Lạ đời Yangon: Kiếm chỗ đá bóng khó như tìm kim đáy bể ⚽

ChangMap1502

New member
41da369c62449e326a3d.png


AFF Cup chưa khai màn mà đến SVĐ Thuwunna là đã được xem... đá bóng rồi nha! Nhưng đợi đã, không phải trận tập của các đội tuyển đâu, mà là màn đấu chân trần của các bạn trẻ địa phương đây này

"Á!"

"Chết... tao xin lỗi nha".

Đó là đoạn hội thoại cực ngắn trong một pha bóng nghe chừng cũng bình thường thôi. Nhưng thực ra nó nguy hiểm vô cùng luôn, bởi vì cả hai đều đang đá chân trần trên mặt bê tông cứng như đá á

Chuyện đá bóng dưới lòng đường ở Việt Nam mình bây giờ vẫn còn nhiều lắm, kể cả tại Hà Nội - nơi sân cỏ nhân tạo mọc lên như nấm sau mưa. Nhưng giờ các "cầu thủ" nghiệp dư nhà mình đi giày đá bóng trên sân bê tông chứ hiếm khi chân đất lắm rồi.

Nhắc đến đây lại nhớ thời các cựu danh thủ như Ba Đẻn ngày xưa đá chân trần ở bãi Long Biên, hoặc cố nhạc sĩ - ca sĩ Trần Lập từng đá chân trần trên nền bê tông ở Hà Nội. Thời ấy vui thì vui nhưng nhắc đến chấn thương là tái mặt luôn

Nhẹ thì rách chân, trầy da, nặng thì gãy xương như chơi... Nhưng đó là chuyện của Việt Nam hồi xưa lắm rồi. Giờ về các vùng quê nghèo lắm, may ra mới bắt gặp chuyện này...

031fa2837869b97b531e.jpg


Vẫn chuyện đá bóng chân trần nha, thực ra nó cũng không hẳn là biểu tượng của sự lạc hậu hay nghèo đói đâu. Ở Học viện HAGL xịn xò, hiện đại, theo công nghệ Arsenal, các cầu thủ nhí vẫn đá bóng chân trần nè!

Lý do được đưa ra là để các bạn nhỏ có cảm giác tốt nhất với trái bóng, vì Học viện phố Núi ưu tiên khả năng chơi kỹ thuật mà

Quay lại câu chuyện ở Cố đô Yangon, Myanmar nè, các bạn trẻ không chỉ thi đấu chân trần mà còn đá bóng... nhựa nữa. Vậy lý do là gì?

Hỏi anh bạn người Myanmar, là một fan cứng bóng đá tên Naylin Nay thì mình được giải thích thế này: "Họ đá bóng nhựa vì nếu đá bóng da trên đường phố, lực sút mạnh tí là bay đi xa lắm, đôi khi còn ảnh hưởng xung quanh. Đương nhiên đã chơi bóng nhựa thì chân đất mới hợp".

Naylin Nay bảo đó là lý do các bạn trẻ này đá bóng nhựa, chân trần, chứ không chắc vì nghèo. Nhưng mình thì nghĩ có thể nghèo cũng là một phần nguyên nhân? Vì trái bóng nhựa của các bạn ấy đã cũ lắm rồi và còn hư hại nữa chứ...

Lạ lùng là trong những ngày ở Yangon, mình chưa thấy bất cứ một sân bóng nào phục vụ cộng đồng, dù chỉ là sân đất chứ chưa kể sân cỏ nhân tạo. Có lần nhìn thấy một sân cỏ nhân tạo bé tí thì nó lại được dùng để chơi... khúc côn cầu

d7a36fdcbf6586f0da3a.png


Naylin Nay bảo: "Ừ, đúng đấy. Ở đây không có mấy sân bóng đâu, toàn đá trên đường thế này thôi". Mà mình cũng không thấy người Myanmar đá bóng mấy, kể cả trên đường. Chỉ đến con đường ven SVĐ Thuwunna mới thấy có người đá bóng thôi.

Có thể do Myanmar toàn đi ô tô, mà chính đường xá còn đang quá tải thì lấy đâu ra chỗ để tranh thủ đá bóng. Hoặc cũng có thể ở đây, bóng đá phong trào đang gặp khủng hoảng nghiêm trọng

Vì như bên Brazil ấy, tất nhiên so sánh hơi khập khiễng, thì cứ nơi nào có khoảng trống dù nhỏ, người ta đều chơi bóng!

Nói đến tình yêu bóng đá của người Myanmar, AFF Cup sắp chính thức khởi tranh rồi, nhưng không khí vẫn rất trầm lắng và khó "ngửi" thấy mùi túc cầu lắm.

Hỏi anh bạn dẫn đoàn người Myanmar của ĐTVN tên Zaw Min Naing, mình có thêm một thông tin khác: Tỷ lệ nữ giới thích bóng đá trong cộng đồng fan nước này chỉ khoảng... 5%. Tức là 100 người thích bóng đá thì chỉ có... 5 người là nữ thôi nha

e7c7d4d6751984a4ffd1.jpg


Nếu nhìn lên các khán đài SVĐ Mỹ Đình mỗi khi tổ chức trận bóng lớn, anh em yêu túc cầu ở Việt Nam mình sẽ tự hào lắm nha. Vì chúng ta có rất nhiều chị em cũng đang hòa nhập, cùng tham gia vào tình yêu bóng đá vô bờ bến. Khó để đưa ra tỷ lệ chính xác, nhưng chắc chắn vượt xa Myanmar rồi! ⚽

Trong một buổi phỏng vấn báo giới Việt Nam hôm qua, Chủ tịch LĐBĐ Myanmar, tỷ phú Zaw Zaw kỳ vọng ít nhất 10 năm nữa sẽ đưa bóng đá nước này vượt ra khỏi tầm Đông Nam Á.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top