Không cần đấu tay đôi, TQ vẫn có chiêu làm tê liệt F-22 và F-35 cực gắt

MiuLili4631

New member
69a0cd1a5aa5493a99c3.jpg


Theo The National Interest, dù xịn xò vượt trội hơn hẳn các đối thủ TQ, nhưng F-22 và F-35 vẫn sẽ "đứng hình" nếu không có căn cứ để hoạt động hoặc thiếu máy bay tiếp dầu support

Trong bài viết trên tạp chí The National Interest (Mỹ), tác giả Dave Majumdar có nhận định khá thú vị nè:

Shengyang J-11 - phiên bản "nhái" không giấy phép của Su-27 Flanker (do Nga phát triển) giờ đã trở thành trụ cột của Không quân Trung Quốc (PLAAF) rồi đấy.

Mặc dù các máy bay chiến đấu made in China không thể địch nổi các chiến đấu cơ Mỹ khi solo 1v1, nhưng Bắc Kinh lại ôm cả đống ưu thế về số lượng luôn

Trong tương lai, các biến thể xịn hơn của J-11 có thể sẽ có khả năng ngang ngửa với các máy bay chiến đấu thế hệ 4 của Mỹ và đồng minh như F-15 và F-16.

Thậm chí tiêm kích thế hệ 5 đỉnh cao như F-22 Raptor và F-35 Joint Strike Fighter còn có nguy cơ bị "dìm hàng" bởi số lượng khủng các chiến đấu cơ Trung Quốc, cộng với tình trạng thiếu căn cứ quân sự của Mỹ ở Tây Thái Bình Dương nữa chứ

5ecc640322267a8a6e45.jpg


J-11 có gì đỉnh thế?

J-11 có nhiều phiên bản lắm luôn, từ mẫu sản xuất theo giấy phép ban đầu (J-11 được chế tạo theo Su-27, một phần có giấy phép một phần "múc" không) cho tới biến thể "nội địa" J-11A.

Sau đó là biến thể nâng cấp J-11B/J-11BS, với cả tá các cải tiến về khí tài và hệ thống điện tử do Trung Quốc tự làm.

Bắc Kinh tiếp tục phát triển các phiên bản khác của J-11, trong đó có tiêm kích hạm J-15, được thiết kế để hoạt động trên Liêu Ninh – chiếc tàu sân bay duy nhất của Trung Quốc lúc đó.

Quá trình phát triển J-15 được dựa trên nguyên mẫu Su-33 Flanker mua từ Ukraine về nghiên cứu.

Tuy nhiên, J-15 không chỉ đơn thuần là bản copy-paste thiết kế của Nga theo kỹ thuật đảo ngược đâu nha. Nó được trang bị cả loạt hệ thống điện tử xịn sò, trong đó có radar mảng pha và hệ thống tìm kiếm-theo dõi hồng ngoại.

b621f762aace14a0760e.jpg


Mặc dù chú trọng phát triển tiêm kích hạm J-15 nhưng Trung Quốc vẫn xúc tiến song song các phiên bản khác của J-11 với những cải tiến tương tự luôn.

Biến thể J-11D, hồi đó đang trong quá trình phát triển, là phiên bản Flanker xịn nhất của Trung Quốc, với thiết kế 1 chỗ ngồi và cất cánh từ căn cứ trên bộ.

Mặc dù xét tổng thể, J-11D có lẽ không mạnh bằng các chiến đấu cơ Su-35S của Nga nhưng lại có thể so sánh được ở nhiều khía cạnh đấy chứ

Vẫn còn nhiều bí ẩn xung quanh các thông tin liên quan đến J-11D, nhưng nó được cho là đã thực hiện chuyến bay đầu tiên vào tháng 4 năm đó.

Biến thể này trang bị một loại radar quét mảng pha điện tử mới, có thể là radar quét mảng pha điện tử chủ động (AESA) luôn.

Tuy nhiên, trên thực tế, nếu Trung Quốc đã chế tạo được một loại AESA hiệu quả thật rồi, thì không cần phải mua các máy bay chiến đấu Su-35 về làm gì cho mệt đúng không nào?

