Không phải ý nghĩa của việc "chinh phục" nằm ở chính hành trình đã đi qua sao, chứ không phải đích đến cuối cùng? Mà hành trình của bạn dù có hay không có cáp treo thì cũng chẳng ảnh hưởng gì cả. Suối vẫn chảy róc rách, hoa đỗ quyên vẫn nở rực rỡ và những vách núi dựng đứng vẫn siêu hấp dẫn nếu bạn thật sự thích thử thách và khám phá bản thân mình ️
Hôm qua khánh thành cáp treo Fansipan, người người háo hức vì sắp được thỏa ước mơ đứng trên đỉnh núi cao nhất Việt Nam. Với cáp treo Fansipan, mình không thích lắm, hay nói đùa là hơi anti tí vì đã quen nhìn hình ảnh dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ đứng hiên ngang giữa trời xanh rồi, giờ phải nhìn thêm mấy sợi cáp căng xuyên mây trong bức tranh đẹp thì thật sự thấy tiếc nuối
Nhưng Fansipan không phải của riêng mình, không phải chỉ của các phượt thủ, nó là của chung tất cả những ai muốn tham quan, trải nghiệm. Cho nên những cảm xúc của chúng mình chỉ nên dừng lại ở vài điều tiếc nuối là đủ rồi. Giống như người Sài Gòn cũng phải chấp nhận hy sinh hàng xà cừ trăm tuổi để xây ga metro, chúng mình có quyền tiếc, nhưng không có quyền can thiệp và cũng không cần thiết phải can thiệp nếu tuyến tàu điện ngầm mang lại nhiều lợi ích cho giao thông đô thị về sau.
Chúng mình có quyền tiếc cho những cây đỗ quyên trăm tuổi đã ngã xuống, những hàng cây trúc bị chặt hạ và những vách núi cheo leo bị nổ mìn trong quá trình khai thác đá xây dựng cáp treo. Nhưng cũng như hàng xà cừ ở Sài Gòn, cái gì cũng cần phải có sự hy sinh thôi.
Có người bảo, vì nhiều người lên được đỉnh quá nên chinh phục Fansipan không còn ý nghĩa gì nữa. Có bạn phượt thủ kia còn than: "Ai cũng chụp ảnh với cột mốc dễ dàng quá, nên hết... hứng chinh phục luôn!"
Ủa alo, sao tự dưng bạn đi so đo cái cột mốc trên đỉnh làm gì, dù cho có hàng trăm hàng nghìn người sẽ được chạm vào đỉnh nhọn đó, được nhìn bao quát cảnh quan từ đỉnh Fansipan rồi selfie với nó, nhưng có bao nhiêu người biết được hành trình leo bộ lên đó còn có cả tá điều thú vị như bạn đâu?
Vậy nên nếu đôi lúc bạn cảm thấy bất công khi mình dành ra 2 ngày cuốc bộ hùng hục để lên đến đỉnh trong khi nhiều người chỉ cần 15 phút ngồi thảnh thơi thì bạn hãy luôn tự nhủ với bản thân rằng: trong 2 ngày đó bạn đã được nghe tiếng suối róc rách và ngắm đỗ quyên nở dọc đường, được một lần đứng giữa cảnh quan hùng vĩ của núi rừng để gọi to tên mình và nghe tiếng vọng lại từ đằng xa, được ăn bữa cơm ấm áp ở độ cao 2.800 mét khi màn đêm bao phủ dãy Hoàng Liên Sơn để biết những điều đó thú vị đến thế nào. Và nhất là chỉ riêng những người đã từng chinh phục đỉnh Fansipan bằng chính đôi chân của mình, mới thấu hiểu đâu là giới hạn của bản thân
Không phải ý nghĩa của từ "chinh phục" nằm ở hành trình đã qua chứ không phải ở điểm đến cuối cùng sao? Mà hành trình của bạn, dù có hay không có cáp treo, cũng đâu ảnh hưởng gì đúng không? Suối vẫn chảy, đỗ quyên vẫn nở và những vách núi thẳng đứng vẫn đầy hấp dẫn nếu bạn thực sự thích thử thách và khám phá bản thân đó thôi
Tháng 7 năm 2015, mình đã đứng ở độ cao 2.900 mét vào 5h sáng để nhìn về công trường cáp treo gần đỉnh Fansipan bên dãy núi đối diện. Và nghĩ rằng dù muốn hay không thì người ta cũng đã làm rồi, họ làm vì rất nhiều người có tình yêu với Fansipan chứ không riêng những người trẻ còn khỏe còn lửa.
Ba mẹ mình, ai cũng mong một lần biết đến hình thù của ngọn núi cao nhất Việt Nam. Mấy đứa bạn thân thì không đứa nào có hứng thú với việc "hành xác" như thế khi đi du lịch, nên tuyến cáp treo này có ý nghĩa rất lớn với những người xung quanh mình
Nguồn: kenh14.vn