Ôi trời ơi, chuyện gì đã xảy ra với gia đình mình thế này?
Tết Nguyên đán là dịp để cả nhà sum họp, đoàn viên bên nhau. Nhưng với mình, từ nhiều năm nay, sau khi bố mất và mẹ đi bước nữa, cái cảm giác ấm áp ấy như... biến mất luôn rồi.
Mình là con gái cưng duy nhất của bố mẹ, được cưng chiều hết nấc luôn ý. Năm mình 8 tuổi, bố đột ngột qua đời vì bệnh đái tháo đường chuyển biến nặng. Cú sốc đó khiến mẹ con mình buồn tới mức không tả xiết, mình chôn giấu hết kỷ niệm về bố trong tim, nghĩ rằng không ai có thể thay thế được bố đâu.
Khoảng 5 năm sau, mẹ mình đi bước nữa với chú Khoa. Lúc đó mình mới vào tuổi dậy thì, kiểu siêu ương ngạnh và chưa biết nghĩ suy gì cả. Mình nghĩ là mẹ phản bội bố con mình, không thương mình nữa và giờ phải chia sẻ mẹ với một người xa lạ. Vì thế mình lúc nào cũng tỏ thái độ xa cách, không chịu gọi bố, đôi khi còn nói lung tung với mẹ và chú Khoa nữa
Mỗi lần mình làm sai, chỉ có mẹ tức giận và đánh đòn còn chú Khoa thì tuyệt đối không bao giờ lớn tiếng, thậm chí còn nói đỡ và bênh vực mình. Dù vậy mình vẫn bướng bỉnh, không chịu chấp nhận chú.
Đến khi lớn lên, mình biết chú Khoa không có lỗi gì với gia đình mình cả, chú vẫn luôn âm thầm quan tâm mình nhưng vì thói quen nhiều năm nên vẫn giữ thái độ khách sáo. Hơn nữa mình cũng đi học và đi làm xa nhà, lâu lâu mới về, nếu có gọi điện thoại thì chủ yếu chỉ nói chuyện với mẹ thôi.
Cứ nghĩ mối quan hệ của mình và chú Khoa sẽ mãi như vậy, nhưng một sự việc đã xảy ra...
Tết năm nay, lẽ ra mình sẽ bắt xe khách về nhà như mọi năm. Nhưng vài ngày trước mẹ gọi điện nói vì chú Khoa có việc lên thành phố, thuê xe riêng nên mình có thể đi cùng xe chú về. Sau một hồi phân vân giữa việc chen chúc trên xe khách và được ngồi xe riêng thoải mái, mình quyết định chọn phương án thứ 2 luôn.
Lúc mới lên xe, không khí gượng gạo lắm nha. Xe có cả bác tài nhưng cả 2 chú cháu đều ít nói nên mọi thứ rơi vào im lặng ngột ngạt. Mình giả vờ ngủ cho đỡ ngượng.
Khi chú nghĩ rằng mình đã ngủ say, chú Khoa lục tìm trong túi ra một số thiết bị y tế rồi vén áo lên tiêm cái gì đó vào bụng.
Tất cả hành động này khiến mình shock vô cùng luôn ý Dù không hiểu chú đang làm gì nhưng trong lòng dấy lên cảm giác lo lắng và thắc mắc tột độ. Mình quên mất mình đang giả vờ ngủ, buột miệng hỏi: "Gì vậy chú?"
Chú khựng lại vì bất ngờ, đáp: "Chú bị đái tháo đường nên phải tiêm insulin. Bệnh được một thời gian rồi nên chú cũng quen, không sao đâu".
Lúc đó mình không biết nói gì mà chỉ lặng lẽ gật đầu: "Vâng ạ".
Trên suốt chặng đường 500km của chuyến đi, mình không thể chợp mắt nổi, từng khoảnh khắc trong quá khứ lần lượt hiện về. Ngày chú dọn về sống chung, mình đã vùng vằng bỏ sang nhà bà ngoại ngủ. Ngày mình bị ngã xe gãy tay, chú hoảng hốt đưa mình vào bệnh viện. Ngày mình đi học đại học, chú lặng lẽ phụ mẹ gói ghém đồ đạc cho mình lên thành phố.
Trong tất cả những ngày đó, chú Khoa không nói nhiều nhưng mỗi hành động đều lo lắng cho mình. Giờ đây khi nhìn lại, lòng mình tràn ngập cảm giác hối hận vì đã cố chấp, lạnh nhạt suốt ngần ấy năm Nỗi hối hận đó càng day dứt hơn nữa khi biết chú bị bệnh, mình mới nhận ra sai lầm của mình.