Đó có thể là lý do tại sao Trung Quốc và Nga phải đàm phán lâu lắm mới đạt được thỏa thuận cung cấp Su-35, trong khi Bắc Kinh đã phát triển tới mức không còn phải phụ thuộc vào Nga như trước nữa rồi.

Trung Quốc cũng dự định sử dụng vật liệu hấp thụ radar trên J-11D để giảm độ "lộ hàng" của máy bay, bên cạnh đó là trang bị hệ thống tìm kiếm-theo dõi hồng ngoại mới (IRST) và các hệ thống tác chiến điện tử được cải tiến xịn hơn.

Còn có tin đồn J-11D lắp đặt phiên bản cải tiến của động cơ WS-10 do Trung Quốc chế tạo, tuy nhiên, Bắc Kinh vẫn gặp rất nhiều khó khăn để sản xuất ra một loại động cơ đáng tin cậy cho máy bay của họ đấy

Viễn cảnh đối đầu ở châu Á sẽ ra sao?

Mặc dù điều quan trọng là cân nhắc tất cả các cuộc đối đầu tiềm năng giữa chiến đấu cơ Mỹ - Trung, nhưng vẫn có một khả năng khác không nên bỏ qua.

Đó là có những dữ liệu quan trọng cho thấy những chiếc máy bay này có thể sẽ không bao giờ đối đầu trên bầu trời châu Á cũng nên.

Với diện tích rộng lớn của Thái Bình Dương, các máy bay chiến đấu Trung Quốc cất cánh từ căn cứ trên đất liền sẽ bị giới hạn khi tấn công các nước láng giềng cách xa Trung Quốc.

Tuy nhiên, chúng sẽ gây ra vấn đề "tiếp cận" nghiêm trọng cho các lực lượng Mỹ trong trường hợp có xung đột, nhất là khi kết hợp với mạng lưới hệ thống phòng không tích hợp cực khủng ️

07d0968d5a7378ad58ae.jpg


Nếu chiến tranh nổ ra ở Tây Thái Bình Dương, những trận không chiến khủng mà nhiều người tưởng tượng có thể sẽ không diễn ra đâu, vì Mỹ và các đồng minh có ít căn cứ tại khu vực này để bố trí các tiêm kích chiến thuật như F-35.

Ngay cả khi máy bay chiến đấu Mỹ cất cánh từ các căn cứ ở Nhật Bản như Kadena và Andersen ở Guam thì khoảng cách vẫn xa muốn xỉu luôn.

Trong khi đó, các máy bay tiếp dầu lại dễ trở thành mục tiêu bị tấn công đầu tiên.

Ngoài ra, Trung Quốc gần như chắc chắn sẽ tấn công các căn cứ không quân này bằng kho tên lửa hành trình và tên lửa đạn đạo khổng lồ, khiến chúng bị tê liệt ngay cả khi các công trình tại đây được gia cố vững chãi

Thậm chí nếu các chiến đấu cơ Mỹ như F-22 và F-35 vượt trội hơn các đối thủ Trung Quốc đi chăng nữa, thì chúng vẫn không phát huy được gì nếu không có các căn cứ để hoạt động hoặc không có máy bay tiếp dầu support.

Thêm vào đó, không có thông tin tình báo, giám sát, trinh sát thì những máy bay này sẽ không được hỗ trợ đầy đủ và thậm chí gặp nhiều khó khăn hơn nữa nếu Trung Quốc tấn công các dữ liệu mạng và không gian dùng để kết nối các lực lượng Mỹ.

Vì vậy, thay vì băn khoăn về khả năng sống sót của F-35 trong không chiến, cần đặt câu hỏi liệu máy bay chiến đấu chiến thuật tầm ngắn có thực sự phù hợp với mặt trận Thái Bình Dương rộng lớn này hay không?

Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả Dave Majumdar, biên tập viên các vấn đề quân sự của tạp chí The National Interest.





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top