BeoPinky8509
New member
Chill không nổi với câu chuyện của ông Lương - người đàn ông đã bỏ nhà ra sống trong lô cốt tận 20 năm trời! Nhìn ông sống khổ cực, lủi thủi trong cái lô cốt tối om ấy, ai ngờ được quá khứ ông từng là người thành đạt, gia đình hạnh phúc lắm lận.
Chúng tôi lần mò đến thôn Đại Nam 1, xã Đại Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình), nơi ông Lê Minh Lương (SN 1954) đang "ở trọ" trong lô cốt từ năm nào tới giờ. Hỏi ai trong thôn cũng biết ngay, nổi tiếng phết luôn!
Thường ngày, ông Lương không thích cho người lạ vào "căn hộ" của mình đâu nha. Nhưng hôm chúng tôi đến thì may quá, có ông Lê Minh Thắng (em trai ông Lương) năn nỉ giải thích hoài nên mới được "check in"
Plot twist: Quá khứ đỉnh cao của ông Lương
Theo lời ông Thắng kể lại thì ngày xưa ông Lương xịn lắm nha! Học xong cấp 3, ông được thoát ly đi học tại Trường trung học Hải sản ở Hải Phòng. Ra trường được phân về Phú Khánh (Khánh Hòa) làm việc.
Nhờ tay nghề đỉnh cộng thêm tính cách năng nổ, hoạt bát, năm 1978 từ một thợ máy trên tàu viễn dương 401, ông Lương thăng tiến nhanh như chong: máy phó, máy trưởng tàu 401, 902, 141. Có thời điểm còn làm Bí thư chi đoàn nữa kìa!
Trong thời gian ở Khánh Hòa, ông gặp và yêu một cô gái quê Quảng Trị, rồi hai người về chung một nhà. Cuộc sống lúc đó chill phết, có hai đứa con một trai một gái xinh xắn.
Nhưng rồi drama ập đến...
Ông Thắng kể lại mà nước mắt chảy ràn ràn luôn á:
"Hồi làm việc trên tàu viễn dương, anh Lương phát hiện con trai ông giám đốc buôn hàng lậu dưới khoang tàu. Vốn là người ngay thẳng, anh không bao che mà phản đối kịch liệt.
Thế là ông giám đốc sợ con trai bị phạt nặng, quay sang vu cáo ngược lại anh Lương tội chứa hàng lậu trên tàu. Kết quả là anh bị kỷ luật, đuổi khỏi ngành, hưởng chế độ 176 thôi."
Ông Thắng nói thêm: "Bị oan ức trong công việc, con trai thì đột ngột qua đời, rồi vợ ôm con gái bỏ đi biệt xứ. Bao nhiêu sức ép tâm lý đè nặng khiến anh trai tôi trở nên điên dại luôn. Khi bệnh nặng hơn, anh về nhà sống cùng cha ruột."
Ông Lương trở về quê sống với cha già. Nhưng mới được một năm thì cha mất. Từ đó, ông thu dọn đồ đạc lên lô cốt cách nhà khoảng 400m để ở.
"Anh em chúng tôi can ngăn hoài mà anh không chịu. Anh nói anh không có công sức đóng góp xây nhà nên anh không ở," ông Thắng giải thích lý do ông Lương bỏ nhà ra lô cốt.
"Căn hộ" lô cốt siêu mini ️
Trong số những lô cốt xây từ thời Pháp thuộc còn sót lại trên đồi bạch đàn, ông Lương chọn cái rộng nhất. Nhưng mà "rộng" ở đây chỉ vỏn vẹn 6m2 thôi, vừa đủ chui ra chui vào.
Cái cửa nhỏ xíu, mỗi lần vào ông phải cúi khom người. Nhìn từ ngoài vào, lô cốt tối om om, chật hẹp, chẳng có gì đáng giá ngoài chiếc chỏng tre làm giường, vài bộ quần áo cũ treo trên dây. Dưới nền đất toàn chai nhựa ông nhặt về.
"Mặc dù không bình thường, nhưng ông Lương không bao giờ đi xin hay ăn cắp của ai. Hàng ngày ông vẫn ra đồng bắt cá, bắt cua, trồng rau củ quả bán cho người dân đổi lấy gạo ăn," ông Nguyễn Văn Tam, người dân địa phương chia sẻ.
Mấy năm gần đây, bệnh tình của ông đã thuyên giảm rồi. Anh em, hàng xóm, cả chính quyền khuyên ông về nhà cho an toàn nhưng ông không chịu, vẫn nhất quyết bám trụ lô cốt chật hẹp ấy.
Bà Nguyễn Thị Hợi, Trưởng thôn Đại Nam 1 cho biết: "Người dân chúng tôi rất thương cảm hoàn cảnh của ông Lương. Ngoài khoản trợ cấp hàng tháng của nhà nước (180.000 đồng/tháng), ông không nhận bất cứ khoản trợ giúp nào khác. Nhiều ngày lễ, tết, người dân và chính quyền đến thăm tặng quà nhưng ông nhất quyết không lấy."
Quá khứ nghiệt ngá đã khiến ông điên dại, như cách để quên đi những khổ đau, biến cố trong đời. Cứ thế, năm tháng ông sống trong lô cốt một mình. Có lúc tỉnh, nhớ về quá khứ, lòng ông quặn thắt, thậm chí khóc nấc cũng không để ai biết.
Ông điên dại nhưng lại biết tự mình chịu đựng cái điên dại ấy...
Nguồn: soha.vn