Hơn tất cả, mình lại nhớ về những ngày tháng cuối cùng của bố mình, khi mắc căn bệnh cũng giống như chú. Vì một lý do nào đó, nỗi ám ảnh năm xưa lại quay về với gia đình chúng mình. Mình biết rằng chú vẫn đang điều trị bệnh, nhưng đâu ai biết chuyện gì sẽ đến...
Nhưng muộn còn hơn không, mình quyết định rằng mình nên làm một điều gì đó. Ít nhất là việc ngồi lại và nói chuyện với chú Khoa và mẹ, để tháo gỡ những khúc mắc trong lòng bấy lâu. Lần về nhà ăn Tết này, nhất định, mình sẽ không khóa trái cửa phòng rồi ở yên cho đến giờ cơm nữa.
Tối hôm đó, khi gia đình mình đang quây quần bên mâm cơm tối, mình đã chủ động mở lời.
"Chú Khoa, con xin lỗi".
Chú có vẻ giật mình, buông đũa: "Chuyện gì thế con?".
Mẹ đang thái thịt trong bếp cũng dừng tay, lắng nghe.
"Con chỉ cảm thấy muốn xin lỗi chú vì sự lạnh nhạt của con. Chẳng phải vì chuyện gì nữa cả. Ăn tối xong mình đi chợ Tết nhé?"
Ban đầu bố dượng hơi sững người, mẹ mình cũng vô cùng bất ngờ. Rồi dần dần, 2 người như vỡ lẽ ra và mỉm cười nhưng lại rưng rưng nước mắt
Trên đường đi chợ Tết, mình thú thật về chuyện mình nhìn thấy biết được bệnh tình của bố dượng với mẹ. Mẹ không tỏ ra bất ngờ, ngược lại còn cho biết đã cùng đồng hành điều trị với chú suốt thời gian qua. Mẹ biết mình bị ám ảnh chuyện của bố năm xưa nên không dám nói gì, kể gì. Không ngờ mình biết sự thật qua lần đi xe cùng chú về nhà.
Đối với mình, chuyến về quê ăn Tết năm nay không chỉ đơn thuần là trở về nhà mà còn là hành trình tháo gỡ những khúc mắc của bản thân.
Nguồn: soha.vn
Tết Nguyên đán là dịp để cả nhà sum họp, đoàn viên bên nhau. Nhưng với mình, từ nhiều năm nay, sau khi bố mất và mẹ đi bước nữa, cái cảm giác ấm áp ấy như... biến mất luôn rồi.
Mình là con gái cưng duy nhất của bố mẹ, được cưng chiều hết nấc luôn ý. Năm mình 8 tuổi, bố đột ngột qua đời vì bệnh đái tháo đường chuyển biến nặng. Cú sốc đó khiến mẹ con mình buồn tới mức không tả xiết, mình chôn giấu hết kỷ niệm về bố trong tim, nghĩ rằng không ai có thể thay thế được bố đâu.
Khoảng 5 năm sau, mẹ mình đi bước nữa với chú Khoa. Lúc đó mình mới vào tuổi dậy thì, kiểu siêu ương ngạnh và chưa biết nghĩ suy gì cả. Mình nghĩ là mẹ phản bội bố con mình, không thương mình nữa và giờ phải chia sẻ mẹ với một người xa lạ. Vì thế mình lúc nào cũng tỏ thái độ xa cách, không chịu gọi bố, đôi khi còn nói lung tung với mẹ và chú Khoa nữa
Mỗi lần mình làm sai, chỉ có mẹ tức giận và đánh đòn còn chú Khoa thì tuyệt đối không bao giờ lớn tiếng, thậm chí còn nói đỡ và bênh vực mình. Dù vậy mình vẫn bướng bỉnh, không chịu chấp nhận chú.
Đến khi lớn lên, mình biết chú Khoa không có lỗi gì với gia đình mình cả, chú vẫn luôn âm thầm quan tâm mình nhưng vì thói quen nhiều năm nên vẫn giữ thái độ khách sáo. Hơn nữa mình cũng đi học và đi làm xa nhà, lâu lâu mới về, nếu có gọi điện thoại thì chủ yếu chỉ nói chuyện với mẹ thôi.
Cứ nghĩ mối quan hệ của mình và chú Khoa sẽ mãi như vậy, nhưng một sự việc đã xảy ra...
