Đây là tâm tư của nhiều dân công sở trước xu hướng "nghỉ việc trong im lặng" đang hot rần rần đó các bạn ơi!
"Sau khi ra trường, mình chọn làm freelance khoảng 1 năm. Lúc đã sắp xếp được thời gian làm tự do vào buổi tối rồi, mình nhận thêm công việc fulltime khác vào ban ngày. Và công việc đó kéo dài được 1,5 tháng thôi á.
Ban đầu, mình thấy mình may mắn vì trúng tuyển vào một công ty lớn ở tỉnh lắm. Theo chính sách của công ty, không cần bấm thẻ ra vào, không quy định giờ giấc gì hết. Mặc dù công ty có thông báo giờ làm việc kéo dài 8 tiếng từ 7h-17h. Nhưng lúc nào cũng có người đi sớm, có người đi muộn, và chiều thì không bao giờ về đúng giờ luôn.
Đi làm được một thời gian, mình bắt đầu thấy khó chịu việc này lắm. Có những ngày 16h45 mình đã hoàn thành công việc trong ngày rồi, nhưng đùng cái sếp lại giao việc để bắt mình tăng ca Ảnh hưởng đến việc dạy thêm của mình sau giờ làm, cũng như đảo lộn cuộc sống của mình sau đó luôn.
Giờ nghỉ trưa cũng nhắn tin, giao việc rồi giục làm nữa chứ. Nếu mình không cập nhật ngay thì bị sếp nói là không tập trung. Trong quá trình làm việc, mình đều phải tự tìm hiểu và không nhận được sự chỉ bảo hay giúp đỡ gì cả, đôi khi sếp còn nói với mình: "Đây là doanh nghiệp chứ không phải là nhà tình thương."
Khoảnh khắc đó thực sự mình thấy chạnh lòng lắm á Rất nhiều lần phát sinh việc ngoài giờ, bất chấp thời gian và địa điểm, thậm chí là cả cuối tuần luôn. Lại còn trễ lương, và quy định không có phép năm cho nhân viên nữa chứ. Chính điều này đã khiến mình chán nản và có suy nghĩ nghỉ việc nhiều lần. Mặc dù thời gian đầu mình được đánh giá cao về hiệu quả công việc, mình cũng lấy đó làm niềm vui và động lực đi làm mỗi ngày. Nhưng cứ phát sinh việc ngoài giờ hoài, mà không có trợ cấp tăng ca, khiến mình kiệt sức luôn á
Thời điểm cảm thấy công việc đang làm cuộc sống mình xáo trộn, chiếm quá nhiều thời gian trong ngày. Mình bắt đầu tắt hết thông báo sau khi hết giờ làm việc. Vì giờ làm của mình chỉ có thế thôi, sau đó là thời gian để học, chơi, làm thêm mà.
Mình bắt đầu đặt lại mối quan hệ bình đẳng giữa 2 bên, không cống hiến ngoài giờ nữa. Nếu sếp cần hỗ trợ thì hãy nói trước để mình có thể sắp xếp công việc. Chứ không phải đến giờ nghỉ rồi mới nói cần tăng ca. Mình cũng đề nghị với sếp, nếu muốn nhân viên tăng ca thì cần có thêm trợ cấp. Nhưng sếp lại bảo với mình rằng: "Em còn trẻ thì phải chịu khó, phải dấn thân, bất kể cuối tuần hay ngoài giờ phát sinh việc không được ngại, thế mới được ghi nhận và thăng tiến."
Khi nghe sếp nói vậy, mình đã lựa chọn xin nghỉ việc thẳng. Vì với mình, công việc nếu cần tăng ca thì cần có chế độ lương thưởng và sự động viên từ sếp chứ. Không thể tăng ca bằng tình nghĩa được. Gánh nặng trên vai mình tính bằng tiền, nên mình không thể sống bằng tình nghĩa của công ty. Tình nghĩa không thể quy ra sữa, quy ra thức ăn cho mèo, quy ra nước hoa hay kem dưỡng da cho nhiều giờ làm tăng ca được."
Đó là chia sẻ của T.D (sinh năm 1999, Đà Nẵng) khi chia sẻ về câu chuyện "nghỉ việc trong im lặng" của mình đó nha!
Khác với T.D (1999, Đà Nẵng), những chia sẻ từ Nguyễn Anh Thịnh (27 tuổi, Marketing, Hà Nội) được trình bày dựa trên 2 góc nhìn: Nhân viên và Quản lý luôn nè.
"Mình đã từng trải qua nhiều lần thay đổi vị trí trong công việc, từ vị trí thực tập sinh, lên chính thức, rồi tiến đến là cấp quản lý. Phải nói là chưa có "khủng hoảng" nào mình chưa gặp qua kể từ khi đi làm
Mình từng làm việc quá 8 tiếng một ngày trong một khoảng thời gian dài. Nhưng chính những lúc như thế, công việc lại KHÔNG đạt được hiệu quả như mong muốn, đôi khi còn tệ hơn những gì mình nghĩ nữa á. Sau đó, mình nhận thức được việc làm quá giờ mỗi ngày chỉ NÊN diễn ra khi công việc quá cấp bách hoặc gặp trục trặc nào đó cần giải quyết ngay thôi. Khi công việc đó ảnh hưởng đến cả 1 hệ thống lớn thì mình mới ưu tiên làm, nhưng luôn phải đảm bảo được trợ cấp tăng ca nha!
