Không bao giờ là quá muộn, bạn ơi! ✨

f1d914e6ee8920892c38.webp


Hôm đó là một ngày "full slot" đối với team nhân viên bệnh viện. Tầng 6 vừa "đu đưa" 10 bệnh nhân mới nhập viện, còn chị y tá Susan thì phải làm thủ tục cho họ từ sáng đến tối luôn á.

Tận chiều tối, Susan mới rủ được đồng nghiệp là Sharon xuống căng-tin ăn tối cho đỡ mệt.

Ngồi cùng bàn trong căng-tin đông nghịt người, Susan để ý thấy Sharon lén lấy tay quệt nước mắt. Khuôn mặt cô ấy nhìn mệt mỏi lắm, rõ ràng không chỉ vì công việc.

- Em mệt à, hay có chuyện gì? – Susan hỏi.

Sharon ngập ngừng. Nhưng thấy Susan quan tâm chân thành, cô thú thật:

- Em không thể sống kiểu này mãi được, Susan ạ. Em phải tìm công việc có thu nhập tốt hơn để lo cho gia đình. Nếu không có bố mẹ em giúp trông mấy đứa nhỏ, thì em chịu thật...

Susan thấy có những vết bầm ở cổ tay Sharon, dù cô đã cố dùng tay áo che kín.

- Còn chồng em thì sao?

- Không thể trông cậy vào anh ấy được... Anh ấy không có việc làm... Anh ấy... có một số rắc rối.

- Sharon, em rất dịu dàng với bệnh nhân, và em thích làm việc ở đây mà – Susan nói – Sao em không đi học để trở thành một y tá có giấy phép? Em có thể tìm các khoản hỗ trợ tài chính của chính phủ để đi học đó.

- Quá muộn rồi, Susan. Em vẫn luôn mơ được trở thành một y tá chính thức, nên em mới xin vào làm phụ việc ở đây. Nhưng tuổi của em làm sao đi học được nữa.

- Em bao nhiêu tuổi?

- Em hơn 30 rồi.

Susan chỉ vào những vết bầm trên cổ tay Sharon:

- Chị rất quen thuộc với những "rắc rối" kiểu này. Sharon ạ, không bao giờ là quá muộn để trở thành con người mà em mong muốn đâu. Để chị kể cho em nghe...

Susan bắt đầu chia sẻ một phần cuộc đời mình, mà rất ít người biết. Cô không muốn kể cho ai nghe, trừ khi cô nghĩ câu chuyện của mình có thể giúp được người khác.

- Chị kết hôn khi mới 13 tuổi và đang học lớp 8.

Sharon há hốc mồm luôn á.

- Người chị lấy hồi đó 22 tuổi. Chị bị ép kết hôn do những hủ tục của nơi chị sống. Anh ta là một kẻ toxic và bạo lực. Chị sống với anh ta được 6 năm và có 3 con trai. Một tối nọ, anh ta đánh chị gãy cả răng.

Susan hít thở sâu rồi kể tiếp:

"Lúc ly dị, Tòa án trao các con cho chồng chị, vì chị mới 19 tuổi và không có tiền nuôi chúng. Cú sốc đó khiến chị cảm thấy nghẹt thở. Tệ hơn nữa, chồng cũ của chị đem các con chuyển nhà đi, cắt hẳn mọi liên lạc".

"Chị tìm mọi cách để có tiền sống. Chị làm phục vụ bàn, không được lương mà chỉ có tiền tip của khách. Rất nhiều ngày, bữa ăn của chị chỉ là mấy cái bánh quy. Điều khó khăn nhất chính là sự trống rỗng trong lòng. Chị nhớ các con lắm".

Susan dừng lại. Dù đã sau nhiều năm, nhưng ký ức đó vẫn khiến cô đau đớn. Rồi cô kể tiếp:

"Chị sớm nhận ra rằng làm bồi bàn mãi cũng không đủ sống được. Chị phải tìm cách đi tiếp. Chị tái hôn và có một đứa con gái. Con bé trở thành lý do để chị sống, cho đến khi nó vào đại học".

"Khi con gái đi học xa, chị như về lại vạch xuất phát: vô cùng cô đơn. Cho đến ngày mẹ chị phải phẫu thuật. Chị nhìn các y tá chăm sóc mẹ, và nghĩ: Mình cũng có thể làm được việc này. Vấn đề là, chị mới chỉ học đến lớp 8. Nhưng chị quyết tâm sẽ đi từng bước một. Đầu tiên, chị phải tốt nghiệp trung học. Con gái chị hay cười vì giờ đây, chị thường phải thức khuya học bài và gọi điện hỏi nó làm bài".

Susan ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Sharon và nói:

- Chị nhận được bằng tốt nghiệp trung học khi chị 46 tuổi đó nha. Bước tiếp theo là học làm y tá. Suốt 2 năm liền, chị học, khóc, và muốn bỏ cuộc rất nhiều lần. Chị vẫn nhớ những lần gọi điện cho con gái và hét lên: "Con có biết trong cơ thể người có bao nhiêu cái xương không? Thế mà mẹ phải biết từng cái một! Mẹ không học được nữa, mẹ gần 50 tuổi rồi!". Nhưng chị vẫn học được đó, Sharon ạ. Em không thể biết chị đã xúc động như thế nào khi nhận được bằng tốt nghiệp đâu.

Nước mắt Sharon lăn dài trên má. Susan nắm lấy tay cô và nói:

- Em đừng là một nạn nhân nữa. Hãy đứng lên. Em sẽ trở thành một y tá giỏi. Chúng ta sẽ cùng vượt qua thử thách này.

Sharon lau mắt:

- Em không biết là chị từng trải qua nhiều việc như vậy. Chị luôn có vẻ là một người rất bình tĩnh và thư thái mà.

- Chị nghĩ chị đã học được cách trân trọng cả những khó khăn – Susan trả lời – Nếu chị dùng chúng để giúp đỡ người khác, thì chúng không phải là vô ích. Sharon, em hãy hứa là sẽ học để trở thành một y tá nhé. Rồi giúp đỡ mọi người bằng cách chia sẻ những trải nghiệm của mình.

Vài năm sau đó, Sharon trở thành một y tá có chứng chỉ và làm việc cùng người chị bạn thân của mình, Susan, cho đến khi Susan nghỉ hưu.

Và bây giờ, chính cô là người hay ngồi bên cạnh những con người đang đau đớn cả về thể chất lẫn tinh thần, và nhắc lại câu nói năm xưa: "Không bao giờ là quá muộn cả. Chúng ta sẽ cùng vượt qua thử thách này"

9b46d23d0320493a5772.jpg


a45c362332751cf0b789.jpg


833d02f38dd96a93ebaf.jpg


8e8a670f86fd2d608322.webp


683e2b5c1cda89e7412f.jpg


08e7a46996169d27a530.jpg


a04d3281b5063ac8940c.jpg


Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top