Tết năm nay, lẽ ra mình sẽ bắt xe khách về nhà như mọi năm. Nhưng vài ngày trước mẹ gọi điện nói vì chú Khoa có việc lên thành phố, thuê xe riêng nên mình có thể đi cùng xe chú về. Sau một hồi phân vân giữa việc chen chúc trên xe khách và được ngồi xe riêng thoải mái, mình quyết định chọn phương án thứ 2 luôn.
Lúc mới lên xe, không khí gượng gạo lắm nha. Xe có cả bác tài nhưng cả 2 chú cháu đều ít nói nên mọi thứ rơi vào im lặng ngột ngạt. Mình giả vờ ngủ cho đỡ ngượng.
Khi chú nghĩ rằng mình đã ngủ say, chú Khoa lục tìm trong túi ra một số thiết bị y tế rồi vén áo lên tiêm cái gì đó vào bụng.
Tất cả hành động này khiến mình shock vô cùng luôn ý Dù không hiểu chú đang làm gì nhưng trong lòng dấy lên cảm giác lo lắng và thắc mắc tột độ. Mình quên mất mình đang giả vờ ngủ, buột miệng hỏi: "Gì vậy chú?"
Chú khựng lại vì bất ngờ, đáp: "Chú bị đái tháo đường nên phải tiêm insulin. Bệnh được một thời gian rồi nên chú cũng quen, không sao đâu".
Lúc đó mình không biết nói gì mà chỉ lặng lẽ gật đầu: "Vâng ạ".
Trên suốt chặng đường 500km của chuyến đi, mình không thể chợp mắt nổi, từng khoảnh khắc trong quá khứ lần lượt hiện về. Ngày chú dọn về sống chung, mình đã vùng vằng bỏ sang nhà bà ngoại ngủ. Ngày mình bị ngã xe gãy tay, chú hoảng hốt đưa mình vào bệnh viện. Ngày mình đi học đại học, chú lặng lẽ phụ mẹ gói ghém đồ đạc cho mình lên thành phố.
Trong tất cả những ngày đó, chú Khoa không nói nhiều nhưng mỗi hành động đều lo lắng cho mình. Giờ đây khi nhìn lại, lòng mình tràn ngập cảm giác hối hận vì đã cố chấp, lạnh nhạt suốt ngần ấy năm Nỗi hối hận đó càng day dứt hơn nữa khi biết chú bị bệnh, mình mới nhận ra sai lầm của mình.
Hơn tất cả, mình lại nhớ về những ngày tháng cuối cùng của bố mình, khi mắc căn bệnh cũng giống như chú. Vì một lý do nào đó, nỗi ám ảnh năm xưa lại quay về với gia đình chúng mình. Mình biết rằng chú vẫn đang điều trị bệnh, nhưng đâu ai biết chuyện gì sẽ đến...
Nhưng muộn còn hơn không, mình quyết định rằng mình nên làm một điều gì đó. Ít nhất là việc ngồi lại và nói chuyện với chú Khoa và mẹ, để tháo gỡ những khúc mắc trong lòng bấy lâu. Lần về nhà ăn Tết này, nhất định, mình sẽ không khóa trái cửa phòng rồi ở yên cho đến giờ cơm nữa.
Tối hôm đó, khi gia đình mình đang quây quần bên mâm cơm tối, mình đã chủ động mở lời.
"Chú Khoa, con xin lỗi".
Chú có vẻ giật mình, buông đũa: "Chuyện gì thế con?".
Mẹ đang thái thịt trong bếp cũng dừng tay, lắng nghe.
"Con chỉ cảm thấy muốn xin lỗi chú vì sự lạnh nhạt của con. Chẳng phải vì chuyện gì nữa cả. Ăn tối xong mình đi chợ Tết nhé?"
Ban đầu bố dượng hơi sững người, mẹ mình cũng vô cùng bất ngờ. Rồi dần dần, 2 người như vỡ lẽ ra và mỉm cười nhưng lại rưng rưng nước mắt
Trên đường đi chợ Tết, mình thú thật về chuyện mình nhìn thấy biết được bệnh tình của bố dượng với mẹ. Mẹ không tỏ ra bất ngờ, ngược lại còn cho biết đã cùng đồng hành điều trị với chú suốt thời gian qua. Mẹ biết mình bị ám ảnh chuyện của bố năm xưa nên không dám nói gì, kể gì. Không ngờ mình biết sự thật qua lần đi xe cùng chú về nhà.
Đối với mình, chuyến về quê ăn Tết năm nay không chỉ đơn thuần là trở về nhà mà còn là hành trình tháo gỡ những khúc mắc của bản thân.
Nguồn: soha.vn