Lãng phí 3 năm thanh xuân cho thằng bạc tình, giờ nghĩ lại muốn đập đầu quá!

Tra2k9989

New member
2ee75db4bb218f71e49e.jpg


Đời đúng là mỉa mai các bạn ạ, mình đã bỏ người yêu mình nhất để đi yêu mấy anh hèn nhát chẳng dám bảo vệ tình yêu. Giờ ngồi đây với vẻ mặt thẫn thờ, không biết nên buồn hay vui nữa luôn á

Câu chuyện tình yêu của mình bắt đầu từ 2.5 năm trước, quen nhau qua bạn thời cấp 3 giới thiệu. Rồi những tháng ngày xa cách, yêu thương có, giận hờn trách móc cũng đầy đủ luôn.

Hơn 2 năm qua, bao nhiêu thăng trầm trong cuộc sống mình đã trải qua với anh ấy. Giờ đây khi anh ra trường được về Hà Nội, điều mình nhận được chỉ là sự im lặng, trốn tránh không muốn gặp mình. Mình viết ra câu chuyện này để mong các bạn trẻ, nhất là những bạn sinh viên còn đang ngồi trên ghế nhà trường hãy cân nhắc và lựa chọn thật kỹ nhé. Hi vọng câu chuyện của mình sẽ giúp không còn ai rơi vào sự thất vọng như mình nữa

a74114d2a1b5a425c669.jpg


Mình sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo của tỉnh Thái Bình, từ nhỏ ba mẹ đã dạy phải học thật giỏi mới mong thoát khỏi vùng quê lam lũ này. Vì thế, chị em mình từ bé học rất giỏi. Ra trường chị mình ở lại Hà Nội lấy chồng. Còn mình cũng theo ý ba mẹ, ở lại Hà Nội lập nghiệp. Hiện tại mình đang làm trong một môi trường khá khắc nghiệt nhưng cũng nhiều cơ hội thăng tiến.

Đời đúng là trớ trêu. Mình đã bỏ người yêu mình nhất để yêu những kẻ chỉ là phù du đi qua đời mình

Năm học lớp 9, vì hay ốm đau nên ba mẹ cho mình nghỉ học, đưa lên Hà Nội chữa bệnh một năm. Kể từ đó mình xa T - mối tình đầu. Sau khi khỏi bệnh, mình trở về Thái Bình tiếp tục học THPT, lúc đó T học trên mình một lớp. Cái thẹn thùng đã làm cho mình và T không dám nói chuyện với nhau. 2 năm sau T ra trường và đỗ vào 1 trường sỹ quan ở Sơn Tây. Tuy không nói ra nhưng cả 2 đều mang những ký ức đẹp về nhau

Sau 6 năm xa nhau, lúc này mình đã là sinh viên năm 3. Bỗng một buổi tối đang ngồi học, mình nhận được cuộc gọi từ T. Vui mừng khôn xiết luôn á! T hỏi mình rất nhiều, rồi bỗng dưng thổ lộ tình cảm. Không hiểu tại cái tính bướng bỉnh hay ma xui, mình không nói gì cả. Sau hôm đó, mình thấy ghét T kinh khủng, hận T vì suốt 6 năm qua không hề liên lạc trực tiếp, mà chỉ dò hỏi qua đứa bạn thân mình. Chính vì thế mình đã quay ngoắt ra yêu ngay thằng bạn thân đại học của chị mình - con người mà mình rất ghét vì nó cứ bám theo như đỉa

7c38688814ac73e73895.jpg


Hồi đó mình hả hê, nghĩ phải làm gì đó cho bõ tức vì T đã yên lặng quá lâu. 3 tháng yêu người bạn thân của chị cũng là bước ngoặt đầu tiên của đời mình. Được yêu thương chăm sóc, đưa đón đi học. Nhưng không lâu sau, anh rời xa mình vì lý do không hợp tuổi, rằng T yêu mình sẽ mang hạnh phúc đến cho mình. Điều này cũng đúng thôi, vì ba mẹ mình vẫn dặn những tuổi xung không nên yêu. Mình chấp nhận chia tay trong nước mắt. Những tháng ngày đó mình im lặng không dám nói với T, vì sợ T thấy mình đáng thương

