Không phải so sánh với con nhà người ta, đây mới là câu cha mẹ thời nay rất hay nói, khiến con ức chế: Sửa đổi trước khi quá muộn!

NgocIu2475

New member
Rất nhiều cha mẹ đang quy kết phiến diện như này!

"Điểm thấp thế này chắc chắn là do suốt ngày ôm cái điện thoại!" – chắc không ít bạn đã từng nghe câu này từ bố mẹ mình rồi đúng không? Mỗi lần học hành có vấn đề là cha mẹ lại "ném đá" điện thoại ngay. Nhưng thực sự thì có phải cái điện thoại tội nghiệp kia đang "gánh team" cho tất cả mọi thứ không nhỉ?

Việc quy hết lỗi cho điện thoại chính là kiểu "quy kết phiến diện" – tức là nhìn vấn đề theo kiểu "chỉ có đen trắng" thôi, bỏ qua hết các yếu tố khác. Trong khi đó, chuyện học hành phức tạp lắm bạn ơi: từ cách học, môi trường, tâm lý, cho đến sự support từ gia đình và thầy cô đều ảnh hưởng hết.

Đổ lỗi cho điện thoại, vô hình trung cha mẹ đang tự "thoát trách nhiệm" không nhìn lại mình đã đồng hành với con như thế nào. Và nghiêm trọng hơn, điều này khiến các bạn trẻ cảm thấy bị hiểu lầm, mất niềm tin và dần dần... đóng cửa lại, không muốn share gì với ba mẹ nữa

7e8ca1a1d6fd76e90149.png


Tại sao con lại "nghiện" điện thoại?

Okay, không thể deny là điện thoại và mạng xã hội có thể ảnh hưởng xấu đến việc tập trung, ngủ nghỉ và thói quen học nếu không kiểm soát được. Nhưng thử đặt câu hỏi ngược lại xem: Tại sao con lại cứ cầm điện thoại hoài vậy?

Có thể con đang stress mà không có ai để tâm sự? Có thể con đang lost vì không hiểu bài nhưng sợ hỏi thầy cô hoặc sợ bị mắng? Hay đơn giản là việc học ở trường quá nhàm chán nên con phải tìm đến "thế giới ảo" để giải tỏa?

Nhiều nghiên cứu tâm lý chỉ ra rằng khi một đứa trẻ cảm thấy mất phương hướng hoặc thiếu động lực, các bạn ấy dễ tìm kiếm sự xoa dịu tạm thời qua những hoạt động giải trí như xem video, chơi game hay lướt MXH. Nghĩa là điện thoại nhiều khi không phải "thủ phạm", mà là "hệ quả" đấy các bậc phụ huynh ơi!

Vậy thì cha mẹ nên làm gì?

Thay vì phản ứng kiểu "cấm này cấm nọ", điều quan trọng hơn là cha mẹ cần "bước vào" thế giới nội tâm của con. Hãy hỏi: "Dạo này con có gặp khó khăn gì trong học tập không?" thay vì "Tại sao điểm lại kém thế này?". Hãy lắng nghe trước khi đưa ra lời khuyên. Hãy là người đồng hành, chứ không phải người giám sát 24/7 ✨

Cha mẹ có thể thử:

Dành thời gian chat chuyện với con mỗi ngày, không phải để "tra khảo" mà để hiểu con thực sự nghĩ gì, cảm thấy thế nào.

Hướng dẫn con xây dựng thói quen học tập hợp lý thay vì áp đặt thời gian biểu cứng nhắc kiểu "8h học toán, 9h học văn" – đâu phải robot đâu mà lập trình vậy

Tạo môi trường học tích cực: yên tĩnh, khơi gợi hứng thú, và nếu có thể – hãy học cùng con luôn ý!

Cùng con đặt mục tiêu nhỏ và celebrate mỗi tiến bộ, dù là những bước rất nhỏ. Vì đôi khi động lực chính là thứ các bạn trẻ cần nhất

Đừng bỏ lỡ điều quan trọng hơn

Điện thoại có thể là một yếu tố gây xao nhãng, nhưng nếu chỉ focus vào đó, chúng ta sẽ miss điều quan trọng hơn: Con đang thực sự cần gì? Học không chỉ là ghi nhớ và làm bài, mà là cả quá trình con học cách quản lý bản thân, vượt qua khó khăn và hiểu rõ chính mình.

Bản chất của giáo dục không nằm ở việc ngăn cấm, mà ở khả năng nuôi dưỡng nội lực. Một đứa trẻ biết vì sao mình cần học, cảm thấy được tôn trọng, được lắng nghe – sẽ tự biết cách đặt điện thoại xuống khi cần thiết thôi mà

Nguồn: Sina

47d1a010d108506428c3.jpg


f852edd66d162fa430d2.jpg


71b3ec05f0f0c9904697.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top