Kỳ 2: Sai rồi thì sao nhỉ? Con vẫn ổn mà!

be86336e089fc5e01c68.webp


Điểm thi ra đời có thể khiến các bạn học sinh khóc hết nước mắt, nhưng sau những giọt lệ ấy chính là lúc để chill lại, tha thứ cho bản thân, và lớn lên thật sự. Sai không phải điều phải xấu hổ đâu – mà là bài học ai cũng phải trải qua thôi!

Khi tổn thương đã lắng xuống rồi...

Vài ngày sau khi biết điểm, Trần Đăng Minh A vẫn chưa thể bình tâm được. "Em không muốn nhắc lại, cũng không muốn ai hỏi thêm bất cứ thứ gì nữa. Em cảm thấy xấu hổ lắm khi ai đó hỏi về điểm thi và cứ lờ đi hết."

Từng được kỳ vọng cao ở môn Toán và Tiếng Anh, nhưng điểm thi thấp hơn nhiều so với các lần thi thử khiến Minh A shock nặng luôn. Không còn cảm xúc gì rõ ràng nữa – không buồn, không tiếc – chỉ là cảm giác bản thân đang "rơi tự do" khỏi mọi thứ từng tưởng là chắc chắn. Bạn ấy từng nghĩ mình sẽ vào một trường đại học top, một ngành ổn định, rồi cứ thế tiến lên. Nhưng chỉ một kỳ thi – mọi kế hoạch phải reset từ đầu luôn.

Đêm thứ ba sau ngày biết điểm, bố Minh A gõ cửa phòng và bắt đầu cùng con lựa chọn ngành học: "Sai thì sửa. Điểm thấp thì vào trường thấp. Bố mẹ sẽ lo cho con đầy đủ bằng bạn bằng bè." Chỉ một câu nói thôi nhưng như đánh thức điều gì đó trong bạn ấy. Minh A mở lại laptop, lần này không phải để tra điểm, mà để tìm lại chính mình sau những ngày lạc lối. Bạn ấy rà soát lại các ngành đã từng nghĩ tới, đọc kỹ về chương trình học, về cơ hội nghề nghiệp.

"Em không còn tìm ngành 'hot' hay ngành nhiều điểm nữa. Em chọn những gì phù hợp và cho mình cơ hội làm lại." Việc điền lại nguyện vọng, với Minh A, không còn là cứu vãn điểm số, mà là cách để bắt đầu một hành trình khác – hành trình đúng với chính mình hơn. ✨

Viết ra nỗi buồn để tự healing

Còn với Nguyễn N.L – người đã khóc nức nở sau khi thấy điểm Toán và Tiếng Anh chỉ vừa trên 3 và 2 – cách vực dậy lại bắt đầu bằng những dòng nhật ký. "Em không thể nói chuyện với ai, nên em viết. Viết hết tất cả những thứ nghẹn ngào trong lòng."

Ban đầu, N.L chỉ viết về nỗi thất vọng. Viết để trút ra, để bớt day dứt. Nhưng sau vài trang, bạn ấy dần chuyển sang viết về những điều mình từng làm tốt, những lần vượt qua chính mình. Viết để nhớ rằng: mình không vô dụng, chỉ là đã vấp ngã ở một bước lớn thôi.

"Em không nghĩ mình sẽ vui lên ngay, nhưng ít nhất em thấy nhẹ hơn. Em học cách tha thứ cho mình – dù chưa thành công, nhưng cũng đã cố gắng hết sức rồi." Bố mẹ Linh không một lời trách móc, không hỏi han điểm số. Chỉ là những câu nhắn tưởng như vụn vặt, nhưng đủ để Linh hiểu rằng: dù thi không tốt, em vẫn được yêu thương full.

Linh nhận ra "Không ai ghét bỏ mình, ngoại trừ chính bản thân mình." Điều khiến Linh đứng dậy không phải kỳ vọng mới, mà là tình yêu thương cũ – luôn ở đó, dù em có sai đến đâu.

Không ai bắt phải đúng ngay từ đầu cả!

Minh A từng nghĩ việc sửa nguyện vọng là chấp nhận thua cuộc. Nhưng giờ đây, bạn ấy thấy đó là việc dũng cảm nhất mình từng làm. "Em không cố cứu vãn gì nữa. Em chỉ muốn chọn lại một cách cẩn thận và đúng với mình hơn."

Bạn ấy bắt đầu đọc sâu hơn về ngành học, về cách học đại học khác thế nào so với phổ thông, và tự hỏi: Mình thực sự thích cái gì? Câu trả lời không đến ngay, nhưng ít nhất – đã bắt đầu rồi đó!

Với N.L, việc chọn ngành vẫn là điều xa xôi. Nhưng bạn ấy đã làm được điều quan trọng hơn: không còn né tránh nữa. Bạn ấy bắt đầu mở máy lên, tìm hiểu và xem lại các nguyện vọng điểm thấp.

"Mẹ bảo: Học đại học không phải con đường duy nhất, nhưng là một trong những con đường. Nếu con còn muốn đi, thì mẹ sẽ đi cùng." Đó là lần đầu tiên sau khi biết điểm, Linh nở một nụ cười thật sự.

Sai để hiểu mình hơn thôi mà

Tuổi mười tám thường được coi là bước ngoặt, là lúc phải quyết định đúng. Nhưng đúng – theo ai? Và sai – là sai ở đâu?

Minh A và N.L đều từng đặt kỳ vọng siêu cao. Rồi thất vọng. Rồi lặng lẽ thu mình lại. Nhưng cũng chính các bạn ấy là người đầu tiên chịu nhìn lại, chấp nhận sai, và tìm cách bước tiếp – dù không dễ tí nào.

Sự trưởng thành đôi khi bắt đầu từ một vết thương. Không phải vì nó đẹp, mà vì sau khi đau rồi, người ta sẽ biết tự chăm sóc bản thân hơn. Sai – không phải để tự trách, mà để hiểu mình hơn, và đi tiếp với một trái tim mạnh mẽ hơn.

Kỳ tiếp theo: Nói với con về nghề nghiệp nhé!

cfb43e8ac4911b23285b.jpg


773c16814fd88fe91095.jpg


7901eebb0bac0abae577.jpg


0f6ff645733e0ce5a643.jpg


6d2951cdb7992b92d466.jpg


12b45760f20ea3b0a760.jpg


2d0bd481aab278da32cf.jpg


Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top