SuaPho4578
New member
**Drama gì mà căng đến thế?**
*Dưới đây là bài tâm sự của ông Phùng Cương (Trung Quốc) đang viral khắp trang Sohu và nhận về rất nhiều sự chú ý.*
Mình giơ cái xẻng lên cao, dồn hết sức đào xuống đất, chỉ dám nghỉ tay khi thấy thằng giám sát quay lưng. Ánh nắng chói chang làm mắt mình nhức cả mắt, không khí nóng bức đến mức thở không ra hơi. Mình làm nghề "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" bao nhiêu năm nay rồi, chả biết còn phải chịu khổ đến bao giờ nữa
Đang ngồi suy tư thì điện thoại bỗng reo lên, thằng giám sát lập tức liếc sang. Mình hơi hoảng, vội bắt máy, và giọng con trai vang lên: "Bố ơi, con đỗ công chức rồi!" Ban đầu mình không dám tin luôn á, cho đến khi nó gửi bảng điểm với vị trí **top 1**, mình mừng đến mức nhảy cẫng lên như điên
Mấy đồng nghiệp thấy vậy tụ lại xem hết. Lúc này, mình tự hào nói với họ: "Con trai tôi đỗ công chức rồi, sau này tôi cũng được hưởng phúc!" Đúng lúc đó thằng giám sát đi lại, nó chỉ liếc mắt một cái, mọi người xung quanh vội quay lại làm việc, nó hỏi với giọng cộc lốc: "Lão Phùng, ông đang la hét cái gì thế?"
Ngày thường mình cũng khá sợ thằng giám sát này, dù sao nó cũng không phải người tốt gì - với sếp thì nịnh hết cỡ, nhưng với mấy công nhân như mình thì lại ra vẻ ra gió Nếu là ngày thường, chắc mình đã rúm ró quay lại làm việc rồi. Nhưng hôm nay khác, vì con trai mình đã đỗ vào cơ quan nhà nước, mình không cần phải khổ sở nữa. Vì thế mình ngẩng đầu lên, cười nói: "Con trai tôi được vào công chức rồi, anh xem này!" Nói xong còn đưa điện thoại qua luôn.
Bất ngờ là thằng cha không đẩy đi, thậm chí còn nhận lấy với nụ cười, dựng ngón cái lên kiểu "like" và nói: "Tôi biết ông là người có số hưởng phúc mà, đó, con trai ông đỗ công chức rồi đó thôi. Tôi nhớ năm nay ông 54 tuổi phải không, phúc này tìm đâu ra." Thấy nó như vậy, mấy đồng nghiệp xung quanh đều shock không tin nổi
Ngay tối đó, mình quyết định nghỉ việc luôn. Thôi kệ, không cần phải cố gắng làm việc nữa, con trai mới tốt nghiệp đại học đã có việc ổn định, có thể nói nó là người tài giỏi rồi. Cả hôm đó, mình cứ ngồi mơ màng nghĩ về những viễn cảnh tươi đẹp trước mắt. Càng nghĩ càng vui, nhưng con trai lại khuyên đừng vui quá, dù đã qua rồi nhưng về sau còn nhiều việc phải làm lắm.
Đời mình chẳng có gì giỏi, chưa bao giờ được người ta respect. Cuối cùng vất vả lắm mới chờ được con trai thành công, sao lại không cho mình phô trương một chút chứ?
Thật ra, không hẳn là khoe, mà hầu như họ hàng láng giềng xung quanh đều biết chuyện con trai mình rồi, nhiều người còn gọi điện chúc mừng, có người bạn còn cầm đồ đến nhà thăm. Như anh trai mình, ngày thường kiêu ngạo lắm, nhìn người khác bằng nửa con mắt, nhưng lúc đó cũng mang hai thùng sữa đến, thấy con trai mình là nói: "Từ trước bác đã thấy cháu ổn." Anh ấy cũng đối xử với mình lịch sự hơn nhiều.
Mình thực sự thích cảm giác đó, nhất là đi trên đường, người quen nghe nói con trai mình trẻ tuổi đã thi đỗ vào cơ quan nhà nước, vẻ mặt không thể tin nổi. Lúc đó, mình cảm thấy như mình đã chiến thắng vì con trai là người có thành tựu
Sau đó, mình cứ thế đứng ở ngã tư, chờ người quen đến nói chuyện, rồi nhân cơ hội nói về chuyện con trai, chỉ cần câu chuyện này thôi có thể nói cả ngày. Mình thoải mái tận hưởng những lời khen không thuộc về mình, như thể qua đó có thể tìm lại được phẩm giá của bản thân vậy.
Lúc đó, mình bỏ ngoài tai mọi lời con trai nhắc nhở rằng đừng khoe quá đà. Mình chỉ cảm thấy đã chịu ấm ức cả đời, giờ phải khoe cho đã
Vợ mình mạnh mẽ hơn mình nhiều, bà ấy vẫn giữ bình tĩnh, không nghỉ việc, vẫn sống như trước, chỉ là tâm trạng vui tươi hơn, trông rất hạnh phúc. Mình và vợ tính toán, đợi con trai kết hôn sẽ xây một ngôi nhà nhỏ ở quê, lúc đó về nơi chôn rau cắt rốn để hưởng tuổi già.
