MinNgok621
New member
Đừng để ba mẹ phải "nhìn sắc mặt" con cái mà sống. Đừng để việc giúp đỡ lại thành màn tra tấn tinh thần vô hình nha các bạn ơi!
Nhắc đến "bất hiếu", người ta thường nghĩ ngay đến việc bỏ rơi, không phụng dưỡng hay hỗn hào với ba mẹ. Nhưng giờ đây, có một kiểu bất hiếu siêu tinh vi, núp dưới vỏ bọc của sự "quan tâm", nhưng lại có sức sát thương ghê gớm đến tinh thần người già. Đó chính là "Bạo hành bằng trí tuệ" đấy các bạn ạ.
Nó diễn ra ngay tại phòng khách nhà mình, bên mâm cơm sum vầy, khi người con với cái ego về kiến thức hiện đại, vô tình hoặc cố ý đẩy ba mẹ vào "chiếc lồng" của sự mặc cảm, cảm giác thừa thãi và sợ hãi
Hình ảnh này quen đến nỗi ai cũng từng thấy: Một ông bố cầm chiếc smartphone, loay hoay mãi không biết cách gọi video cho đứa cháu ở xa. Đứa con trai giật lấy điện thoại, bấm nhoáy nhoáy vài cái rồi đưa trả lại, kèm theo một tiếng thở dài:"Đấy, con đã bảo bố bao nhiêu lần rồi. Bấm vào cái nút xanh này, sao bố cứ quên mãi thế? Dạy mãi không vào!".
Nhìn bề ngoài thì đó là đứa con hiếu thảo, đang kiên nhẫn hướng dẫn ba mẹ xài công nghệ. Nhưng thực chất bên trong, đó là sự trịch thượng của kẻ nắm giữ tri thức đó nha.
Khi ba mẹ share một tin tức đọc được trên mạng (có thể là fake news, tin sai lệch), thay vì nhẹ nhàng giải thích, đứa con lại gạt phắt đi với vẻ khinh khinh:"Thời đại nào rồi mà mẹ còn tin mấy cái này? Mẹ chẳng biết chắt lọc thông tin gì cả, lần sau đừng có đọc linh tinh nữa".
Những câu nói tưởng chừng vô hại như"Bố/Mẹ biết gì mà nói","Cái này phức tạp lắm, giải thích bố/mẹ cũng không hiểu đâu"... chính là những nhát dao vô hình đấy. Chúng ta đang dùng sự "thông minh" của mình để tước đoạt quyền được tham gia, quyền được nêu ý kiến và quyền được tôn trọng của đấng sinh thành
Ba mẹ già sợ điều gì nhất?
Không phải sợ chết, cũng không phải sợ thiếu ăn đâu. Họ sợ nhất cảm giác mình trở nên vô dụng và là gánh nặng của con cái.
Khi sự "giúp đỡ" của con cái luôn đi kèm với thái độ gắt gỏng, cau mày hay những cái lắc đầu ngán ngẩm, ba mẹ sẽ hình thành một phản xạ tâm lý: Sợ sai.
Họ muốn hỏi cách mở TV, nhưng sợ con cáu nên đành ngồi im trong bóng tối. Họ muốn kể một câu chuyện xưa, nhưng sợ con chê "lẩm cẩm, lạc hậu" nên đành nuốt lời vào trong. Dần dần, họ thu mình lại, trở nên lầm lũi trong chính ngôi nhà của mình
Cảm giác đau đớn nhất của tuổi già là khi nhận ra:Đứa con mình từng dạy bập bẹ từng tiếng nói, dạy cầm thìa từng bữa ăn, giờ đây lại không đủ kiên nhẫn để nghe mình nói trọn một câu.Sự "ưu việt" về trí tuệ của con cái vô tình biến ba mẹ thành những đứa trẻ ngơ ngơ, tội nghiệp và thừa thãi.
"Sắc nan" - Bài học ngàn đời của Khổng Tử
Khổng Tử từng nói:"Sắc nan"(Cái khó nhất của đạo hiếu là giữ được sắc mặt vui vẻ).
Mua cho ba mẹ một chiếc smartphone xịn xò, lắp cho ba mẹ cái tivi to đùng, điều đó rất tuyệt. Nhưng nó sẽ trở nên vô nghĩa, thậm chí là tàn nhẫn, nếu đi kèm với thái độ ban ơn hay coi thường sự chậm chạp của người già.
Chúng ta, những gen trẻ có thể nhanh nhạy với Google, với AI, với xu hướng toàn cầu. Nhưng ba mẹ chúng ta có cả một đời kinh nghiệm, sự hy sinh và những bài học làm người mà không công nghệ nào thay thế được. Sự chậm chạp của họ hôm nay là cái giá họ đã trả để nuôi nấng chúng ta trở nên nhanh nhẹn, thông minh như bây giờ
Đừng để ba mẹ phải "nhìn sắc mặt" con cái mà sống. Đừng để sự giúp đỡ trở thành màn tra tấn tinh thần.
Một nụ cười kiên nhẫn khi chỉ cho mẹ cách gửi tin nhắn lần thứ 10. Một cái gật đầu lắng nghe khi bố kể chuyện thời bao cấp dù đã nghe cả trăm lần. Đó mới là Hiếu thực sự. Đừng để ba mẹ cảm thấy mình lạc hậu, hãy để họ cảm thấy mình vẫn được cần đến, vẫn được tôn trọng và kết nối
Bởi vì, sự bất hiếu đáng sợ nhất không phải là bỏ rơi, mà là ở bên cạnh nhưng lại khiến ba mẹ cảm thấy cô đơn đến tận cùng.
