Khi LMHT và Quán Net Trở Thành Cả Một Thời Thanh Xuân

aadb500cb21d8bf8c8be.jpg


5c21f845f31763ce2f7c.jpg


69863ead5041c01f47ed.jpg


Net đêm, hai chữ nghe thôi đã thấy cả một trời kỷ niệm ùa về Với mình - một anh chàng sắp gần 25 tuổi, đây là cả một chặng đường gắn liền với Liên Minh Huyền Thoại, một game đã thay đổi cả góc nhìn về cuộc sống.

Hồi đó, Sài Gòn với mình nặng nề lắm, cứ muốn thoát khỏi cái vòng "An Toàn" nhưng không được. Năm 17 tuổi, học lớp 12 trường Hiệp Bình, mỗi sáng thức dậy là đã thấy áp lực ập tới - bài vở, thi cử, điểm số, thầy cô, gia đình, bạn bè... và cả crush chẳng dám tỏ tình

59c5d662c6a0c58152d4.jpg


Có lần ôn Toán xuyên đêm để trả bài, mà công thức cứ văng ra khỏi đầu như "đàn gãi tai trâu" Vò đầu bứt tóc, chửi vào vở như diễn hài độc thoại luôn. Cuối cùng nghĩ: thôi kệ, ra ngoài hít thở đã! Thỉnh thoảng cũng cần hoang dại như vậy, học sinh mà bỏ lửng việc ôn thi năm cuối, cũng lì đó.

Rồi tình cờ đi dạo, thấy đám bạn ồn ào trong quán net X-Game. Tiếng la hét, vỗ tay, cười đùa như sấm nổ vậy. Bước vào quán, mình thấy họ đang cổ vũ cho đội Saigon XGame (thuộc bộ môn LMHT). Từ đó, cảm xúc mà thể thao điện tử đem lại khiến mình nghĩ: "Phải theo nghề này thôi, phải theo!" ✨

9f086e36368fcb317e0f.jpg


Lứa game thủ huyền thoại của quán net X-Game

X-Game ở Thủ Đức thời đó là mái nhà chung của bao game thủ LMHT đình đám: Minas, BaRoiBeo, Navy (game thủ LMHT Việt Nam đầu tiên xuất ngoại thi đấu cho Bangkok Titans), Vigoss - đội Saigon XGame. Mình chơi FIFA Online 2 chứ không phải LMHT, nhưng cách họ tận hưởng game đã làm mình "ghiền" thể thao điện tử.

df55b4d6a067394033d7.jpg


Sự khác biệt đó mạnh đến nỗi mình tự hỏi: "Game thủ là danh xưng? Chơi game là mưu sinh?" Và cứ thế, LMHT âm thầm truyền cảm hứng cho rất nhiều người như mình, nuôi hy vọng vào nghề game thủ.

Với một người bỏ học như mình, nhất là năm cuối cấp ba, quả là nỗi đau cho gia đình Mình chưa hiểu hết nỗi lòng mẹ. Nhưng chắc hẳn, mình đã sai với nhiều người, đã làm nhiều người tổn thương. Mọi ước mơ trên ghế nhà trường không còn như xưa nữa. Mình chấp nhận thất bại trong mắt mọi người, chỉ để đổi lại khoảng không nho nhỏ, đủ nuôi khát khao với nghề liên quan đến game.

Mình chấp nhận thay đổi, mà trong mắt nhiều người "thay đổi" như vậy là... bậy!

4cbe879ade8cf672a5b0.jpg


Mình không phân biệt được đam mê hay ham mê lúc đầu. Cậu nhóc 17 tuổi làm sao xử lý được thế giới bằng logic của người lớn? Trực giác đẩy mình đến với thế giới ảo gần hơn, mà ở đó có game tên LMHT.

Thời đó, ít ai xem game thủ chuyên nghiệp là nghề để mưu sinh, vì còn lạ hoắc với người Việt. Chơi game như mình, chỉ thuộc loại "vô công rồi nghề". Mỗi ngày trôi qua là một ngày tốn tiền, nhất là Sài Gòn chẳng bao giờ ngủ. Mẹ mình cũng quen dần việc con trai "làm game thủ... thủ thủ cái gì đó" khi ai hỏi: "Dạo này con chị làm gì?"



