụ cười khó hiểu... Ối dồi ôi, muối mặt hết cả sức luôn!
Nhớ hồi xưa, lì xì là một phong tục siêu đẹp của người phương Đông mà, chủ yếu là cầu chúc may mắn, sức khỏe cho năm mới thôi. Nhà tôi tuy không giàu có gì, nhưng bố mẹ vẫn luôn dạy rằng giá trị của phong bao lì xì không phải ở số tiền bên trong mà là ở tấm lòng của người cho. Đó là món quà tinh thần, là niềm vui nhỏ nhoi được gói gọn trong lớp giấy đỏ thắm ấy.
Thế mà giờ, phong tục đẹp này đang bị "biến chất" mất rồi bạn ơi! Những bé như con sếp tôi giờ không còn nhìn phong bao lì xì với ánh mắt háo hức nữa. Thay vào đó, các bé mở ngay trước mặt mọi người, rồi comment luôn những câu vô tư nhưng "đâm thấu tim" người lớn. Tôi không trách con bé đâu, vì phần nào đó phản ánh cách giáo dục và môi trường mà bé sống.
Thực ra chúng ta - những người lớn - cũng có lỗi trong chuyện này. Xã hội bây giờ quá đề cao vật chất, các giá trị tinh thần kiểu như đang bị "lép vế" dần rồi. Ngày Tết, thay vì focus vào ý nghĩa đoàn viên, chúc nhau khỏe mạnh thành công, lại đi đặt nặng giá trị tiền bạc lên phong bao lì xì. Một số phụ huynh, vì muốn con mình không "thua kém" bạn bè, sẵn sàng lì xì số tiền khủng, biến phong tục này thành một cuộc "so kè" ngầm luôn.
Tự dưng tôi thấy mình tự hỏi: liệu chúng ta có đang làm mất đi những giá trị trong sáng của tuổi thơ không nhỉ? Ngày xưa, nhận được phong bao đỏ, chỉ cần nghe lời chúc từ ông bà, cô chú là vui rồi. Số tiền nhiều hay ít chưa bao giờ là vấn đề cả! Nhưng giờ, các bé lại quan tâm "số lượng" hơn "chất lượng". Chúng so sánh, bàn tán, và đôi khi thể hiện sự không hài lòng một cách vô tình nhưng cực kỳ đau lòng.
Có lần bạn tôi kể, con trai bạn ấy hỏi: "Tại sao bạn A được 100k, còn con chỉ được 50k?" Câu hỏi đó không chỉ khiến bạn tôi áy náy mà còn giúp bạn ấy nhận ra phải thay đổi cách giáo dục con rồi. Lì xì không phải để "đo đếm" sự giàu nghèo hay flex đẳng cấp, mà để gửi gắm tình cảm và lời chúc tốt đẹp. Thế nhưng làm sao để trẻ con hiểu được khi chính người lớn đôi khi còn không truyền đạt đúng giá trị này?
Sau vụ việc hôm đó, tôi suy nghĩ nhiều lắm! Tôi không giận con sếp, càng không giận bản thân mình vì lì xì "quá ít". Điều khiến tôi trăn trở là làm sao để những phong tục truyền thống này không bị mai một, làm sao để các bé hiểu được ý nghĩa thực sự của phong bao lì xì. Tôi nghĩ mọi thứ phải bắt đầu từ sự thay đổi trong suy nghĩ và hành động của chính người lớn.
Đầu tiên, chúng ta cần giải thích cho các bé rằng lì xì không phải là "thu nhập" hay "quà vật chất" để đánh giá, mà là lời chúc đầu năm đầy ý nghĩa. Những lời chúc như "Mong con học giỏi, ngoan ngoãn" hay "Chúc con khỏe mạnh, vui vẻ" mới là điều quan trọng nhất nha! Thay vì chỉ chú trọng số tiền trong phong bao, hãy dạy con trân trọng tấm lòng và tình cảm của người trao.
Bên cạnh đó, chính người lớn cũng cần hạn chế việc so sánh hay bàn tán về số tiền lì xì. Chúng ta phải giữ cho phong tục này sự trong sáng và ý nghĩa ban đầu. Đừng biến nó thành cuộc ganh đua ngầm giữa các gia đình, mà hãy coi đó là dịp để kết nối, chia sẻ niềm vui và lan tỏa hạnh phúc.
Tôi cũng tự nhủ rằng, những lần lì xì sau này, tôi sẽ không quá bận tâm đến việc "bao nhiêu tiền là đủ" nữa. Tôi sẽ lì xì bằng tất cả sự chân thành, vì tôi tin rằng những giá trị tinh thần mới là điều đáng quý nhất. Và nếu có bé nào đó nói "ít quá", tôi sẽ mỉm cười và nhẹ nhàng giải thích để các bé hiểu rằng, đôi khi những điều nhỏ bé lại chứa đựng ý nghĩa lớn lao đấy!