Con trai mình bận rộn với trăm công nghìn việc, phải đi phỏng vấn, phải đi khám sức khỏe, phải chuẩn bị hồ sơ xin việc. Trong khi đó mình lại như cái loa, kể từng việc một cho mọi người nghe: "Ôi, con trai tôi đi phỏng vấn rồi, nói chắc không vấn đề gì", "Con trai tôi kiểm tra sức khỏe xong rồi, quả nhiên nó khỏe như vâm"...
Ban đầu khi nghe mình kể, mọi người vẫn còn kiên nhẫn. Nhưng khi mình nhắc đi nhắc lại nhiều lần, cuối cùng họ cũng thấy phiền, nếu mình lại nhắc đến chuyện này, họ đều cố chuyển chủ đề. Lâu dần, mình mới nhận ra, chính sự thích khoe khoang của mình đã gây ra không ít rắc rối cho vợ và con.
Vợ mình tức giận nói: "Ông có thể không nói lung tung không, bây giờ tôi ra ngoài, người ta đề cập chuyện của ông huyên thuyên suốt, tôi còn không biết nữa là." Con trai cũng trách: "Bố ơi, bố đừng kể chuyện của con nữa được không, chúng ta đều là người bình thường, khoác lác quá không có lợi đâu." Mình cũng nhận ra hơi quá lố, chỉ là thực sự không kiểm soát được cái miệng
Một thời gian trước, có người bạn quen hơn mười năm mời mình đi ăn, ban đầu chỉ có hai người, sau đó anh ta gọi thêm một đám người nữa, cũng là những người bạn quen. Mình cũng gọi thêm mấy hàng xóm, từ 2 người giờ đã vô cùng đông đúc.
Trong bữa ăn, họ lần lượt chúc mình, từng ly một, nói những lời tâng bốc trực tiếp. Mình ngồi ở vị trí chủ nhà, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, nhưng lại vô cùng vui. Nhân men say, mình nói với họ rất nhiều điều trong lòng, vừa nói về những khó khăn bấy lâu, lại một lần nữa ca ngợi con trai lên mây xanh
Tối đó, mình được bạn bè đỡ về nhà, vừa đến nhà liền mất ý thức, cho đến khoảng bốn giờ sáng hôm sau mới tỉnh, chỉ mới ngồi dậy đã cảm thấy đầu đau như búa bổ, miệng khô lưỡi khô. Mình cố lấy một cốc nước, chỉ đi được vài bước đã suýt té. Lại nằm xuống sofa, mình không biết phải làm sao, chỉ nghĩ rằng sau này không bao giờ uống nhiều như vậy nữa.
Ở nhà nghỉ ngơi cả buổi sáng, đến trưa ăn chút cơm rồi lại ngủ một giấc thì mới cảm thấy đỡ. Mặc dù cơ thể rất khó chịu, nhưng tinh thần lại hứng khởi. Chiều nay, mình lại ngồi trên sofa xem TV, đúng lúc đang thoải mái tận hưởng buổi chiều tuyệt vời, con trai đột nhiên gọi điện thoại.
Mình vừa nghe máy, con liền gào lên: "Bố, bố đã nói những gì thế hả?"
Mình thực sự bối rối, vội hỏi con có chuyện gì, nhưng ngay sau đó con lại gửi cho mình một đoạn video. Trong video chính là cảnh mình tối hôm qua ăn cơm cùng bạn bè làng xóm, mình không thể đoán được ai đã quay. Nhưng quan trọng hơn cả, trong video, mình nói rất nhiều lời khoác lác về con trai.
Con trai trên điện thoại tiếp tục gào: "Bố nói những lời gì đây? Những video này được gửi ẩn danh vào cơ quan của con rồi, giờ thì con đã sắp trở thành người nổi tiếng. Bố định làm gì hả? Bố đã hủy hoại đời con rồi!" Nói xong, con liền cúp máy, mình như bị sét đánh, choáng váng, bủn rủn tay chân, mồ hôi lạnh từng giọt rơi xuống
Mình nhớ lại người bạn mời đi ăn cơm, lập tức gọi điện hỏi anh ta, nhưng đầu dây bên kia phản hồi: "Anh em mình quen mười mấy năm rồi, làm sao tôi có thể hại anh được, hơn nữa tôi ngồi cạnh anh, làm sao tôi quay những thứ đó." Mình dần hiểu ra, trong số những người quen có người muốn hại mình.
Mình cố gắng nhớ lại, muốn tìm ra xem rốt cuộc là ai cố ý làm chuyện này với cả gia đình, nhưng cũng không nghĩ ra được. Dù sao hôm đó người quá nhiều, mọi người cũng thay đổi chỗ ngồi liên tục. Hơn nữa dù có hỏi, chả ai dại mà đi thừa nhận cả.
Mình hối hận rồi, hối hận vì cái tính khoe khoang của mình. Đúng là họa từ miệng mà ra, chưa đầy ba tháng mà mọi chuyện đã trở nên tồi tệ như vậy. Nếu những lời mình nói không ảnh hưởng đến con trai thì còn may, nhưng nếu nó ảnh hưởng đến con, mình phải làm sao đây?
Khi bản thân đang hả hê, nhất định không nên quên mình, bây giờ mình đã hoàn toàn hiểu ra rồi!
Nguồn: kenh14.vn