CunDethuong1650
New member
Một lá thư từ tiết học Văn đang làm tan chảy trái tim hàng ngàn phụ huynh. Không có văn hoa, không có từ ngữ cao siêu, chỉ là những dòng chữ nắn nót từ một nữ sinh lớp 10 TP.HCM viết cho ba mẹ, nhưng lại chạm đến nỗi đau mà bao gia đình đang âm thầm mang.
Câu chuyện bắt đầu từ một tiết học Văn "xịn sò" ở TP.HCM thời gian trước đây. Trong không gian nhạc nhẹ, cô giáo đưa ra đề bài siêu đơn giản mà siêu khó: "Con hãy tưởng tượng mình viết một lá thư gửi đến ba, mẹ, nói những điều con muốn, gì cũng được. Cô sẽ chấm điểm cho cảm xúc thật nhất và không cho ba mẹ con xem".
Và chính cái "thật nhất" ấy đã mở ra những điều mà thường ngày các em không đủ dũng khí để nói thẳng.
Khi con không xin quà, chỉ xin được... nói chuyện
Bài văn của một bạn nữ sinh đang viral khắp mạng xã hội khiến ai đọc cũng phải nghẹn lòng. Không trách móc, không đòi hỏi, cũng không lên án. Chỉ là mong mẹ quan tâm đến bản thân hơn, sống nhẹ nhàng hơn, và... nói chuyện với con nhiều hơn thôi.
Trong thư, cô bé còn nhắc mẹ đừng quá vất vả, đừng chạy xe gấp gáp, đừng thức khuya, đừng lo lắng nhiều cho con mà quên mất chính mình. Con hứa sẽ cố gắng học, nhưng cũng mong mẹ bớt áp lực, bớt tự trách, bớt hy sinh đến mức kiệt sức. Đó không phải những lời "dạy đời", mà là sự lo lắng rất bản năng của một đứa trẻ dành cho người mình yêu nhất.
Nữ sinh viết: "Con đã lớp 10 rồi nên đừng quản con nhiều quá, thay vào đó mẹ nên chăm sóc bản thân nhiều hơn. Đừng có suy nghĩ quá nhiều về việc người ta nói mẹ như nào mà mẹ nên sống lạc quan hơn. Con nghĩ mẹ nên suy nghĩ lại việc cho con đi xe chứ mẹ cứ gồng gành việc chạy tới chạy lui thấy cực quá. Đừng bỏ bữa với lại uống ít trà sữa lại chứ không lại đau dạ dày nữa"...
"Mẹ rất trắng và vô cùng đẹp nên đừng tự ti nữa" - câu nói chạm đến tim
"Mẹ rất trắng và vô cùng đẹp nên đừng tự ti nữa…", cô bé viết. Một câu khen tưởng như ngây thơ lắm, nhưng lại chứa đựng sự quan sát tinh tế của một đứa trẻ. Con nhìn thấy những lần mẹ chần chừ, những lúc mẹ im lặng, những khoảng ngập ngừng mỗi khi được hỏi. Con mong mẹ đừng nghĩ nhiều về lời người khác, đừng lặng thinh khi con cần một câu trả lời, bởi "làm tim con đau".
Không chỉ gửi mẹ, lá thư còn dành cho ba nữa. Con mong ba nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, sống hiền hòa hơn, bớt nghiêm khắc và bớt im lặng. Con mong ba nhìn thấy sự cố gắng của con, tin con, hiểu con, và khi con muốn tâm sự, đó là lúc ba lắng nghe chứ không phải là lúc để phán xét.
Có một chi tiết khiến nhiều người lớn phải ngừng lại: con không xin quà, không xin tự do, không xin tiền bạc. Con chỉ xin được trò chuyện, được hỏi và được trả lời. Xin được quan tâm đúng lúc. Xin được ở gần ba mẹ bằng cảm xúc, chứ không chỉ bằng trách nhiệm.
"Con thương gia đình mình nhiều nhưng con lại không giỏi diễn đạt tình thương bằng giọng nói nên đừng nói con vô tâm nha", cô học trò nhỏ viết.
Những dòng chữ vụng về nhưng giá trị hơn cả sách vở
Bức thư không dài, chữ viết còn vụng về, lỗi chính tả vẫn xuất hiện ở đây đó, nhưng lại mang một giá trị mà không sách giáo khoa nào có thể dạy: trẻ con hiểu rất rõ cha mẹ của mình, chỉ là người lớn có đủ lắng nghe hay không thôi.
Sau khi hình ảnh lá thư được chia sẻ rần rần trên mạng, nhiều phụ huynh thừa nhận họ đọc mà thấy "đau nhẹ trong tim". Bởi đâu đó trong những dòng chữ ấy là hình ảnh của chính mình: những bữa cơm vội, những câu trả lời bỏ lửng, những lần im lặng tưởng là bình thường, nhưng với con lại là khoảng trống.
