Lần đầu mua vàng mà mình đã tự hại chính mình thế này đây

Cun2k88436

New member
Giờ nhìn lại chặng đường mua vàng tích sản của mình, mình vẫn thấy tiếc hùi hụi luôn á Không phải tiếc tiền mua vàng đâu nha, mà tiếc vì đã mua SAI CÁCH, sai luôn từ tư duy ban đầu ấy.

Hồi mới đi làm được vài năm, lương cũng không cao lắm, cố gắng lắm mới đủ sống và dư được tí xíu. Tiền tiết kiệm mỗi tháng ít ỏi, gửi ngân hàng thì thấy chẳng đáng là bao. Mà đâu đâu cũng nghe mọi người nói "phải để dành cho tương lai" này nọ. Và vàng thì lúc nào cũng được nhắc đến như một lựa chọn an toàn nhất. Nghe nhiều quá nên mình tin, rồi quyết định mua vàng thôi

Sai lầm chí mạng của mình không phải ở chỗ chọn vàng, mà là mua vàng theo CẢM XÚC và theo ĐÁM ĐÔNG chứ không có kế hoạch rõ ràng gì cả luôn ấy.

Lần đầu tiên bước vào tiệm vàng, đầu óc mình trống rỗng không có tính toán gì hết. Không có mục tiêu tích lũy dài hạn, không xác định thời gian nắm giữ, cũng chẳng quan tâm loại vàng mình mua có phù hợp để làm gì. Chỉ biết một điều mơ hồ mơ hồ kiểu: "Mua vàng là giữ được giá trị". Thế là mua liền. Thấy loại nào quen tai, nghe ai đó nói "loại này dễ bán" là mình chọn ngay ‍♀️

acbcbd83cdad6b732751.jpg


Những lần sau đó cũng vậy thôi. Hễ trong tay dư được vài triệu là lại nghĩ đến vàng ngay. Nhưng thay vì coi đó là chiến lược tích sản dài hạn thì mình lại hành xử như đang "canh thời điểm". Nghe người này bảo giá đang thấp, đọc đâu đó thấy nói sắp lên, là vội vàng mua. Có lúc giá nhích lên một tí, lại phân vân không biết có nên bán ra không. Vàng đáng lẽ phải là thứ mua xong giữ và quên đi, thì mình làm ngược lại, ngày nào cũng canh giá, cũng thấp thỏm, cũng lo lắng không yên

Mình vẫn giữ vàng, nhưng lại giữ trong trạng thái thiếu kiên định vô cùng. Không cho vàng đủ thời gian để phát huy đúng vai trò của nó. Dùng một công cụ dài hạn với tâm lý ngắn hạn, và đó là sai lầm lớn nhất của mình.

Sau này nhìn lại mới ngộ ra: Mua vàng không sai, cái sai là cách mình tiếp cận. Mua vàng mà không có nguyên tắc gì hết. Không xác định rõ mình mua để làm gì: tích sản dài hạn, dự phòng hay chỉ là cảm giác yên tâm tạm thời. Không tách bạch được đâu là khoản tiền có thể "đóng băng" lâu dài, đâu là khoản cần linh hoạt. Và quan trọng nhất, để cảm xúc chi phối mọi quyết định luôn ý

Nếu được quay lại, mình ước gì hiểu sớm hơn rằng: mua vàng tích sản không phải là hành động bốc đồng, mà là một cam kết dài hạn. Đã chọn thì phải chấp nhận nắm giữ, chấp nhận không nhìn bảng giá mỗi ngày, chấp nhận để nó nằm yên như một phần nền móng tài chính. Vàng không dành cho những ai thiếu kiên nhẫn, càng không dành cho người dễ dao động nữa!

Điều khiến mình hối hận khi mua vàng, rốt cuộc không phải vì vàng đã không mang lại giá trị, mà vì mình đã không đủ tỉnh táo để sử dụng nó đúng cách. Và cái giá phải trả cho sự thiếu hiểu biết ấy chính là những năm tháng tích lũy trong thấp thỏm - điều mà tuyệt đối không đáng có chút nào

16061285567da117fd57.png


fc4ffcb4e385085a998d.jpg


d51185f9c80fe094b1be.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top