CrushKeoOfficial
New member
Ai từ bé cũng được ba mẹ dạy phải biết sẻ chia để trở thành người tốt mà đúng không? Nói ngắn gọn luôn, làm từ thiện đúng nghĩa là để mình... làm Người đấy!
Vừa rồi mình có đăng một status khá gắt trên Facebook về quan điểm của một vị tiến sĩ trong chương trình "60 phút mở" trên VTV với chủ đề "Làm từ thiện vì ai?".
Thường thì mình không bao giờ phản ứng mạnh thế này đâu, nhưng lần này thật sự khác. Bởi vì nó liên quan đến công việc từ thiện, giúp đỡ bà con dân tộc thiểu số nghèo ở vùng núi cao phía Bắc – nơi mà hơn mười năm qua, mình đã có hàng chục chuyến đi, lúc thì công tác, khi thì chụp ảnh, khi khác thì làm từ thiện...
Thật sự mình không thể hiểu nổi tại sao người dẫn chương trình lại cứ liên tục hỏi "làm từ thiện để làm gì?" với đại diện nhóm từ thiện "Xây trường vùng cao" được mời tham gia.
Tại sao lại phải hỏi đi hỏi lại "để làm gì" cho một việc làm mang thuộc tính tự nhiên của mỗi người chúng ta chứ?
Trong Phật giáo, bố thí là hạnh đầu tiên trong sáu hạnh của Bồ tát. Còn Từ Bi được giải thích là "Từ" (Metta) chính là sự thương yêu chúng sinh và tạo cho chúng sinh sự an lạc, còn "Bi" (Karuna) là sự đồng cảm với nỗi khổ của chúng sinh.
Với người Việt mình, ông bà ngày xưa đã để lại những câu "Lá lành đùm lá rách" hay "Thương người như thể thương thân". Ai trong gia đình Việt cũng được dạy từ bé những điều này mà!
Chúng ta lớn lên ai cũng được giáo dục về sự chia sẻ, về tính nhân văn. Vậy mà đi truy vấn chuyện làm việc thiện "vì động cơ thể hiện sự thỏa mãn cá nhân" thì hơi xét nét và không cần thiết rồi nhỉ?
Sống là cho để nhận. Cứ "cho" "để thể hiện được lòng yêu thương đối với mọi người", "Để trong cuộc sống mình cảm thấy thanh thản" (như lời một bạn trả lời trong chương trình), nghe xong phải suy nghĩ lắm. Nó giống như đứa con lớn rồi hỏi mẹ: "Mẹ thương con để làm gì? Động cơ gì?" – nghe vô lý không?
Hai "động cơ" mà chương trình cố phân loại kia thực ra là 2 kết quả không tách rời – khi mình làm được việc tốt, có ích cho cộng đồng thì tự nhiên cảm thấy bản thân sống có ý nghĩa hơn, vui hơn thôi mà!
Mình cũng chả thấy mối nguy nào cho bà con nghèo khi được nhận những sự giúp đỡ từ thiện từ các nhà hảo tâm như lập luận khá kỳ quặc của vị tiến sĩ đó cả.
Mình chỉ thấy những chiếc áo ấm đó thực sự giúp họ vượt qua được cái rét kinh khủng của miền núi cao, để các em nhỏ không phải ở nhà trốn rét mà bỏ học, vì chắc chắn sẽ tím tái trong những bộ trang phục "bản sắc văn hóa" mỏng manh kia.
Mình chỉ thấy những cân gạo, miếng thịt từ thiện mang lên vùng cao mùa giáp hạt cho các trường nội trú đã giúp rất nhiều em học sinh không phải bỏ học, theo ba mẹ lên nương kiếm rau củ để có cái ăn qua ngày.
Mình cũng từng thấy và chụp cả ảnh những bà Mông len lén xuống chợ phiên bán đi mái tóc rất "bản sắc dân tộc" của mình để đổi lấy ít gạo, ít ngô cho gia đình có lương thực bỏ vào bụng qua ngày.
