Làm văn phòng điều hòa mát rượi lương vẫn thấp hơn bạn bè ở quê: Dân công sở nghĩ gì?

a7e59bf44fd75e23054c.png


Miễn là happy thì làm gì cũng được thôi bro!

"Đi làm văn phòng nghe oai đấy, ngày ngồi điều hòa mát lạnh, quần áo là lượt nhưng đến cuối tháng thì nhận lương ít ỏi" - câu tâm sự này của một dân văn phòng trên group kín đã nhận về hàng trăm nghìn tương tác luôn nha!

Nhưng sự thật có phải vậy không? Nếu đúng thế, sao nhiều bạn trẻ vẫn cứ bám trụ thành phố để làm văn phòng dù lương thấp hơn đứa bạn về quê khởi nghiệp? Chắc nhiều người cũng tò mò lắm đúng không nào!

3 nhân vật dưới đây đã chia sẻ câu chuyện làm văn phòng sướng khổ ra sao, cùng lắng nghe trải lòng của họ nhé!

1. Nguyễn Trang (22 tuổi, Thanh Hóa, Chuyên viên tài chính)
2. Nam Nguyễn (26 tuổi, nhân viên công ty công nghệ tại Sài Gòn)
3. Thư Châu (31 tuổi, nhân viên văn phòng)

Bạn bè làm ông bà chủ - mình vẫn lương ba cọc ba đồng: Ngưỡng mộ nhưng không tự ti!

Nguyễn Trang (22 tuổi, Thanh Hóa) đang vừa học vừa làm. Hiện tại, Trang là sinh viên năm 3 chuyên ngành Sư phạm Toán học. Cô bạn đã đi làm từ năm 2019, và đã ký hợp đồng chính thức với công ty, hưởng mức lương theo doanh số.

"Ngoài làm sale tài chính full-time, mình còn đi dạy thêm môn toán ở các Trung tâm, và gia sư cho một số bạn trung học nữa. Mức lương tính ra so với bạn bè bằng tuổi ở mức trung bình thôi, không quá cao cũng không quá thấp. Và nguồn thu chính hiện tại đến từ công việc văn phòng. Do vừa học vừa làm, tính chất công việc lại hưởng lương theo doanh số, nên có tháng lương thưởng cao ngất, có tháng lại eo hẹp. Nhưng tính chung ra thì cũng đủ để mình chi tiêu thoải mái.

6112135e6bc1468c034a.jpg


Tuy vậy, mình có xuất phát điểm muộn hơn các bạn cùng lứa, vì mình muốn chuyển đổi ngành học sau một thời gian trải nghiệm. Thế nên, bây giờ khi bạn bè đã tốt nghiệp gần hết, bắt đầu có những dự án kinh doanh hoặc đầu tư riêng, thì mình vẫn đang vừa học vừa làm.

Nhắc lại vài đứa bạn cấp ba của mình, khi vừa tốt nghiệp THPT xong, có bạn chọn luôn việc kinh doanh riêng và giờ đã có thu nhập ổn định rồi. Chẳng hạn như anh bạn lớp bên, không chọn học lên cao, nhưng bây giờ đã có một cửa hàng bán điện thoại "xịn" nhất phố và một quán nhậu bình dân, thu nhập cũng cao hơn bạn bè nhiều. Hay cô bạn cùng xã, chọn đi nước ngoài làm việc, lương bây giờ cũng hơn 20 triệu/tuần luôn. Tính ra, với mức lương văn phòng hiện tại thì cũng không bằng các bạn được.

Trước hết, mình cảm thấy mừng và ngưỡng mộ họ. Bởi vì kiếm tiền chưa bao giờ là chuyện đơn giản cả. Song, mình có lựa chọn và sở thích của bản thân, mình cảm thấy nếu không tiếp tục học sẽ vô cùng lãng phí – đấy cũng là một trong những lý do mình chọn chuyên ngành hiện tại, và theo đuổi công việc mà mọi người hay bảo nhau "ngồi máy lạnh cả ngày".

Với những bạn bè thành công sớm, làm bà chủ nọ, ông chủ kia, lương tháng mấy chục triệu, mình cũng không cảm thấy quá "ngợp" gì cả. Đứng trước những người thành công sớm, thì bị "họ hàng", "bạn bè" so sánh là điều bình thường rồi. Đó cũng là tấm gương để mình không ngừng cố gắng, để mọi người biết sự so sánh ấy hoàn toàn sai lệch và không chính xác.

Đối với mình, mỗi người có một "múi giờ" khác nhau, mỗi người sẽ thành công ở một thời điểm khác nhau. Chỉ cần bạn không ngừng cố gắng, không bao giờ dừng lại, thì chắc chắn sớm muộn gì cũng sẽ đến đích thôi."

Từng "thất bại" khi về quê khởi nghiệp, giờ lại quay lên thành phố làm văn phòng!

"Mình đã có rất nhiều trải nghiệm trong đời, và hầu hết đều gắn với cái nghề mà rất dễ bị quy chụp là "nhàm chán", "lương thấp"... Yep, chính là "dân văn phòng" mà người ta hay gọi đó.