Nguồn: kenh14.vn
Câu chuyện bắt đầu từ một tiết học Văn "xịn sò" ở TP.HCM thời gian trước đây. Trong không gian nhạc nhẹ, cô giáo đưa ra đề bài siêu đơn giản mà siêu khó: "Con hãy tưởng tượng mình viết một lá thư gửi đến ba, mẹ, nói những điều con muốn, gì cũng được. Cô sẽ chấm điểm cho cảm xúc thật nhất và không cho ba mẹ con xem".
Và chính cái "thật nhất" ấy đã mở ra những điều mà thường ngày các em không đủ dũng khí để nói thẳng.
Khi con không xin quà, chỉ xin được... nói chuyện
Bài văn của một bạn nữ sinh đang viral khắp mạng xã hội khiến ai đọc cũng phải nghẹn lòng. Không trách móc, không đòi hỏi, cũng không lên án. Chỉ là mong mẹ quan tâm đến bản thân hơn, sống nhẹ nhàng hơn, và... nói chuyện với con nhiều hơn thôi.
Trong thư, cô bé còn nhắc mẹ đừng quá vất vả, đừng chạy xe gấp gáp, đừng thức khuya, đừng lo lắng nhiều cho con mà quên mất chính mình. Con hứa sẽ cố gắng học, nhưng cũng mong mẹ bớt áp lực, bớt tự trách, bớt hy sinh đến mức kiệt sức. Đó không phải những lời "dạy đời", mà là sự lo lắng rất bản năng của một đứa trẻ dành cho người mình yêu nhất.
Nữ sinh viết: "Con đã lớp 10 rồi nên đừng quản con nhiều quá, thay vào đó mẹ nên chăm sóc bản thân nhiều hơn. Đừng có suy nghĩ quá nhiều về việc người ta nói mẹ như nào mà mẹ nên sống lạc quan hơn. Con nghĩ mẹ nên suy nghĩ lại việc cho con đi xe chứ mẹ cứ gồng gành việc chạy tới chạy lui thấy cực quá. Đừng bỏ bữa với lại uống ít trà sữa lại chứ không lại đau dạ dày nữa"...
"Mẹ rất trắng và vô cùng đẹp nên đừng tự ti nữa" - câu nói chạm đến tim
"Mẹ rất trắng và vô cùng đẹp nên đừng tự ti nữa…", cô bé viết. Một câu khen tưởng như ngây thơ lắm, nhưng lại chứa đựng sự quan sát tinh tế của một đứa trẻ. Con nhìn thấy những lần mẹ chần chừ, những lúc mẹ im lặng, những khoảng ngập ngừng mỗi khi được hỏi. Con mong mẹ đừng nghĩ nhiều về lời người khác, đừng lặng thinh khi con cần một câu trả lời, bởi "làm tim con đau".
Không chỉ gửi mẹ, lá thư còn dành cho ba nữa. Con mong ba nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, sống hiền hòa hơn, bớt nghiêm khắc và bớt im lặng. Con mong ba nhìn thấy sự cố gắng của con, tin con, hiểu con, và khi con muốn tâm sự, đó là lúc ba lắng nghe chứ không phải là lúc để phán xét.
Có một chi tiết khiến nhiều người lớn phải ngừng lại: con không xin quà, không xin tự do, không xin tiền bạc. Con chỉ xin được trò chuyện, được hỏi và được trả lời. Xin được quan tâm đúng lúc. Xin được ở gần ba mẹ bằng cảm xúc, chứ không chỉ bằng trách nhiệm.
"Con thương gia đình mình nhiều nhưng con lại không giỏi diễn đạt tình thương bằng giọng nói nên đừng nói con vô tâm nha", cô học trò nhỏ viết.
Những dòng chữ vụng về nhưng giá trị hơn cả sách vở
Bức thư không dài, chữ viết còn vụng về, lỗi chính tả vẫn xuất hiện ở đây đó, nhưng lại mang một giá trị mà không sách giáo khoa nào có thể dạy: trẻ con hiểu rất rõ cha mẹ của mình, chỉ là người lớn có đủ lắng nghe hay không thôi.
Sau khi hình ảnh lá thư được chia sẻ rần rần trên mạng, nhiều phụ huynh thừa nhận họ đọc mà thấy "đau nhẹ trong tim". Bởi đâu đó trong những dòng chữ ấy là hình ảnh của chính mình: những bữa cơm vội, những câu trả lời bỏ lửng, những lần im lặng tưởng là bình thường, nhưng với con lại là khoảng trống.
Nguồn: kenh14.vn