Nguồn: kenh14.vn
Nhắc đến "bất hiếu", người ta thường nghĩ ngay đến việc bỏ rơi, không phụng dưỡng hay hỗn hào với ba mẹ. Nhưng giờ đây, có một kiểu bất hiếu siêu tinh vi, núp dưới vỏ bọc của sự "quan tâm", nhưng lại có sức sát thương ghê gớm đến tinh thần người già. Đó chính là "Bạo hành bằng trí tuệ" đấy các bạn ạ.
Nó diễn ra ngay tại phòng khách nhà mình, bên mâm cơm sum vầy, khi người con với cái ego về kiến thức hiện đại, vô tình hoặc cố ý đẩy ba mẹ vào "chiếc lồng" của sự mặc cảm, cảm giác thừa thãi và sợ hãi
Hình ảnh này quen đến nỗi ai cũng từng thấy: Một ông bố cầm chiếc smartphone, loay hoay mãi không biết cách gọi video cho đứa cháu ở xa. Đứa con trai giật lấy điện thoại, bấm nhoáy nhoáy vài cái rồi đưa trả lại, kèm theo một tiếng thở dài:"Đấy, con đã bảo bố bao nhiêu lần rồi. Bấm vào cái nút xanh này, sao bố cứ quên mãi thế? Dạy mãi không vào!".
Nhìn bề ngoài thì đó là đứa con hiếu thảo, đang kiên nhẫn hướng dẫn ba mẹ xài công nghệ. Nhưng thực chất bên trong, đó là sự trịch thượng của kẻ nắm giữ tri thức đó nha.
Khi ba mẹ share một tin tức đọc được trên mạng (có thể là fake news, tin sai lệch), thay vì nhẹ nhàng giải thích, đứa con lại gạt phắt đi với vẻ khinh khinh:"Thời đại nào rồi mà mẹ còn tin mấy cái này? Mẹ chẳng biết chắt lọc thông tin gì cả, lần sau đừng có đọc linh tinh nữa".
Những câu nói tưởng chừng vô hại như"Bố/Mẹ biết gì mà nói","Cái này phức tạp lắm, giải thích bố/mẹ cũng không hiểu đâu"... chính là những nhát dao vô hình đấy. Chúng ta đang dùng sự "thông minh" của mình để tước đoạt quyền được tham gia, quyền được nêu ý kiến và quyền được tôn trọng của đấng sinh thành
Ba mẹ già sợ điều gì nhất?
Không phải sợ chết, cũng không phải sợ thiếu ăn đâu. Họ sợ nhất cảm giác mình trở nên vô dụng và là gánh nặng của con cái.
Khi sự "giúp đỡ" của con cái luôn đi kèm với thái độ gắt gỏng, cau mày hay những cái lắc đầu ngán ngẩm, ba mẹ sẽ hình thành một phản xạ tâm lý: Sợ sai.
Họ muốn hỏi cách mở TV, nhưng sợ con cáu nên đành ngồi im trong bóng tối. Họ muốn kể một câu chuyện xưa, nhưng sợ con chê "lẩm cẩm, lạc hậu" nên đành nuốt lời vào trong. Dần dần, họ thu mình lại, trở nên lầm lũi trong chính ngôi nhà của mình
Cảm giác đau đớn nhất của tuổi già là khi nhận ra:Đứa con mình từng dạy bập bẹ từng tiếng nói, dạy cầm thìa từng bữa ăn, giờ đây lại không đủ kiên nhẫn để nghe mình nói trọn một câu.Sự "ưu việt" về trí tuệ của con cái vô tình biến ba mẹ thành những đứa trẻ ngơ ngơ, tội nghiệp và thừa thãi.
"Sắc nan" - Bài học ngàn đời của Khổng Tử
Khổng Tử từng nói:"Sắc nan"(Cái khó nhất của đạo hiếu là giữ được sắc mặt vui vẻ).
Mua cho ba mẹ một chiếc smartphone xịn xò, lắp cho ba mẹ cái tivi to đùng, điều đó rất tuyệt. Nhưng nó sẽ trở nên vô nghĩa, thậm chí là tàn nhẫn, nếu đi kèm với thái độ ban ơn hay coi thường sự chậm chạp của người già.
Chúng ta, những gen trẻ có thể nhanh nhạy với Google, với AI, với xu hướng toàn cầu. Nhưng ba mẹ chúng ta có cả một đời kinh nghiệm, sự hy sinh và những bài học làm người mà không công nghệ nào thay thế được. Sự chậm chạp của họ hôm nay là cái giá họ đã trả để nuôi nấng chúng ta trở nên nhanh nhẹn, thông minh như bây giờ
Đừng để ba mẹ phải "nhìn sắc mặt" con cái mà sống. Đừng để sự giúp đỡ trở thành màn tra tấn tinh thần.
Một nụ cười kiên nhẫn khi chỉ cho mẹ cách gửi tin nhắn lần thứ 10. Một cái gật đầu lắng nghe khi bố kể chuyện thời bao cấp dù đã nghe cả trăm lần. Đó mới là Hiếu thực sự. Đừng để ba mẹ cảm thấy mình lạc hậu, hãy để họ cảm thấy mình vẫn được cần đến, vẫn được tôn trọng và kết nối
Bởi vì, sự bất hiếu đáng sợ nhất không phải là bỏ rơi, mà là ở bên cạnh nhưng lại khiến ba mẹ cảm thấy cô đơn đến tận cùng.
Nguồn: kenh14.vn