Mình có thời gian làm việc ở thành phố khá lâu kể từ khi còn đi học, khoảng 2 năm gì đó. Vì áp lực bạn bè, dù ở quê cũng kinh doanh đủ thứ, ông này bà kia, và đủ các câu chuyện khởi nghiệp thành công lọt đến tai mình. Nghe xong cũng tự hỏi: "Mình ăn học tử tế mà ra làm lương vài triệu bạc thế này, có phí hay không?".

d962c054af68cfa9bc08.jpg


Thế là cũng nhen nhóm cái ý nghĩ về quê lập nghiệp. Cũng tham khảo thị trường, đối thủ ở quê, tìm hiểu và nghiên cứu dữ lắm. Và mình chọn 2018 - là năm mình bỏ hết tất cả ở thành phố, về quê mở quán cafe vì cái hoài bão "làm ông chủ" thôi thúc. Nói vậy thôi, chứ mình cũng đam mê cafe thật nên mới dám bỏ.

Tổng số vốn ban đầu cũng vay mượn thêm ba mẹ, khoảng gần 1 tỷ để mở quán và bắt đầu hoạt động kinh doanh nửa năm sau đó. Nhưng đời đâu có như mơ, kinh doanh được gần 1 năm chưa có lãi, thì đùng cái dịch Covid-19 kéo đến, khởi nghiệp không có lối thoát luôn.

Vâng, trong đó có cả mình. Bao nhiêu công sức và hy vọng gần như dập tắt thời điểm đó. Mình áp lực chuyện tiền bạc, cuộc sống, nghi ngờ bản thân và đủ thứ khi đó khiến mình nhận ra: Khi chưa đủ vững về tài chính và kiến thức, thì đừng thấy người ta làm "chủ" mà ham.

Nhưng bản tính không thích cuộc sống êm đềm, mình thích cuộc sống năng động và cạnh tranh. Nên sau khi thất bại ở quê, mình cũng xin phép "ghi nợ" với bố mẹ, lại lao lên Sài Gòn xin làm văn phòng kiếm lại vốn. Lương 5 triệu thì đã sao, cứ cố gắng phấn đấu thì chục triệu, trăm triệu văn phòng cũng có (đây là đặc tính ngành mình đang làm). Nhưng cũng từ đó thấy nể những ông bạn cùng tuổi mình, dù ở quê nhưng cũng không ngừng học hỏi và cố gắng, chẳng bệ đỡ từ ai mà vẫn khá thành công.

Văn phòng có cái giá của văn phòng. Khi làm bất cứ điều gì, mình cũng luôn cố gắng đẩy giới hạn của bản thân lên cao, cứ liên tục như thế, thì ai rồi cũng sẽ chạm được đến "ngưỡng thành công" mà bạn muốn. Còn làm dân văn phòng mà chấp nhận yên bình một chỗ, thì không phải là mình" - Nam Nguyễn chia sẻ câu chuyện của mình.

Chấp nhận lương thấp hơn để tìm lại niềm vui! ✨

Thư Châu (31 tuổi, nhân viên văn phòng) cũng có những chia sẻ rất thực tế:

"Năm 2012, mình vào làm cho ngân hàng thuộc một trong 4 ông lớn ngành ngân hàng (Big4 mà mọi người hay gọi) ở Hà Nội. Thời điểm đó, ngành ngân hàng đang rất "hot", lương cao, thưởng nhiều. Nhưng sau 1 năm đi làm, mình nhận ra mình không phù hợp với cái nghề này: dù quần áo là lượt, ngồi văn phòng mát mẻ cả ngày, công việc được mọi người đánh giá cao... thì mình cũng không chịu được vì áp lực KPI đè nặng, cường độ công việc cao quá.

da22bc9ddb1952aefe6b.jpg


Lý do đó khiến mình bỏ việc ở Hà Nội, trở về quê làm trong một Sở của tỉnh với mức lương vài triệu đồng. Nhận tháng lương đầu tiên cũng có đôi chút hụt hẫng, nhưng khi đó mỗi ngày đi làm với mình là một ngày vui, vì được làm việc cùng những con số, bảng biểu, và đây vừa là sở thích, vừa là sở trường.

Không như trước đây, làm ngân hàng sáng đi, tối có khi 7-8h mới về, công việc được lập trình sẵn giống như robot vậy. Dù sau 10 năm tăng lương, thăng chức, công việc văn phòng hiện tại cũng không cao bằng lương ngân hàng. Đôi khi cũng nghe họ hàng nói: "Ăn học đàng hoàng bao nhiêu năm, giờ gần 30 tuổi lương vẫn bèo bọt vài đồng, không bằng bạn này, bạn kia ở quê nhưng kiếm chơi chơi vài tỷ một năm", nghe cũng chạnh lòng nhưng mình hạnh phúc với chính cuộc sống hiện tại.

Và mình cảm thấy, việc so sánh giữa mình và "đứa bạn" nào đó rất khập khiễng. Thứ xã hội đánh giá bây giờ đâu chỉ nằm ở mức lương tháng bao nhiêu, túi tiền bạn có bao nhiêu mà còn nhiều hơn thế nữa: Hạnh phúc? Trải nghiệm? Đam mê?

Mà dù xã hội có quan tâm, đó cũng không phải điều mình hướng đến. Chuyện tiền bạc, chỉ cần mình thấy đủ thì bao nhiêu cũng đủ!

Dù làm gì cũng sẽ có 2 mặt, nhưng việc làm tốt công việc của chính mình và không ngừng vươn lên trong cuộc sống là mục đích mà rất nhiều người theo đuổi. Làm dân văn phòng cũng luôn có hạnh phúc của riêng họ, chẳng hạn như đạt được thành tích tốt, thành quả trong công việc, hoặc tăng lương, thăng chức và được tôn trọng.

bf4b7e265b8e0928f291.jpg


e5aa6b332c37e9b1f937.png


bf27cd07fcc6306f7921.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top