Lén mang kiềng vàng cưới của con gái đi chà nước rửa bát, lời giải thích của mẹ khiến tôi khóc nức nở

Hôm đó đang đi ngang hành lang, tự nhiên tôi nghe thấy tiếng nước chảy lộp độp từ nhà vệ sinh góc hành lang, kèm theo cái âm thanh cọ rửa sột soạt lạ lùng.

Vợ chồng tôi mới cưới được hơn 2 năm thôi, cuộc sống lúc này tuy stress chồng chất nhưng hai đứa vẫn luôn động viên nhau cố gắng. Đợt này mẹ đẻ tôi từ quê lên Hà Nội khám bệnh định kỳ nên ghé nhà chơi mấy hôm. Thấy mẹ lên là tôi vui muốn xỉu, tối nào hai mẹ con cũng cà khịa ríu rít đủ loại chuyện trên đời luôn.

Sáng nay là sinh nhật một bác họ bên nhà chồng tôi. Vì là new member của nhà chồng nên tôi chuẩn bị váy áo cực kỳ tươm tất, còn cẩn thận vào phòng mở két sắt lấy chiếc kiềng vàng cưới 5 chỉ – món quà hồi môn hồi xưa bố mẹ đẻ chắt chiu trao cho tôi ngày về dinh để đeo đi dự tiệc cho xịn sò. Nhưng mà ối giời ơi, lúc bấm khóa thì cái chốt chiếc kiềng bỗng bị lỏng, cứ đeo lên là lại tuột xuống liền. Thấy sắp late giờ rồi, tôi đành bó tay đặt tạm chiếc kiềng lên bàn trang điểm rồi vội vàng đi chuẩn bị nốt đồ đạc.

Lúc đi qua hành lang, tôi bỗng nghe thấy tiếng nước chảy róc rách phát ra từ nhà vệ sinh, kèm theo tiếng cọ rửa sột soạt. Nghĩ bụng chắc mẹ đang giặt giũ gì đó, tôi đẩy cửa bước vào định bảo mẹ cứ để đấy tí về tôi giặt. Nhưng mà ơ kìa, cảnh tượng trước mắt khiến tôi hoàn toàn đơ người luôn. Mẹ tôi đang ngồi xổm trên sàn, một tay cầm chiếc kiềng vàng cưới của tôi, tay kia đổ đầy nước rửa bát rồi dùng chiếc bàn chải đánh răng cũ chà xát liên tục lên mặt vàng.

5e3920d66994766bb427.jpg


Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác bực bội xen lẫn uất ức khó tả. Tôi nghĩ ngay đến việc mẹ dạo này ở quê hay xem mấy video mẹo vặt linh tinh trên mạng rồi học theo một cách rất là nguy hiểm. Vàng ta mà đem dùng dầu rửa bát đậm đặc với bàn chải chà xát mạnh như thế thì xước xát, hao hụt hết cả thì ai chịu? Sẵn áp lực việc nhà chồng lại thêm tính nóng nảy, tôi vừa giật lại chiếc kiềng từ tay mẹ vừa gắt lên: "Mẹ làm cái gì thế? Vàng cưới của con mà mẹ mang vào đây chà nước rửa bát thế này cho nó hỏng hết ra à? Mẹ không biết thì cứ để yên đấy cho con!"

Bị con gái raise voice mắng mỏ, mẹ tôi giật mình thót một cái. Bà ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt kèm nhèm, bàn tay gầy gò bám đầy bọt xà phòng run run, mặt thoáng qua vẻ tội lỗi và bối rối. Bà lật đật lau tay vào vạt áo, lí nhí bảo: "Mẹ... mẹ thấy cái nấc khóa của nó bị bám bụi bẩn lâu ngày nên bị kẹt, dính chặt không bấm được. Mẹ mới nghĩ mang vào đây dùng chút dầu bôi trơn rồi cọ sạch đi cho con đeo đi ăn giỗ cho chắc chắn, chứ đeo lỏng lẻo ra đường đông người nó tuột mất thì xót lắm con ơi..."

Nói rồi, mẹ đưa cho tôi một miếng giấy nilon nhỏ bọc kín mà bà vừa lén giấu trong túi áo. Tôi mở ra, bên trong là một đoạn chốt khóa bằng vàng ta nhỏ xíu nhưng còn mới toanh.

Mẹ kể, đợt trước ở quê nghe tôi gọi điện than thở là dạo này vàng cưới đeo hay bị rộng và lỏng chốt, mẹ đã âm thầm mang nửa chỉ vàng tích góp của mình ra tiệm vàng ở huyện, nhờ thợ cắt và đúc riêng một cái nấc chêm khóa dự phòng này. Mẹ lên chơi, thấy tôi để chiếc kiềng lỗi trên bàn nên mới lén mang vào nhà vệ sinh, định bụng vừa vệ sinh sạch sẽ, vừa tự tay thay cái chốt khóa mới, chắc chắn hơn cho con gái rồi mới đặt lại chỗ cũ để surprise tôi. Bà phải lén lút làm vì sợ chồng tôi nhìn thấy lại nghĩ nhà ngoại drama, soi xét món quà ngày cưới.

Tôi nhìn chiếc chốt khóa vàng nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay, nhìn sang đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì sương gió của mẹ đang run lên vì sợ con gái giận mà hai sống mũi cay xè, cổ họng nghẹn đắng. Nước mắt tôi cứ thế trào ra, khóc nghẹn ngào vì hối hận và xót xa.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top