Khi video game trở thành nghệ thuật: NieR:Automata và bài học về sự hy sinh

2b9dc5eae396f5b9cb29.jpg


Giờ đây game thủ không chỉ coi game là giải trí thuần túy nữa rồi các bạn ơi! Video game đang dần được công nhận như một loại hình nghệ thuật thực sự, sánh vai với âm nhạc và điện ảnh luôn đó. Nhưng mà câu hỏi đặt ra là: liệu game có đủ tư cách để được xem là tác phẩm nghệ thuật không nhỉ?

806221b64625bd3de355.jpg


Theo mình thì game hoàn toàn xứng đáng được gọi là nghệ thuật á! Nó là sự kết hợp của cả đống yếu tố: họa sĩ, nhạc sĩ, biên kịch, đạo diễn... giống hệt như làm phim vậy đó. Tuy nhiên không phải game nào cũng đạt đẳng cấp nghệ thuật, cũng giống như phim có phân loại "phim nghệ thuật" riêng ấy mà.

dd13cd7762e8d8cea0d3.jpg


Điểm khác biệt lớn nhất nằm ở mục đích sáng tạo: phim nghệ thuật được làm ra vì giá trị thẩm mỹ và để truyền tải thông điệp sâu xa qua những ẩn dụ, hình ảnh giàu ý nghĩa. Còn phim bom tấn thì tập trung vào yếu tố thương mại hơn. Vậy game có thể là nghệ thuật được không khi mục đích ban đầu của nó không phải để "thưởng thức" như một tác phẩm nghệ thuật?

Câu trả lời đến khi mình chơi xong NieR:Automata! Game này đã thuyết phục mình hoàn toàn rằng: "Video game có thể vừa là giải trí vừa giữ nguyên giá trị nghệ thuật" ✨

2d56902d032e11edbf91.jpg


**Thẩm mỹ từ từng chi tiết nhỏ**

Thế giới trong NieR:Automata xoay quanh yếu tố "thẩm mỹ" ở mức độ cao nhất luôn. Đạo diễn Yoko Taro có vẻ như đặt thẩm mỹ lên trên hết mọi quyết định game design. Từ cách sắp xếp chữ trong logo, đến tên các triết gia nổi tiếng, outfit của nhân vật chính lấy cảm hứng từ thời Victoria, hay mỗi lần nâng cấp vũ khí là lại được hé lộ thêm câu chuyện đằng sau... tất cả đều có ý nghĩa cả!

46af8bb7fdc4e1922851.jpg


Điều đặc biệt là game không ép bạn phải tiêu hóa hết những thứ này. Bạn muốn tìm hiểu sâu thì cứ việc, không thì game vẫn tôn trọng và không spam thông tin vào mặt bạn. Đó chính là vẻ đẹp của game: một thế giới đầy chi tiết tinh tế chỉ dành cho những ai thực sự muốn khám phá thôi

Có lần được hỏi tại sao thiết kế 2B như vậy, Yoko Taro chỉ đơn giản trả lời: "Tôi thích con gái". Câu trả lời troll nhưng cũng rất thật, đặc biệt trong thời đại mà nghệ sĩ phải giải thích mọi quyết định theo chuẩn mực nào đó. Tuy nhiên mình nghĩ đây cũng có thể là cách ông ấy chơi đùa với fan thôi

d4ea18e4c76dddc228e4.jpg


**Trò chơi của cảm xúc**

NieR:Automata là một game được làm ra để cảm nhận bằng trái tim nhé! Mọi thứ đều được tính toán để khơi gợi cảm xúc nơi người chơi. Dù bạn chơi lần đầu hay chơi lại, chỉ cần để ý những chi tiết nhỏ nhất, bạn sẽ thấy game chậm lại và sắp đặt khung cảnh để truyền tải thông điệp cảm xúc một cách cực kỳ tinh tế.

Bạn có thể không diễn tả được bằng lời, nhưng chắc chắn sẽ cảm nhận được nó, sâu trong tim và từng hơi thở. Những bản nhạc nền và yếu tố nghệ thuật góp phần tạo nên chuyến tàu cảm xúc xuyên suốt game. Những khoảnh khắc game "bẫy" bạn vào sẽ mãi đọng lại, ngay cả khi đã rời xa tay cầm rồi

85b868b287c4fffd62cb.jpg


**40 bản nhạc - 40 kỷ niệm**

Nói "tuyệt diệu" vẫn chưa đủ để miêu tả âm nhạc của Automata đâu! Game thường chỉ có 3-4 bài hát nổi bật, còn NieR:Automata có tới... 40 bài luôn! Và đó vẫn chưa phải tất cả, vì mỗi bài lại có nhiều phiên bản: có lời, không lời, các tone khác nhau, chưa kể phiên bản 8-bit dành riêng cho 9S.