Mọi chuyện sẽ không đáng kể nếu dừng lại ở đấy. Vì lý do nào đó mà T cũng biết được mình đã chia tay. Sau đó là những lời động viên, những cuộc gặp gỡ giữa mình và T. Mình đã đặt dấu chấm cho chuyện tình cảm với T khi nhận lời yêu D - người học cùng trường với T, dưới T 2 khóa. Có lẽ ngày hôm nay mình có kết cục như bây giờ cũng do mình đã phũ phàng với T

Mình yêu D, mối tình thứ 2 nhưng đúng ra như mối tình đầu (vì cuộc tình đầu chỉ nhận ra là mình đã yêu khi chia tay rồi nên không có gì sâu sắc cả). D là con lớn trong một gia đình bộ đội, khéo ăn khéo nói chứ không như mình. Lần đầu gặp nhau, mình như bị hút hồn bởi ánh mắt buồn sâu thẳm. Chúng mình yêu nhau quá nhanh, chỉ sau 1 tuần gặp gỡ đã yêu nhau, chưa đầy một tháng D đã dẫn mình về nhà ra mắt. Vì thế mình không có cảm giác hồi hộp như những bạn gái khác khi về nhà người yêu

4941e08061dbe2dba9e5.jpg


Mẹ D dễ tính nên mình có thể nói chuyện và chia sẻ mọi thứ với bà khá thoải mái. Trong thời gian yêu, mình phát hiện rất nhiều tật xấu của D, đã tự an ủi bản thân và hi vọng D sẽ thay đổi nhưng đúng là đời không ai hiểu được chữ "ngờ". Ngày anh nhận được quyết định sau khi ra trường được phân công về Hà Nội cũng là ngày anh thể hiện rõ "bộ mặt Sở Khanh". Mình chưa bao giờ nghĩ cuộc đời mình lại có những tháng ngày như thế này

Trước Tết anh nằng nặc đòi bố mẹ anh về nhà mình thăm, dù trong thâm tâm không muốn nhưng rốt cuộc mình cũng phải thuận theo ý anh và ý mẹ mình (bà giải thích rằng yêu lâu phải cưới). Những tháng ngày sau đó là những tháng ngày hạnh phúc của 2 đứa, chúng mình đã vẽ ra cả một tương lai. Thế mà giờ đây, 2 tháng sau khi gia đình nhà anh mời nhà mình lên xem nhà, anh đã thay đổi. Những cuộc điện thoại và tin nhắn thưa dần rồi mất hẳn kể từ khi anh nhận được quyết định về Hà Nội

Mình gọi điện về nhà, nói với mẹ mọi chuyện để mong mẹ hiểu và đỡ buồn. Mẹ sốc lắm, mẹ tự trách bản thân. Mẹ nói rằng thời gian qua mẹ biết mình đã phải chịu đựng anh rất nhiều, biết mình không còn thích anh nhưng mẹ vẫn vun vén vì nghĩ rằng đã nói chuyện người lớn với nhau nên không cho phép con gái mẹ phản bội người yêu. Nhưng giờ đây, con gái mẹ đã bị người ta đá, mẹ thương mình đã chôn vùi gần 3 năm tuổi xuân

Mình thương mẹ và thương chính bản thân mình. Gần 3 năm qua tuy không phải là những năm tháng tình chồng nghĩa vợ nhưng cũng là những tháng ngày tình sâu nghĩa nặng! Nếu anh ra trường được điều động về Tây Nguyên hay vùng núi hải đảo thì chắc mình vẫn phải chịu đựng anh cả đời. Nhưng cuộc sống đã cho mình một lối rẽ, anh đã dành cho mình sự bất ngờ ngoài sức tưởng tượng. Nhớ lại những chuyến xe bus lên Sơn Tây, nhớ lại những cơn mưa như bão, nhớ lại bao câu thề nguyền hẹn ước, nhớ lại lời anh "yêu bộ đội là sướng nhất vì họ chung thủy"...

0b97abeb9c2aa2ff9f67.jpg


Cảm ơn cuộc đời đã dạy cho mình lẽ nhân quả. Mình đã bỏ quên người mình yêu để nhận ra mình đã phí 3 năm để yêu 1 kẻ bạc tình bội nghĩa. Mình viết dòng tâm sự này để nhớ về T - người đầu tiên mình yêu và cũng là người mình yêu nhiều nhất. Mình viết dòng tâm sự này để nhớ về anh - kẻ hèn nhát, không dám bảo vệ tình yêu. Mình viết dòng tâm sự này về D - kẻ bạc tình phụ nghĩa.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top