Nguồn: soha.vn
Nhớ hồi xưa, lì xì là một phong tục siêu đẹp của người phương Đông mà, chủ yếu là cầu chúc may mắn, sức khỏe cho năm mới thôi. Nhà tôi tuy không giàu có gì, nhưng bố mẹ vẫn luôn dạy rằng giá trị của phong bao lì xì không phải ở số tiền bên trong mà là ở tấm lòng của người cho. Đó là món quà tinh thần, là niềm vui nhỏ nhoi được gói gọn trong lớp giấy đỏ thắm ấy.
Thế mà giờ, phong tục đẹp này đang bị "biến chất" mất rồi bạn ơi! Những bé như con sếp tôi giờ không còn nhìn phong bao lì xì với ánh mắt háo hức nữa. Thay vào đó, các bé mở ngay trước mặt mọi người, rồi comment luôn những câu vô tư nhưng "đâm thấu tim" người lớn. Tôi không trách con bé đâu, vì phần nào đó phản ánh cách giáo dục và môi trường mà bé sống.
Thực ra chúng ta - những người lớn - cũng có lỗi trong chuyện này. Xã hội bây giờ quá đề cao vật chất, các giá trị tinh thần kiểu như đang bị "lép vế" dần rồi. Ngày Tết, thay vì focus vào ý nghĩa đoàn viên, chúc nhau khỏe mạnh thành công, lại đi đặt nặng giá trị tiền bạc lên phong bao lì xì. Một số phụ huynh, vì muốn con mình không "thua kém" bạn bè, sẵn sàng lì xì số tiền khủng, biến phong tục này thành một cuộc "so kè" ngầm luôn.
Tự dưng tôi thấy mình tự hỏi: liệu chúng ta có đang làm mất đi những giá trị trong sáng của tuổi thơ không nhỉ? Ngày xưa, nhận được phong bao đỏ, chỉ cần nghe lời chúc từ ông bà, cô chú là vui rồi. Số tiền nhiều hay ít chưa bao giờ là vấn đề cả! Nhưng giờ, các bé lại quan tâm "số lượng" hơn "chất lượng". Chúng so sánh, bàn tán, và đôi khi thể hiện sự không hài lòng một cách vô tình nhưng cực kỳ đau lòng.
Có lần bạn tôi kể, con trai bạn ấy hỏi: "Tại sao bạn A được 100k, còn con chỉ được 50k?" Câu hỏi đó không chỉ khiến bạn tôi áy náy mà còn giúp bạn ấy nhận ra phải thay đổi cách giáo dục con rồi. Lì xì không phải để "đo đếm" sự giàu nghèo hay flex đẳng cấp, mà để gửi gắm tình cảm và lời chúc tốt đẹp. Thế nhưng làm sao để trẻ con hiểu được khi chính người lớn đôi khi còn không truyền đạt đúng giá trị này?
Sau vụ việc hôm đó, tôi suy nghĩ nhiều lắm! Tôi không giận con sếp, càng không giận bản thân mình vì lì xì "quá ít". Điều khiến tôi trăn trở là làm sao để những phong tục truyền thống này không bị mai một, làm sao để các bé hiểu được ý nghĩa thực sự của phong bao lì xì. Tôi nghĩ mọi thứ phải bắt đầu từ sự thay đổi trong suy nghĩ và hành động của chính người lớn.
Đầu tiên, chúng ta cần giải thích cho các bé rằng lì xì không phải là "thu nhập" hay "quà vật chất" để đánh giá, mà là lời chúc đầu năm đầy ý nghĩa. Những lời chúc như "Mong con học giỏi, ngoan ngoãn" hay "Chúc con khỏe mạnh, vui vẻ" mới là điều quan trọng nhất nha! Thay vì chỉ chú trọng số tiền trong phong bao, hãy dạy con trân trọng tấm lòng và tình cảm của người trao.
Bên cạnh đó, chính người lớn cũng cần hạn chế việc so sánh hay bàn tán về số tiền lì xì. Chúng ta phải giữ cho phong tục này sự trong sáng và ý nghĩa ban đầu. Đừng biến nó thành cuộc ganh đua ngầm giữa các gia đình, mà hãy coi đó là dịp để kết nối, chia sẻ niềm vui và lan tỏa hạnh phúc.
Tôi cũng tự nhủ rằng, những lần lì xì sau này, tôi sẽ không quá bận tâm đến việc "bao nhiêu tiền là đủ" nữa. Tôi sẽ lì xì bằng tất cả sự chân thành, vì tôi tin rằng những giá trị tinh thần mới là điều đáng quý nhất. Và nếu có bé nào đó nói "ít quá", tôi sẽ mỉm cười và nhẹ nhàng giải thích để các bé hiểu rằng, đôi khi những điều nhỏ bé lại chứa đựng ý nghĩa lớn lao đấy!
Nguồn: soha.vn