Làm ba mẹ ai cũng hiểu cảm giác trớ trêu này: Dành cả đời mong con khôn lớn, khi chúng sải cánh bay xa lại chẳng nỡ buông tay

0e04a79c0eebb043e020.jpg


Khi con cái khôn lớn và rời đi chính là khoảnh khắc khó nhất trong đời các bậc phụ huynh đấy các bạn ơi

Trong cuộc sống, mỗi người đều cần cho mình những ranh giới nhất định. Những "boundary" vô hình này được thiết kế cẩn thận, đặt vào đúng chỗ và luôn bị cuộc đời thách thức.

Đôi khi, chúng sẽ vượt ra ngoài mọi giới hạn và chẳng bao giờ hoàn hảo được cả.

Trong cuốn sách "Boundaries: When to Say Yes, How to Say No, to Take Control of Your Life", Henry Cloud đã viết: "Ranh giới định nghĩa con người ta. Chúng định nghĩa ta là gì và ta không là gì. Một ranh giới sẽ chỉ cho ta biết điểm kết thúc của mình và khởi đầu của người khác, giúp ta biết thế nào là sở hữu."

Ranh giới nhạy cảm nhất trong đời này chắc chắn là cái nằm trong mối quan hệ giữa chúng ta và con cái mình rồi. Kể từ giây phút đứa bé nằm trong tay, những khoảnh khắc đầy kỷ niệm cứ trào dâng mãi trong lòng.

Những giây phút hạnh phúc ấy chiếm phần lớn cuộc sống của ta. Chúng ta vui sướng ngắm nụ cười đầu tiên của con. Sau đó là những chiếc răng đầu tiên, những bước đi đầu tiên, và cả ngày đầu tiên đi học

Không kịp nhận ra, cuộc sống đã cuốn phăng chúng ta đến những mốc son khác: lễ tốt nghiệp mẫu giáo, tiệc ngủ nhà bạn, những buổi biểu diễn văn nghệ và những trại hè đầy hứng khởi.

Suốt cả tuần, tối nào cũng cùng con bận rộn với đủ thứ bài tập - từ thể chất đến phát triển tâm hồn, hay đơn giản là dành thời gian cho gia đình.

Dù cố đặt ra những ranh giới hợp lý nhất, chúng ta vẫn dễ dàng bị cuốn vào những thăng trầm của việc làm cha mẹ.

Rồi một ngày nọ, chúng ta chợt nhận ra những đứa con của mình đã đủ lớn để rời nhà đi học đại học, dọn ra ở riêng, hoặc đi nghĩa vụ quân sự. Thời điểm ấy cuối cùng cũng đã đến

Nhìn con trưởng thành, ai làm cha mẹ cũng vui mừng và tự hào vô cùng. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong đều có một nỗi lo âu, một sự bất an khi nghĩ về tương lai của chúng.

Có lẽ, tất cả những cảm xúc tích lũy bấy lâu đã khiến tôi bất an hơn mình tưởng nhiều.

Quá mải mê với những dấu mốc trong đời con, tôi chợt nhận ra mình đã quên mất rằng chẳng khoảnh khắc nào kéo dài mãi mãi cả.

Vậy làm sao để các bậc phụ huynh như chúng ta có thể rời xa những đứa con thân yêu, sẵn sàng để chúng tự bước đi trên đôi chân của chính mình trong cuộc đời này?

ccc1f93ca14bcd4ffa49.png


"Mọi việc đều có thời điểm, và mọi sự đều có định kỳ…"

Chúng ta - những người làm cha mẹ - sẽ không bao giờ mất đi vị trí đặc biệt này. Nhưng theo thời gian, mối quan hệ giữa chúng ta và con cái rồi sẽ dần thay đổi thôi.

Đừng lo sợ về một mối quan hệ trì trệ với con cái, vì nỗi lo đó chẳng giúp ích gì mà chỉ khiến hai bên càng thêm khó xử.

Có một câu quote về việc làm cha mẹ mà tôi không bao giờ quên: "Ngày thì dài, nhưng tháng năm lại ngắn ngủi."

Hãy nhớ kỹ điều này nhé, vì nó sẽ giúp chúng ta biết ơn từng ngày trong khi đều đặn học cách buông tay con ✨

6ee4a9adab736a3edd47.png


"… chớ chọc cho con cái mình giận dữ…"

Chắc chắn không ai trong chúng ta muốn trở thành kiểu cha mẹ "toxic" đó cả - kẻ lúc nào cũng gọi điện, nhắn tin làm con bực mình không ngừng nghỉ.

Đã không biết bao lần tôi soạn tin nhắn nhưng lại không gửi. Mỗi lần viết xong, tôi lại tự hỏi: "Mình gửi để giúp chúng hay để giúp chính mình?"

Nói với con "Ba mẹ yêu con" mỗi tuần một lần thì ngọt ngào lắm, nhưng ngày nào cũng nói sẽ khiến con cảm thấy... ngộp đấy

Đừng biến câu hỏi "Con dạo này thế nào?" thành một lời tra hỏi để check con mỗi ngày.

Chúng ta có thể chia sẻ với con cách nhìn của mình về chúng, nhưng đừng để bất kỳ bên nào cảm thấy guilty. Con đâu có bỏ rơi chúng ta.

Chúng ta cũng đâu có bỏ rơi chúng. Ngày con lớn khôn và rời xa vòng tay cha mẹ chẳng phải là điều mà ai cũng mong chờ sao?

f81427cc4dbdd3b89a30.png


"Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo, dẫu khi nó trở nên về già, cũng không lìa khỏi đó."

Một người bạn từng nhắc tôi về đoạn "dẫu khi nó trở nên về già" trong Kinh Thánh. Lúc đó, tôi đang khủng hoảng vì quyết định của con mình sau khi nó dọn ra ở riêng.

Hóa ra, cảm giác trống vắng mà tôi cảm nhận chính là hậu quả của những mong muốn được kiểm soát cuộc đời con mình.

Chúa dạy chúng ta rằng ta không cần phải đồng ý với các quyết định của người khác để có thể yêu và chấp nhận họ.

b04c7a92a50e26a48b02.png


Đối với con cái, chúng ta có thể chia sẻ suy nghĩ của bản thân, nhưng phải hết sức cẩn thận để không phản đối những lựa chọn của chúng.

Tình yêu vô điều kiện giữa cha mẹ và con cái không phải thứ để giành giật. Chính khả năng mắc sai lầm mới là thứ định nghĩa tính cách và con người mà chúng ta sẽ trở thành đấy.

Khi chúng ta phân vân về những điều muốn nói và thời điểm để nói, hãy nhớ rằng đôi khi lời khuyên "tự nguyện" cũng có thể trở nên phán xét và phản tác dụng. Con đường phía trước còn dài lắm.

Cả một cuộc đời để cùng nhau xây dựng những trải nghiệm, những mối quan hệ lành mạnh đang chờ đón chúng ta phía trước nè!

Những điều tuyệt vời nhất vẫn chưa đến đâu!

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top