Lần đầu gặp mẹ kế xinh đẹp, mình ghét cay ghét đắng, nhưng 3 tháng sau thì... hóa ra chill phết

ThoMimi5381

New member
Chiều hôm đó, mình đã hết sốt, đang nằm nghe nhạc thư giãn thì mẹ kế mở cửa bước vào...

Mẹ mình mất từ lúc mình còn nhỏ xíu, bố ở vậy một mình nuôi mình suốt mười mấy năm trời. Rồi một ngày, ông quyết định lấy vợ mới luôn

Mẹ kế hơn mình 15 tuổi thôi cơ. Hôm bố dẫn bà ấy về ra mắt, mình sốc luôn á! Người gì mà trẻ trung, da trắng mịn, tóc dài suôn mượt, ăn mặc sành điệu xịn xò, son môi đỏ chót, chắc đổ cả núi tiền vào mỹ phẩm với quần áo rồi. Còn mình thì đang là sinh viên năm cuối, mặt mũi lúc nào cũng rối bời vì bài vở với đi làm thêm kiếm sống.

Cảm giác đầu tiên của mình là: ghét. Ghét luôn á!

Mình ghét cái cách bà ấy cười nói ngọt xớt với bố, ghét cả cái kiểu bà ấy tỏ vẻ là "mẹ" của mình nữa. Ngay đêm đầu tiên bà ấy dọn về, nhà mình có hẳn một "cuộc chiến ngầm" rồi đó

Mình quen thói để dép trước cửa phòng, áo khoác vắt lung tung, bát đũa rửa sơ sài. Mẹ kế dọn dẹp xong đâu đó, hôm sau nhắc khéo: "Con lớn rồi, sống ngăn nắp chút cho bố đỡ khổ".

Mình không nói không rằng, cầm áo khoác đi ra ngoài luôn. Trong lòng tức lắm cơ. Bà ấy gọi mình là "con" như thể xứng đáng làm mẹ mình lắm ấy

Một lần khác, mình về muộn vì đi làm thêm. Đang mệt mỏi, đói meo thì nghe thấy tiếng bà ấy thủ thỉ với bố trong bếp: "Anh chiều con quá, thành ra nó không biết nghĩ cho ai cả".

Mình đứng chết trân sau cánh cửa. Cơn tức như ngọn lửa bùng lên. Mình quăng túi xách xuống ghế, hằm hằm bỏ lên phòng, không ăn uống gì nữa luôn

Từ hôm ấy, nhà mình lạnh như băng. Mình né mặt mẹ kế, chỉ trò chuyện với bố. Mẹ kế thì lặng lẽ lo cơm nước, giặt giũ, không than thở nửa lời.

be93e9486806ab689edd.jpg


Nhưng cái cảnh căng thẳng này vẫn cứ kéo dài mãi. Cho tới tuần trước, 3 tháng kể từ ngày mẹ kế bước chân vào nhà, mình bị sốt, nằm bẹp trên giường, bố thì đi công tác. Trong lúc ngủ, mình cảm giác có người vào phòng mình, sau đó lại đi ra. Đến lúc tỉnh dậy thì thấy trên bàn là một tô cháo, ít thuốc, cốc nước và một tờ giấy note viết: "Ăn rồi uống thuốc cho khỏe. Bố sắp về rồi".

Mình cầm tờ giấy, bỗng thấy cổ họng nghẹn nghẹn sao ấy...

Chiều hôm đó, mình đã hết sốt, đang nằm trên giường nghe nhạc nhẹ thì mẹ kế mở cửa bước vào, vẫn là một tô cháo đấy. Rồi bà ấy nói: "Mẹ tôi mất lúc tôi 8 tuổi, em trai 2 tuổi, chị em tôi phải ở cùng ông bà nội. 10 giờ đêm, tôi vẫn đi nhặt từng cái vỏ lon, bìa carton. Còn bị họ hàng ghét bỏ vì ăn bám. Nói về khổ cực thì tôi còn khổ hơn con rất nhiều lần đó. Con may mắn có bố chăm lo, chứ ông bà nội tôi già rồi, ông lại bị tâm thần, chị em tôi sống một tuổi thơ tối tăm mặt mũi... Nhắc lại mà thấy buồn. Giờ con hơn 20 tuổi rồi, cũng nên biết tự chăm lo cho bản thân và để ý người thân xung quanh, còn chăm lo lại cho bố con nữa".

Nghe tới đó, tim mình nhói lên. Không ngờ mẹ kế có quá khứ nặng nề như vậy, thế mà trông bây giờ lại như tiểu thư sống trong nhung lụa từ bé, nhìn chẳng thấy chút khổ sở nào cả. Tự nhiên, mình thấy lòng mình mở rộng hơn hẳn. Có lẽ, sống chung với mẹ kế cũng không khó khăn như mình vẫn nghĩ đâu

740cbb31f9d10e975837.jpg


4c9be2f472d5fdf4c457.jpg


4f9676614e8ff931fabc.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top