Tốt nghiệp cấp 3 là chị không được học đại học mà phải đi làm ngay. Bố mẹ cũng khuyên nên đi kiếm tiền, phụ nuôi em trai cho khỏe. Từ đó, đều đặn mỗi tháng chị gửi về nhà 2/3 tiền lương luôn á. Áp lực công việc, tiền bạc khiến chị nhiều lần muốn buông xuôi. Nhất là những khi chưa tới ngày lương mà mẹ đã gọi hỏi tiền rồi
Nuôi xong em học đại học, chị cũng hơn 30 tuổi rồi. Năm ngoái, chị gặp và yêu một anh góa vợ. Hai đứa xây căn nhà nhỏ, sống với nhau như vợ chồng mà không tổ chức đám cưới.
Chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu như em trai út của chị rất phá tiền. Nó chơi bời qua mạng, thua lỗ cả trăm triệu đó trời. Không xoay xở được ở đâu nữa thì về nhà báo bố mẹ trả giúp. Bố mẹ chị già cả rồi, tiền đâu mà trả. Họ lại đến nhờ vả vợ chồng chị. Chồng chị thương vợ, thấy vợ khổ tâm cũng không nỡ. Thế là tiền tiết kiệm của 2 vợ chồng đều lấy ra, đưa cho mẹ để trả nợ cho em trai luôn
Hiện tại, chị đang mang bầu được 5 tháng rồi nè. Chồng chị làm công trình, cũng dư dả chút ít. Tuần trước, vợ chồng chị còn dự định sẽ mua chiếc xe bán tải.
Hôm qua, mẹ gọi chị về nhà ăn cơm. Chị vừa bưng bát cơm, chưa kịp ăn thì mẹ đã nói sẽ bán đất để trả nợ cho thằng út. Nó lại báo nợ 300 triệu nữa, giờ chỉ còn cách bán đất thôi.
Chị hỏi bán rồi thì bố mẹ sẽ ở đâu? Bố chị nói muốn đến ở với vợ chồng chị. "Dù sao con gái chăm sóc bố mẹ lúc già yếu cũng tốt hơn con trai. Nếu không thì con cho tiền để em trai trả nợ đi".
Chị nghe mà chua chát trong lòng lắm á. Cả thanh xuân chị dành hết cho gia đình, tiền bạc làm ra đều gửi về cho em út, cho bố mẹ. Giờ có gia đình riêng, chị cũng không thoát khỏi sự ỷ lại, dựa dẫm. Hình như bố mẹ nghĩ việc lo cho em trai là trách nhiệm chị phải làm
Chị hỏi ngược một câu mà bố mẹ sửng sốt, vẻ mặt chấn động: "Nếu không có con trên đời, thì ai sẽ gánh nợ cho em trai?". Chị lau nước mắt: "Mười mấy năm qua, con sống vì bố mẹ và em. Cũng đến lúc con sống vì bản thân và gia đình nhỏ của con rồi. Ai gây nợ thì tự trả, cũng lớn hết rồi, đâu phải con nít nữa? Bố mẹ định gánh em trai đến bao giờ đây?".
Bố mẹ chị buông đũa, ngồi thở dài. Chị đứng dậy bỏ về. Tủi thân. Uất ức. Bao nhiêu nỗi niềm kìm nén cứ bộc phát ra thành những giọt nước mắt Chồng chị biết chuyện, anh cũng tỏ ra khó chịu. Mỗi tháng, chị đều chu cấp cho bố mẹ 5 triệu, còn em trai chỉ biết "báo" nợ. Nhưng bố mẹ lại thương chiều và lo lắng cho em trai hơn. Hỏi sao chị không buồn.
Nguồn: soha.vn
Nuôi xong em học đại học, chị cũng hơn 30 tuổi rồi. Năm ngoái, chị gặp và yêu một anh góa vợ. Hai đứa xây căn nhà nhỏ, sống với nhau như vợ chồng mà không tổ chức đám cưới.
Chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu như em trai út của chị rất phá tiền. Nó chơi bời qua mạng, thua lỗ cả trăm triệu đó trời. Không xoay xở được ở đâu nữa thì về nhà báo bố mẹ trả giúp. Bố mẹ chị già cả rồi, tiền đâu mà trả. Họ lại đến nhờ vả vợ chồng chị. Chồng chị thương vợ, thấy vợ khổ tâm cũng không nỡ. Thế là tiền tiết kiệm của 2 vợ chồng đều lấy ra, đưa cho mẹ để trả nợ cho em trai luôn
Hiện tại, chị đang mang bầu được 5 tháng rồi nè. Chồng chị làm công trình, cũng dư dả chút ít. Tuần trước, vợ chồng chị còn dự định sẽ mua chiếc xe bán tải.
Hôm qua, mẹ gọi chị về nhà ăn cơm. Chị vừa bưng bát cơm, chưa kịp ăn thì mẹ đã nói sẽ bán đất để trả nợ cho thằng út. Nó lại báo nợ 300 triệu nữa, giờ chỉ còn cách bán đất thôi.
Chị hỏi bán rồi thì bố mẹ sẽ ở đâu? Bố chị nói muốn đến ở với vợ chồng chị. "Dù sao con gái chăm sóc bố mẹ lúc già yếu cũng tốt hơn con trai. Nếu không thì con cho tiền để em trai trả nợ đi".
Chị nghe mà chua chát trong lòng lắm á. Cả thanh xuân chị dành hết cho gia đình, tiền bạc làm ra đều gửi về cho em út, cho bố mẹ. Giờ có gia đình riêng, chị cũng không thoát khỏi sự ỷ lại, dựa dẫm. Hình như bố mẹ nghĩ việc lo cho em trai là trách nhiệm chị phải làm
Chị hỏi ngược một câu mà bố mẹ sửng sốt, vẻ mặt chấn động: "Nếu không có con trên đời, thì ai sẽ gánh nợ cho em trai?". Chị lau nước mắt: "Mười mấy năm qua, con sống vì bố mẹ và em. Cũng đến lúc con sống vì bản thân và gia đình nhỏ của con rồi. Ai gây nợ thì tự trả, cũng lớn hết rồi, đâu phải con nít nữa? Bố mẹ định gánh em trai đến bao giờ đây?".
Bố mẹ chị buông đũa, ngồi thở dài. Chị đứng dậy bỏ về. Tủi thân. Uất ức. Bao nhiêu nỗi niềm kìm nén cứ bộc phát ra thành những giọt nước mắt Chồng chị biết chuyện, anh cũng tỏ ra khó chịu. Mỗi tháng, chị đều chu cấp cho bố mẹ 5 triệu, còn em trai chỉ biết "báo" nợ. Nhưng bố mẹ lại thương chiều và lo lắng cho em trai hơn. Hỏi sao chị không buồn.
Nguồn: soha.vn