CaoCoco5925
New member
Chưa ăn "cháo thuốc độc" thì đừng bảo là đã từng đến Hà Giang nha các bạn ơi!
Đêm Hà Giang lạnh kiểu gì mà cảm giác rét hơn cả nhiệt độ thực tế á. Chắc là do ám ảnh từ vibe mênh mang xám lạnh toả ra từ cao nguyên đá nên tụi mình cứ thấy lạnh hơn. Nhưng có câu "trời sinh voi trời sinh cỏ" - những vùng đất càng khắc nghiệt thì lại càng có những điều độc đáo riêng biệt không đâu có được nhé!
Từ "thuốc độc" thành món ăn cực phẩm
Hà Giang hút khách là vì hoa đào hoa mận tháng giêng xinh xỉu, ruộng bậc thang lúa chín vàng óng tháng 10, mùa tam giác mạch hồng tím ngập trời tầm tháng 11, hoa cải vàng rực rỡ cả tháng 12... Nhưng mà, còn gì vui hơn khi đi chơi Hà Giang, một sáng chủ nhật vào phiên chợ, dừng chân ở khoảng đất phẳng xung quanh toàn đá tai mèo, húp một bát thắng cố, nhâm nhi vài chén rượu ngô mà chill nghe tiếng khèn môi từ đâu đó vọng lại...
Tưởng đã trải nghiệm hết Hà Giang rồi, nhưng cuối năm 2011 lúc quay lại, chúng mình vẫn shock khi một người bạn Hà Giang hỏi: "Đã ăn cháo thuốc độc chưa? Chưa ăn là chưa biết Hà Giang đâu!". Ừ thì dù có là thuốc độc đi nữa cũng phải ăn thử cho biết chứ, vì chắc là... không chết được đâu (nếu chết thì bạn ấy đã không giới thiệu rồi đúng không? )
10 giờ đêm, sau màn nhậu rượu ngô say mèm, trời lạnh ở thành phố sơn cước ngấm vào xương, nhưng cả nhóm như tỉnh ngay khi xe dừng trước hàng cháo với mùi thơm quyến rũ bốc lên từ biển hiệu mờ mờ "Hương - cháo ấu tẩu". À ha, "cháo thuốc độc" chính là món cháo ấu tẩu này đây!
Khó mà tả lại được cảm giác khi húp bát cháo ấu tẩu đêm hôm đó, nên ngay chiều hôm sau chúng mình đã quay lại tìm chị Hương - chủ quán - ngay lúc chị đang chuẩn bị các công đoạn cho những nồi cháo phục vụ khách ăn khuya.
Khi chúng mình bày tỏ mong muốn được tìm hiểu, viết bài, làm phim giới thiệu về món ăn "độc" này, chị Nguyễn Thị Hương - chủ quán "Hương - cháo ấu tẩu" ở 171 Trần Hưng Đạo, TP Hà Giang (một trong số ít quán cháo ấu tẩu ở đây) - thì ngại ngùng lắm: "Quán cháo bình thường có gì mà viết, mà quay. Mình không nói đâu, các anh quay, chụp thì cứ thoải mái". Nhưng cuối cùng chị chủ quán người Tày này cũng đồng ý giới thiệu về món ăn mà "nếu chế biến sai cách, người ăn sẽ bị ngộ độc, cứng hàm, co rút tứ chi và nếu không cứu kịp thời thì chỉ có... về với ông bà ông vải thôi". Nghe xong mà lạnh người luôn á!
Theo chị Hương, nguyên liệu chính làm món cháo này là củ ấu tẩu - một loại củ cứng như đá tai mèo, xù xì gai góc, chỉ mọc trên đỉnh Tây Côn Lĩnh. Người Mong, người Dao lấy về ngâm rượu, xoa bóp khi bị đau nhức. Thế nhưng với tài chế biến đỉnh cao của người dân tộc dưới chân Tây Côn Lĩnh, củ độc đã được "giải độc" thành món cháo giải cảm cực hiệu quả, bổ xương cốt khiến người dưới đồng bằng phải lên tận nơi để thử!