Đối với mình, mọi công việc cần xuất phát dựa trên mối quan hệ 50-50. Khi sự tăng ca của bạn được sếp đề cao, mang lại hiệu quả cho công ty, bên cạnh đó bạn cũng được nhận thành quả xứng đáng, thì áp lực về công việc sẽ được giảm xuống đáng kể. May mắn, trong khoảng thời gian tăng ca triền miên, mình luôn được sếp đánh giá tốt.
Nhưng cũng có khoảng thời gian mình mệt mỏi vì cường độ công việc quá cao. Khi công việc chiếm phần lớn trong cuộc sống, nó khiến mình quên đi rằng: Có nhiều điều khác cũng cần được "chăm sóc" lắm. Ví dụ như sức khỏe tinh thần và thể chất, ví dụ như các mối quan hệ xã hội hay đơn thuần là gia đình á.
Thời điểm đó chính là lúc mình nhận ra mình cần dừng cách làm việc điên cuồng lại thôi. Mình bắt đầu không còn quan tâm đến suy nghĩ của sếp, không lo lắng việc "chậm lại" trong công việc bị đánh giá ra sao, cứ làm đủ lượng công việc được giao trước đó là được. Cứ tan làm là như bốc hơi khỏi công ty vậy á
Đến khi rời bỏ vị trí công việc đó, bằng kinh nghiệm tích lũy được, mình tiến xa hơn bằng việc tự thành lập đội ngũ riêng của mình. Thời điểm hiện tại, mình đang quản lý 1 nhóm Marketing 10 người (chưa kể team cộng tác viên trong và ngoài nước nữa nha). Trong quá trình làm quản lý, mình cũng đã gặp trường hợp "quiet quitting" (tạm dịch: nghỉ việc trong im lặng) giống mình khi trước. Mỗi khi nhân viên có trạng thái bị "chậm lại" trong công việc, mình sẽ có cách giải quyết của riêng mình.
Trước hết, mình sẽ sắp xếp 1 buổi họp cùng nhân viên đó, chủ động trao đổi cùng nhân sự xem họ đang gặp vấn đề gì không? Vấn đề trao đổi thường sẽ xoay quanh: Cách quản lý, cách làm việc, về bản thân mình và cuối cùng là vấn đề mà nhân sự đó đang gặp phải.
Nếu vấn đề họ gặp phải là do cách quản lý, thì mình sẽ tự chiêm nghiệm lại bản thân trước. Nhưng nếu là nguyên tắc trong cách làm việc thì không thể thay đổi được. Mình sẽ ngồi xuống, thảo luận cùng họ để nhân sự có thể hiểu, đồng cảm, và làm sao để nhân sự có thể cân đối giữa công việc và cuộc sống. Không thể để nhân sự mất cân bằng giữa công việc và đời sống hàng ngày được, vì nếu kéo dài thì ảnh hưởng rất nhiều đến công việc của cả công ty á!
Còn nếu đó là vấn đề của nhân sự thì nói rõ ra điều hướng, tìm cách giải quyết. Sau 1 thời gian để họ thích nghi, nếu không có chuyển biến mới trong công việc, mình sẽ lựa chọn một người khác để thay thế vị trí đó. Tránh trường hợp "1 con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ" mà. Nếu ai từng ở vị trí quản lý, có thể nhận thấy việc 1 cá nhân ảnh hưởng đến tập thể rất rõ ràng, kéo theo hệ lụy không chỉ công việc kém chất lượng, mà còn lan truyền không khí tiêu cực ra cả nhóm, hoặc cả phòng ban mà nhân sự đó đang làm việc nữa.
Ở vị trí quản lý, mình luôn muốn nhân viên của mình cứ thẳng thắn trong mọi vấn đề."
"Nghỉ việc trong im lặng" (Từ gốc: Quiet quitting) là một xu hướng đang được thảo luận nhiều hơn trên các nền tảng mạng xã hội đó nha. Các chuyên gia nhận định rằng đây không phải là một dấu hiệu tốt tẹo nào
Định nghĩa về "Nghỉ việc trong im lặng" có thể được tóm gọn lại như sau: Khi một nhân viên bắt đầu không hài lòng với công việc chiếm quá nhiều thời gian trong cuộc sống, họ có xu hướng giảm sự nỗ lực xuống mức tối thiểu nhất - đủ để hoàn thành nhiệm vụ được giao thôi.
Các biểu hiện thường thấy nhất có thể kể đến như không còn hứng thú tham gia các dự án mới, tắt hết thông báo công việc sau giờ hành chính, hoặc đơn giản là không còn tìm thấy niềm vui trong công việc mà họ đang làm nữa.
Nguồn: kenh14.vn