Lão bác đến bank đòi 13 tỷ, bảo vệ chặn cửa vì sự thật quá đau lòng

CunSaigon4817

New member
Sáng hôm đó, ngân hàng ở trung tâm thị trấn Giang Tô đông như kiến. Mọi người xếp hàng rút tiền trước kỳ nghỉ lễ thì bỗng nhiên cửa bank ồn ào náo loạn. Một ông chú gầy gò, trông khắc khổ lắm, cầm mớ giấy tờ nhàu nát, hét to:

"Tôi đến nhận tiền đây! 13 tỷ luôn, con trai tôi gửi từ Mỹ về! Sao không cho tôi vào?"

Anh bảo vệ đứng chắn cửa, nghiêm túc: "Chú Tần ơi, hôm nay không có giao dịch nào của chú hết. Chú đừng làm ồn nữa, ảnh hưởng người ta."

"Không có giao dịch là sao? Tôi có giấy xác nhận đây này!" - ông Tần giơ cao tờ giấy, tay run run.

Người xung quanh bắt đầu xì xào: "Ngang ngược thật, có giấy tờ mà không cho rút tiền?" "Ừ thật, tiền người ta chứ có phải tiền bank đâu mà giữ?"

166711e10eb7883a1ed3.jpg


Ông Tần càng được hùa theo, hét lớn hơn: "Nếu hôm nay không giải ngân, tôi báo công an luôn!"

Quản lý chi nhánh phải bước ra, cố kìm bình tĩnh: "Chúng tôi đã kiểm tra hệ thống nhiều lần rồi, không có khoản tiền nào như chú nói cả. Chú đừng kích động."

Nhưng ông Tần không nghe, định xông vào trong. Anh bảo vệ phải giữ chặt, cảnh tượng càng thêm hỗn loạn. Vài phút sau, công an địa phương tới nơi.

Đám đông chờ xem "drama" xử lý. Nhưng công an chỉ nhẹ nhàng nói với ông Tần: "Bác ơi, về nhà thôi. Ở đây không có khoản tiền nào đâu ạ."

Câu nói như hắt gáo nước lạnh vào mọi người. Bắt đầu có tiếng xì xào ngược lại: "Hóa ra không có tiền thật à?" "Vậy ông này bị sao vậy?"...

Khi công an đưa ông Tần rời bank, mặt ông hốc hác nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh một tia hy vọng.

"Con trai tôi nói tháng này sẽ gửi tiền về, 13 tỷ chứ ít gì đâu. Tôi phải lấy tiền trả nợ, sửa nhà cho nó cưới vợ."

Nghe đến đây, một anh công an trẻ thở dài: "Bác Tần ơi, con trai bác... đã mất rồi ạ. Ba năm trước rồi."

Ông Tần bỗng vùng vẫy dữ lắm: "Nói dối! Các cậu nói dối đấy! Nó chỉ bận học thôi! Nó hứa gửi tiền về mà!"

Người dân tò mò kéo đến nhưng khi nghe câu "đã mất", ai nấy đều sững người. Một bác gái trung niên chạy tới, vừa khóc vừa giữ chồng: "Ông ơi, về nhà đi. Đừng làm con đau lòng thêm nữa."

Đó là bà Lý - vợ ông Tần. Nước mắt bà rơi ròng ròng khi thấy chồng đứng giữa đường, miệng vẫn lẩm bẩm "con chưa chết đâu".

Ít ai biết rằng, con trai duy nhất của ông Tần - Tần Vỹ - đã mất trong một vụ tai nạn giao thông khi đang du học ở Mỹ. Cậu là niềm hy vọng lớn nhất của cả nhà. Ông Tần bán đất, vay nợ khắp nơi để lo cho con.

Khi tin dữ về, cả nhà suy sụp. Bà Lý khóc đến kiệt sức, con gái nghỉ việc về lo hậu sự. Riêng ông Tần như hóa đá, không nói một lời. Tang lễ xong, ông dọn phòng con trai sạch sẽ, xếp gọn quần áo như chờ người sẽ trở về.

"Vỹ chưa chết. Nó sẽ về, chỉ là chưa kịp báo cho chúng ta thôi." – ông nói.

Ban đầu mọi người tưởng đó là cách ông tự an ủi. Nhưng dần dần, ông bắt đầu đi đến ngân hàng mỗi tháng một lần, hỏi tiền con gửi về. Không thấy tiền, ông tố bank giữ lại. Mỗi khi nghe tin có tàu từ Thượng Hải, ông trốn nhà ra bến, đứng chờ từ sáng đến tối, tin con sẽ xuống tàu

"Vỹ à, bố mẹ khỏe. Con yên tâm"

Con gái đã nhiều lần đưa ông đến bệnh viện tâm thần thành phố. Bác sĩ chẩn đoán ông bị rối loạn hoang tưởng hậu sang chấn, cần điều trị lâu dài. Gia đình kiên nhẫn cho ông uống thuốc, nhưng chỉ cần nghe tiếng còi tàu hay thấy quảng cáo du học trên TV, ông lại bùng phát cơn "hy vọng".

Bà Lý tâm sự: "Tôi không nỡ mắng ông ấy. Ông ấy cả đời chỉ sống vì con trai. Bây giờ bảo ông ấy chấp nhận sự thật, chẳng khác nào giết ông ấy lần nữa."

Sự cố ở ngân hàng hôm nay khiến gia đình quyết định: không thể để ông tiếp tục sống trong ảo giác nữa. Con gái ông quỳ xuống trước cha, khóc nức nở: "Bố ơi, anh Vỹ đã đi rồi. Bố đau một lần để rồi chữa lành, còn hơn cứ đau mãi mãi thế này."

Ông Tần im lặng rất lâu. Rồi đột nhiên ông gục xuống, khóc như một đứa trẻ. Bao năm nỗi đau kìm nén cuối cùng vỡ òa luôn

Ông Tần được gia đình đưa đến trung tâm điều trị tâm lý dài hạn. Mỗi tuần, con gái mang theo một tấm ảnh con trai, đặt trước mặt ông, nói chuyện như thể Vỹ vẫn đang nghe. Ông dần chấp nhận việc con đã rời xa, nhưng không còn nổi cơn dữ dội như trước.

Ở ngôi nhà nhỏ bên sông, bà Lý trồng một khóm hoa trắng. Mỗi sáng, ông Tần ra sân tưới hoa, lẩm bẩm: "Vỹ à, bố mẹ khỏe. Con yên tâm nhé."

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top