Mình cũng từng gặp những đứa bé chỉ biết đến mùi vị miếng thịt vào mỗi dịp Tết hay khi nhà có người mất làm lễ cúng ma...
Trong friendlist của mình có rất nhiều bạn bè hiện đang sống và làm việc ở những vùng cao ấy.
Một bạn đang làm ở cao nguyên đá nhắn thế này:
"Anh ơi em mời VTV lên thị trấn Đồng Văn và bỏ anh tiến sĩ ý vào xóm Pó Lỏ là được, cần gì phải đi đâu xa. Cho ở 3 hôm đi cõng nước, thiếu áo ấm xem. Chắc không có kèn mà chạy ý chứ".
Còn một bạn khác cũng đang công tác thì viết:
"Cứ gửi những người ấy vào Mo Pải Phìn (Sủng Là), Hấu Đề (Lũng Táo) hay bất kỳ thôn nào trong 222 thôn của huyện Đồng Văn, Hà Giang những ngày đông chí, sau đó cho mặc nguyên bản sắc dân tộc xem, rét quá răng cắn vào môi xem còn phát biểu nổi hay không...
Tôi đây, vùng xuôi lên lập thân, lập nghiệp, sống hòa với đồng bào. Chăn ấm đệm êm mỗi tối mà chân còn sưng vù lên vì lạnh, chắt bóp lương để mua cái áo lông vũ hàng Sale mà mỗi khi đi làm mọi giác quan còn tê cứng.
Các ông tiến sĩ cứ ngồi trong phòng điều hòa 2 chiều rồi mà phát biểu 'bản với chả sắc'."
Mình đã đi hết những địa danh ấy, cũng như nhiều nơi còn khó khăn hơn ở Mèo Vạc, Xín Mần (Hà Giang) hay Mường Tè (Lai Châu), Điện Biên Đông, Tuần Giáo, Tủa Chùa (Điện Biên) và vô vàn những nơi khác để hiểu rằng: muốn giữ được bản sắc gì đó thì người ta cần giữ được thứ gì trong bụng cho khỏi đói, giữ thứ gì trên người cho khỏi rét đã!
Công tác từ thiện những năm gần đây đặc biệt được toàn xã hội quan tâm và tạo nên một phong trào lan tỏa rộng khắp.
Đã có những tổ chức, nhóm từ thiện của cả nhà nước lẫn xã hội ngày càng chuyên nghiệp và thực sự góp phần giúp đỡ to lớn cho người nghèo cả nước.
Ví dụ như Quỹ học trò nghèo vùng cao với chương trình Cơm có thịt của nhà báo Trần Đăng Tuấn, Nhóm Nhà chống lũ, Tủ sách cho học trò vùng cao, Chương trình Sách hóa nông thôn của Nguyễn Quang Thạch, Mái ấm Điện Biên Đông của Thu Trang...
Bên cạnh đó, không phủ nhận là vẫn có nhiều cá nhân, tổ chức vẫn chưa thực sự làm từ thiện hiệu quả, thiếu sự thông tin, liên lạc với địa phương, chưa nắm bắt rõ được tình hình thực tế ở nơi họ muốn đến...
Nhưng dù sao, chúng ta cần ghi nhận những tấm lòng ấy. Và nếu có những chương trình như 60 phút mở về đề tài này, nên chăng chúng ta hãy ngồi với nhau trao đổi về "Làm từ thiện đúng cách" thay vì "Làm từ thiện vì ai?", "Làm từ thiện để làm gì?".
Bởi vì theo mình, tinh thần tương thân tương ái, "Một miếng khi đói bằng một gói khi no" và "Lá lành đùm lá rách" chính là bản sắc văn hóa quý báu của dân tộc Việt chúng ta qua bao đời nay.
Đó là nhu cầu tự thân và tự nhiên của mỗi chúng ta chứ chẳng cần động cơ, mục đích gì cả.
Nguồn: kenh14.vn