Với kinh nghiệm và skill chế biến của chị chủ quán người Tày, quán cháo nhỏ này dù chẳng PR gì nhưng hơn chục năm qua vẫn sáng đèn mỗi tối đến nửa đêm, khách vào ra nườm nượp không ngớt.
Một người ăn, hai người vui?
Bí quyết gì á? Chị Hương chỉ cười lắc đầu: "Chẳng có bí kíp gì đâu, vốn dĩ cái tên cháo ấu tẩu cũng đủ hút khách rồi". Chị cho biết để có được bát cháo ấu tẩu sền sệt màu xám, bốc hơi nghi ngút thơm phức, vị ngai ngái, bùi bùi chợt đăng đắng đầu lưỡi rồi ngọt lịm ở cuống họng thì phải chế biến cực kỳ công phu, mất cả ngày trời luôn!
Đầu tiên, củ ấu tẩu được rửa sạch rồi ngâm với nước vo gạo đặc từ sáng sớm đến trưa. Sau tối thiểu 4-5 tiếng ngâm, củ được vớt ra rửa sạch và cho vào nồi ninh từ trưa đến 3-4 giờ chiều. Khi củ bở mới vớt ra để ráo nước rồi giã nhỏ, tơi nhuyễn. Trong lúc ninh ấu tẩu thì nồi khác cũng đang ninh chân giò và cháo. Khi củ ấu tẩu ninh nhừ được vớt ra thì nồi nước ninh ấu tẩu đỏ nhừ đó được đổ lẫn vào nồi cháo, chân giò. Củ ấu tẩu giã nhỏ xong được đổ vào khuấy đều với nồi cháo và tiếp tục ninh liu riu cho đến lúc khách đến. Để có bát cháo ấu tẩu chất lượng thì không thể thiếu chân giò heo, thịt nạc băm cùng gia vị ớt, tiêu, hành và đặc biệt là lá tía tô. Có khi khách còn yêu cầu đập thêm quả trứng gà tươi vào bát cháo nữa đó!
Bát cháo bê lên sẽ có màu nâu đậm của củ ấu tẩu, vị bùi béo của xương thịt heo và thơm đặc biệt của gạo nương. Vì là vị thuốc nên đặc trưng của cháo ấu tẩu là vị đắng như tam thất. Tuy nhiên cái đắng của ấu tẩu hoà quyện với vị ngọt của nước xương ninh và thơm ngậy của trứng, để lại hương thơm, vị ngọt ngào trong cổ, tạo cảm giác lạ miệng và hấp dẫn vô cùng!
Vì ấu tẩu là củ để khô được lâu nên cháo ấu tẩu có cả bốn mùa, nhưng nếu bạn lần đầu đến Hà Giang thì ban ngày sẽ không tìm được cháo đâu nhé. Món ăn này sau khi ăn cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nên hầu hết các quán chỉ mở từ chiều tối đến 12 giờ đêm thôi. Với nhiều người dân ở thị xã vùng cao này, cháo ấu tẩu là món ăn đêm thường xuyên luôn á!
Là món độc đáo nên chị chủ quán người Tày cũng thật thà khuyến cáo: cháo ấu tẩu chỉ tốt nhất cho người trưởng thành. Dưới 18 tuổi, đặc biệt là trẻ em thì không nên ăn nhiều quá vì "ăn nhiều trẻ dễ bị giòn xương" (hơi sợ luôn á )
Riêng hội sành ăn còn đồn đại rằng ấu tẩu là món ăn thuộc nhóm "ông ăn bà khen" - một người khỏe, hai người vui Thực hư thế nào thì không dám khẳng định, tốt nhất các bạn cứ thử lên Hà Giang, với một đêm khuya thức cùng bát cháo "thuốc độc" này và chút rượu ngô men lá rồi kiểm chứng xem sao nhé! Nếu đúng thì ấu tẩu không phải là độc dược nữa mà thật sự là hàng... độc đỉnh!
Nguồn: soha.vn