Ở Bắc Giang có một làng chài siêu đặc biệt nhưng mà nghe xong muốn khóc luôn á Đó là làng Nguyệt Đức thuộc xã Vân Hà, huyện Việt Yên - một nơi sống kiểu "5 không": không điện, không đường, không đất, không nước... Sống thì phải ở đậu thuyền nhờ, mất thì phải chôn nhờ nơi khác.
Cả làng gần 1000 người mà không ai có một tấc đất nào cả, không có đường đi lại, không có chỗ sinh hoạt chung, không có điện nước riêng. Nghe mà thương quá đi mất
**"Làng đẻ" và cuộc sống lênh đênh trên sóng nước**
Bất cứ ai hỏi đường đến làng Nguyệt Đức ở xã Vân Hà (Việt Yên – Bắc Giang) hoặc thôn Vạn Phúc, phường Vạn An, TP Bắc Ninh đều được chỉ với cái tên "trìu mến" là: Làng đẻ hoặc Làng lênh đênh.
Nghe có vẻ meme nhưng thực ra đó là sự thật luôn nha!
Bà Nguyễn Thị Hải - một người con của làng chài này kể lại: "Đó là những biệt danh họ đặt cho làng Nguyệt Đức từ khá lâu rồi. Bởi trước đây (khoảng trước 2005) làng Nguyệt Đức có tỉ lệ sinh nhiều nhất xã, nhất huyện và thậm chí là nhất tỉnh Bắc Giang".
"Ngày đó, gia đình nào không biết đẻ cũng phải có 5 đến 7 đứa. Còn bình quân mỗi gia đình có khoảng 10 cháu. Thậm chí nhà mắn thì có đến 13, 14 đứa. Như gia đình nhà tôi, các cụ sinh liên tục 13 anh chị em, 3 anh chị em hỏng giờ có 10 anh chị em đã trưởng thành", bà Hải cho biết.
Không chỉ đẻ nhiều mà thế hệ những người như bà Hải hầu như là mù chữ hết, đa số những nhà có 10 người con thì chỉ có 2 đến 3 người biết viết tên mình, còn lại đều không biết chữ
Lý do là vì gia đình quá nghèo, đông con nên không thể cho đi học hết. Đa số phải theo người lớn lênh đênh trên sông kiếm ăn từng ngày thôi.
Sau khi nghe xong câu chuyện, team PV được bà con làng chài dẫn đi thăm quan các hộ dân sống ở làng Nguyệt Đức, ven sông Cầu. Nói chuyện với anh Trần Đình Năng, mới hiểu tại sao mọi người lại nói "sống ở đậu, chết chôn nhờ".
Theo anh Năng, sống cảnh ở đậu là vì nhân khẩu thuộc tỉnh Bắc Giang, nhưng nhiều gia đình lại sống bên bờ sông phía tỉnh Bắc Ninh. Hơn nữa, ở đậu cũng có nguyên nhân từ việc neo đậu nhờ người dân hai bên bờ.
"Nếu người dân cho neo đậu thì mình được đậu, còn họ đuổi đi thì mình cũng phải đi. Vì khi cho thuyền đậu thì phải neo vào đất nhà người ta để giữ cho thuyền khỏi trôi. Nhiều nhà khó tính họ đuổi cũng phải chịu, chứ biết làm sao. Vì đó đâu phải đất của mình", anh Năng kể.
Theo người dân làng chài Nguyệt Đức, thu nhập chính của họ là từ việc làm cát ở khắp khu vực phía bắc và vận tải thuê bằng đường thủy. Tuy nhiên, do thời tiết thất thường, thuyền đã cũ nên việc làm thuê trong những năm gần đây gặp rất nhiều khó khăn
**Khát khao lên bờ - Ước mơ xa vời**
Chính vì những khó khăn về kinh tế và sự nguy hiểm khi ở mặt sông mùa nước lên nên gần như tất cả người dân ở làng chài đều có một khát khao chung: được lên bờ!
Nhưng điều đó gần như là vô vọng với làng chài gần 1000 dân này. Lên bờ ở đâu, lên bờ làm gì và ai cho lên? Là những câu hỏi lớn vẫn chưa có lời giải đáp
Chia sẻ với báo chí, ông Trần Văn An - trưởng thôn làng chài Nguyệt Đức nói: "Trước kia, thời các cụ bảo không muốn lên bờ là đúng, nhưng giờ đây từ thời chúng tôi trở đi, chẳng ai là không muốn lên bờ cả".
Theo ông An, ông đã nhiều lần đề xuất với các cấp chính quyền nhằm tạo điều kiện cho người dân ở trong làng được lên bờ, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
"Nếu không có sự hỗ trợ của nhà nước, chắc đến 40-50 năm nữa chúng tôi vẫn phải sống cảnh lênh đênh trên mặt nước. Bởi kinh tế khó khăn, làm sao những người dân làng chài này có thể đủ để mua một mảnh đất trên bờ.
Ngay như tôi đã có ý định lên bờ 3 lần rồi nhưng có lên được đâu. Mua một miếng đất trên bờ là 500 triệu, chưa kể tiền xây nhà. Nhưng nhà có 3 đứa con, nếu mua thuyền ở trên sông thì cũng được 3 cái tử tế. Đấy cái nghèo, cái khó cứ bám lấy chúng tôi như vậy thử hỏi bao giờ mới lên được bờ", ông An tâm sự
Trưởng thôn Nguyệt Đức cho biết, điều động viên bà con làng chài nhiều nhất đó chính là một cộng đồng sống đoàn kết. Dù không cùng ăn, cùng ở, cùng làm nhưng mỗi khi có việc lớn việc bé trong thôn, mọi người đều chung tay góp sức nhau vượt qua mọi khó khăn.
Ngoài ra, bà con hai bên bờ cũng tạo điều kiện nhiều để làng chài có thể trú ngụ được trong rất nhiều năm qua. Đó là bến đỗ, bến đậu. Đó là cho con em làng chài đến trường dù bất cứ bên nào, dù có hộ khẩu hay không...
Tuy nhiên, điều mà ông An cũng như bà con làng chài vẫn đau đáu, đó chính là khát vọng lên bờ một ngày gần nhất.
Nguồn: soha.vn