Nếu đặt mình vào vị trí của bố mẹ anh, thì đến bản thân mình cũng thấy khó mà chấp nhận được luôn á
Mình may mắn lắm khi có được một anh người yêu siêu chiều chuộng và quan tâm. Hai đứa quen nhau từ hồi mình còn đang ngồi trên ghế giảng đường năm 3, nhưng mà phải đợi đến lúc mình tốt nghiệp anh mới chính thức thổ lộ tình cảm nè.
Chúng mình bên nhau gần 6 năm rồi, cùng nhau cày cuốc vì sự nghiệp, động viên nhau mỗi khi gặp khó khăn vì cả hai đều không phải sinh ra trong gia đình giàu có gì. Hơn nữa, mình và anh đều là những người có chí tiến thủ, không bao giờ để bố mẹ phải lo lắng hay hỗ trợ về mặt tiền bạc.
Vừa ra trường là chúng mình tìm được việc ổn định luôn, nhưng mà mới làm được nửa năm thì anh phải chuyển công tác vào TP.HCM rồi. Khi anh quay trở về Hà Nội thì lại đến lượt mình phải đi bồi dưỡng ở nước ngoài. Chính ra yêu nhau 6 năm nhưng thời gian được ở bên nhau lại ít ỏi lắm luôn í...
Yêu xa nhiều năm như vậy thì khó tránh khỏi việc nhiều thói quen sinh hoạt hằng ngày chúng mình không nắm rõ về nhau lắm. Chỉ có tính cách, quan điểm sống thì hai đứa hợp nhau đến kỳ lạ thôi.
Đầu năm nay mình đã hoàn thành công việc ở nước ngoài và về nước rồi, hai đứa dành siêu nhiều thời gian bên nhau và cũng từ đó bắt đầu tính đến chuyện trăm năm đó. Hiện giờ hai đứa cũng đã có sự nghiệp tương đối ổn định rồi, các cụ ngày xưa đã có câu "an cư rồi mới lạc nghiệp" mà, thế nên hai đứa bảo nhau về nói chuyện với người lớn thôi.
Thật ra thì dù hai đứa chưa gặp gỡ người lớn nhưng vẫn thường xuyên kể về nửa kia của mình với gia đình, ngay từ đầu cả hai đều yêu đương nghiêm túc nên cũng hay share về người mình yêu, nói về những điều tốt đẹp và ưu điểm của đối phương.
Có lẽ vì vậy nên vốn dĩ trong mắt bố mẹ anh thì mình là một cô gái có nhiều ưu điểm, hai bác thật sự rất có thiện cảm. Khi anh vừa đặt vấn đề về chuyện muốn có một bữa cơm thân mật để ra mắt người yêu thì gia đình anh đều vui vẻ và hào hứng lắm nha.
Thế nhưng mình không thể lường trước được buổi gặp mặt hôm đó, mình đã để lại ấn tượng xấu với người lớn nhà anh đến mức chính bản thân mình cũng không còn đủ tự tin để đứng cạnh bên anh nữa
Thay vì gặp mặt tại nhà anh, anh chủ động đặt bàn tại một nhà hàng để mình không bị ngợp khi đùng một cái đã phải đến nhà chồng tương lai. Như mình đã nói, anh là một người rất tinh tế và vô cùng yêu chiều mình luôn á.
Đến nơi, mình chủ động gọi những món ăn đặc biệt và bán chạy nhất của nhà hàng, chủ yếu là đồ hải sản, nói đúng hơn thì toàn bộ bàn ăn hôm đó gần như không có món nào không dính líu đến hải sản cả, đến salad mình cũng chọn salad cá hồi nữa chứ
Mọi thứ đều chuẩn bị chỉn chu, thế nhưng khi bố mẹ anh vừa đến, rõ ràng lúc đầu các bác đều cười nói rất vui vẻ nhưng mình có cảm giác khi nhìn vào bàn ăn, bác gái khẽ cau mày và không thoải mái lắm.
Cuộc nói chuyện giữa hai bên diễn ra trong sự gượng gạo, lúc đó mình chỉ nghĩ đơn thuần là do đây là buổi đầu gặp gỡ nên khó tránh khỏi sự ngại ngùng thôi.
Bình thường anh vẫn hay bóc tôm cho mình, nhưng hôm đó muốn thể hiện bản thân rất quan tâm đến người yêu nên mình đã chủ động bóc tôm cho tất cả mọi người luôn. Khi vừa đặt miếng tôm vào bát của anh thì bất ngờ bác gái lên tiếng muốn mình đưa cho bác con tôm đó.
Lúc đó mình vui lắm, cứ nghĩ là bác thích đồ ăn mình gọi nên thấy nhẹ cả người, dù rằng sau đó đúng là bác gái nét mặt ngày càng căng thẳng hơn ấy.
Mãi cho đến khi nghe những lời nói của bác lúc gần hết buổi gặp mặt, mình mới biết rằng mình thực sự đã mắc sai lầm rồi
- Hai đứa tìm hiểu nhau được bao nhiêu năm rồi nhỉ?
- Dạ được 6 năm rồi ạ.
Mình rất tự hào khi nói về khoảng thời gian bên nhau vì nghĩ đơn thuần rằng càng yêu lâu thì chứng tỏ chúng mình càng nghiêm túc với nhau.
- Hai đứa còn trẻ cứ từ từ tìm hiểu nhau nhé! Cái gì cũng không nên vội vàng, phải thật chín muồi để sau này không ai phải hối hận, hôn nhân phức tạp hơn tụi trẻ bọn con nghĩ nhiều đó.
Lúc đó mình ngơ ngác luôn, không hiểu hàm ý trong câu nói của bác gái là sao. Đây là buổi ra mắt để chúng mình chính thức bước sang bước ngoặt mới mà, vậy mà bác gái nói vậy phải chăng là do không được ưng ý mình lắm?
Trước lúc ra về, bác gái chủ động cười nói với mình một chuyện khiến mình hoang mang và xấu hổ vô cùng luôn.
- Thằng Hiếu nhà bác nó bị dị ứng hải sản nặng lắm, có lần nó ăn 4 con tôm xong phải nhập viện cấp cứu vì ngộ độc, nằm hôn mê mất mấy ngày. Từ đấy nó không bao giờ dám động vào đồ biển nữa, chắc lại tại nó không nói nên cháu không biết rồi.
Mình im lặng vì không biết nói gì rồi quay sang nhìn anh. Bình thường anh biết mình thích ăn đồ biển nên mỗi lần mình rủ rê anh đều gật đầu đồng ý, cái chính là do mình vô tâm vô tính không để ý rằng mỗi lần như vậy anh đều không động đũa
Bác gái quá khéo léo và cũng quá lịch sự rồi. Là một bà mẹ thương con, không tránh khỏi bác nghĩ rằng mình và anh chưa thật sự tìm hiểu nhau kỹ càng đến mức đối phương dị ứng với cái gì còn không nắm được.
Nguồn: soha.vn