"Anh ơi lấy chai sting đỏ" – câu gọi nhớ mãi

Cuộc sống lúc đó là chuỗi ngày gắn với bánh mỳ và trà đá trong quán net lẹp xẹp XGame. Sang lắm là hủ tiếu gõ, vài cái bánh bao chiều, cùng chai sting đỏ quen thuộc trên bàn, vừa ăn vừa gõ vừa nhìn - dứt ra khỏi màn hình là "phai" (die) luôn Tiền còn lại dành hết cho quán net, chơi bao nhiêu tính bấy nhiêu.

Rốt cuộc ngày sợ đói cũng tới, "phải mưu sinh không thì chết đói" cứ lặp đi lặp lại khi bụng đói. Nhưng chưa phải cảm giác thốn nhất! Thốn nhất là khi chơi net chưa xong việc, gần hết giờ mà thọc tay vào túi chẳng còn xu nào, một luồng sóng lạnh chạy dọc cả người



Hội bạn thời quán net XGame

Canh net theo ca, tổ chức sự kiện offline cho cộng đồng game, viết bài về game theo dạng CTV, làm mod diễn đàn kiếm tiền in-game, cày event game kiếm hiệp rồi bán buôn kiếm lời. Cứ làm ba cọc thì xào ba đồng, không hơn. Sống kiểu bám víu, nhưng "còn game là còn hy vọng" ✊

Nghe có vẻ lười biếng, bấp bênh? Nhưng không! Kể từ khi rời nhà trường dấn thân vào đời, người như mình chỉ có thể lao động chân tay hoặc trải nghiệm liên tục với game để tìm ra giá trị đam mê thật sự. Quán net đã trở thành nhà, trường, nơi làm việc. Là nơi mình quyết tâm khởi đầu "sự nghiệp game thủ" - nghe có vẻ ghê nhưng mà ghê thật!

Mỗi lần mệt mỏi, mình lại nghĩ về LMHT, về những người đã làm nên điều gì đó từ game này: QTV, Muội Mập, Navy, Bá Nhật, Hoàng Luân... Còn nhiều, còn rất nhiều người từ game mà làm nên sự nghiệp, nuôi bản thân và giúp đỡ gia đình. Mình theo dõi họ như người thầy gián tiếp, học cách sống, cách chơi, cách hy sinh khi chọn nghề này.

Sau bảy năm, mình không theo con đường game thủ chuyên nghiệp như dự định. Nhưng nhờ game, mình bắt đầu hành trình với những công việc yêu thích: buôn bán, viết lách (PR), làm cộng đồng, MKT liên quan đến game. Mỗi năm, mình dành một khoản tiền nhỏ để quay talkshow về cuộc đời game thủ với Navy, QTV, Hau Zozo, ViruSs, Karik, Nguyễn Ngọc Thạch, Vinh Râu... Mỗi số "Đời Game Thủ" đều truyền cảm hứng cho nhiều người đang, sẽ chọn công việc game thủ

Giờ không còn những buổi net đêm nghe tiếng nghiến răng, ngáy ngủ của mấy anh em làm giật mình, khó chịu nhưng nghĩ lại thấy vui vui

Chẳng còn những lần ngồi net từ sáng đến chiều, trân trọng từng ngụm nước ngọt vì sợ khát, sợ không có gì ăn vặt cho đỡ buồn miệng.

Và ít khi "tẹt ga" cùng đám bạn với LMHT nữa. Chắc vì cuộc sống mỗi người mỗi vẻ - người đi làm, kẻ chăm con, đứa sợ vợ

Có lẽ trong đời, mỗi giai đoạn ta chọn một niềm đam mê để theo đuổi, một gia đình để quay về, sức khỏe để trân trọng, và công việc để mưu sinh. Với mình, LMHT và quán net đã là một phần quan trọng của giai đoạn khó khổ thời học sinh.

Liên Minh Huyền Thoại, mỗi khi nhắc, mình lại nhớ về một đoạn đời... game thủ

Nguồn: gamek.vn
 
Back
Top