Mỗi bài hát gắn với một sự kiện, nhân vật hoặc địa điểm cụ thể, tạo nên ấn tượng đặc biệt. NieR:Automata còn là một trong số ít game "dám" lồng nhạc có lời vào gameplay mà không làm người chơi khó chịu hay xao nhãng. Thậm chí game còn dùng nhạc như công cụ kể chuyện luôn á!



**Ending E - Khoảnh khắc kỳ diệu nhất**

Nếu những điều trên vẫn chưa đủ thuyết phục, hãy cùng mình đi qua "true ending" - cái kết cuối cùng trong 5 cái kết chính và cũng là cái kết tuyệt vời nhất của tuyệt tác này.

Ending E bắt đầu khi bạn nhìn credit chạy lần thứ 4, đã kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần sau hai trận chiến căng thẳng mà chẳng có một cái kết tươi sáng nào. Bỗng nhiên pod làm gián đoạn và hỏi bạn có muốn cứu sống những android đã cùng đồng hành suốt 50 giờ vừa qua không.

Mình bấm đồng ý vì thực sự quan tâm đến 2B, 9S và A2, muốn họ có kết thúc tốt hơn. Nhưng đồng ý thôi chưa đủ - bạn phải chứng minh năng lực bằng cách chiến thắng mini game cuối cùng!

Mini game là một tựa "shoot 'em up" khởi đầu dễ như bắn gà khoảng 10 phút, rồi tăng độ khó lên ngang game Touhou luôn. Đây là lúc mình tập trung nhất vào combat, vừa muốn đạt được cái kết kia, vừa lo không biết phải bắt đầu lại từ đâu nếu thất bại. Và tất nhiên... mình không trụ được lâu

Một lần... Hai lần... Rồi ba lần...

"Rồi xong, lại phải xem credit từ đầu" - mình nghĩ vậy.

Nhưng sai rồi! Thông báo hiện lên: "Bạn có chấp nhận thất bại không?"

Mình chọn "Không" mà chẳng để ý nhiều. May là không phải chơi lại từ đầu. Nhưng dù có cố gắng đến mấy cũng vẫn chưa đủ. Mình lại chết, lần nữa. Thông báo lại hiện: "Không phải tất cả đều là vô ích sao?" Lần này mình mới để ý thấy những tin nhắn cổ vũ ở phía sau.

Tiếp tục chơi và tiếp tục thất bại. Thông báo lần này hỏi: "Bạn có nghĩ trò chơi điện tử là những thứ nhỏ bé ngớ ngẩn không?" Lúc này mình thật sự cảm thấy nghẹn ngào rồi. Game không hỏi "bạn có muốn đầu hàng không" mà hỏi về ý nghĩa của bản thân game. Đương nhiên là không rồi, đặc biệt sau tất cả những gì mình đã trải qua!

Nhưng vẫn không thể thắng được. Bảng thông báo cuối: "Bỏ cuộc chứ?" Miễn cưỡng, mình chọn "Không".

Và rồi điều kỳ diệu xảy ra! Mình nhận được lời đề nghị giúp đỡ từ một người chơi khác, một người hoàn toàn xa lạ. Đằng sau là những tin nhắn động viên đặc kín màn hình, bằng nhiều thứ tiếng khác nhau.

Trải nghiệm sau đó chỉ có thể gọi là "diệu kỳ"! Âm nhạc nổi lên với cả dàn hợp xướng - chính là đội ngũ phát triển game đang hát bài "Weight of the World". Dường như họ đang cùng giúp mình san sẻ gánh nặng của cả thế giới vậy

Giây phút đó mình thấy ngôn ngữ thật vô dụng. Con người tạo ra cả trăm thứ tiếng phức tạp nhưng chẳng thứ nào giúp mình diễn tả được cảm xúc lúc đó. Mình đã khóc, khóc vô tư như đứa trẻ luôn á

Rồi mình nhận được cái kết có hậu mong ước: các android được trao cơ hội mới, cơ hội làm lại tất cả. Đó là phần thưởng cho quyết định và nỗ lực của mình...

Nhưng chưa hết đâu! Sau đó bạn được quyền để lại lời nhắn cho người chơi khác, hệt như họ đã làm với bạn vậy. Mình lại nghẹn ngào, vậy ra những điều đó không phải script của game, mà có người ngoài kia đã thật sự trải qua điều tương tự!

Pod 042 xuất hiện với câu hỏi cuối: Bạn có sẵn sàng hi sinh save file, tất cả kỷ niệm với 2B, 9S và A2 để giúp một người lạ ngoài kia không? Không đổi lấy danh hiệu gì cả. Liệu bạn có giúp người khác sau những gì họ đã làm để giúp bạn? Liệu bạn thực sự cảm thông với nỗi khổ của người khác đến mức hi sinh mọi thứ? Bạn đã thật sự chắc chắn chưa?

Đó chính là lý do NieR:Automata đặc biệt đến vậy. Đó là lý do game này xứng đáng được coi là một tuyệt tác!

Nguồn: gamek.vn
 
Back
Top