Khi LMHT khiến trái tim mình rung động - Câu chuyện về những chú hổ ROX và huyền thoại chưa bao giờ nguôi

0e2e2b3ce4ca40074b65.jpg


Cho đến giờ mình viết bài này, mình mới nhận ra hóa ra mình đã yêu game này nhiều đến thế Hồi còn cắp sách đến trường, lũ bạn toàn rủ đi net chơi LMHT - thứ game mà lúc đó ai cũng phải chơi. Nhưng mình? Mình ngồi nhìn mấy đứa bạn spam skill loạn xạ mà cứ thấy... meh, chẳng thấy hay ho gì cả.

5c21f845f31763ce2f7c.jpg


Thậm chí lên đại học rồi, mình vẫn chưa nghĩ sẽ có ngày mình "đổ" LMHT như này đâu ‍♂️

2c82c56c7a6cf27a3c0e.jpg


Nhưng plot twist là mình yêu theo kiểu... weird lắm!

Mình không phải là người ngồi cày rank trên Summoner's Rift đâu nhé. Thay vào đó, mình lại mê mệt xem những game thủ thiên tài điều khiển các vị tướng trong LMHT - dù mình chưa từng chơi nổi một phút nào luôn Tất cả mấy cái meta game, combo kỹ năng, tên tướng gì đó mình chỉ Google đọc trên trang chủ thôi.

4c9862cb618e85992ff8.jpg


Và rồi khoảnh khắc định mệnh đã đến...

"Và đó là pha cứu mạng dứt điểm tuyệt vời của Mata" - BLV hét như sắp nổ thanh quản vậy khi Mata xử lý Janna như một vị thần. Mata - người được gọi là "bộ não thiên tài" của vị trí support. Lúc đó mình chỉ biết: "Wow, sao anh này làm được thế??"

Trận đấu LMHT chuyên nghiệp đầu tiên mình xem chính là chung kết mùa 4 giữa SSW và SHR, lúc đang ngang qua nhà đứa bạn thân rủ xem cho vui. Từ lúc đó, mình biết mình đã "ra rìa" rồi - chính thức trở thành fan cứng của LMHT esports!

Mùa 5 - Mình gặp được "tình đầu": GE Tigers

8171a93e14f4e684d80e.jpg


Mình bắt đầu theo dõi các giải đấu LMHT từ mùa 5, và đội mình chọn là GE Tigers. Lý do ư? Không phải vì họ đánh hay hay có player nổi tiếng đâu, mà là vì... áo đồng phục màu hồng với đôi tai thỏ cute phô mai que trên đầu


Nhưng đừng để vẻ ngoài đáng yêu đó lừa bạn! Mấy chú hổ này mạnh vãi luôn. Họ tiến thẳng vào chung kết LCK mùa xuân năm đó với vị trí nhất bảng, chỉ tiếc là thua SKT - đội đang ở đỉnh cao lúc bấy giờ. Nhưng với một đội từng bị coi là "hàng thải loại", là hội những người "hết thời", thì đây đã là bước tiến siêu to khổng lồ rồi!

Và họ còn đi xa hơn nữa - tiến thẳng vào chung kết thế giới mùa 5 để đối đầu với SKT siêu khủng. Tuy thua nhưng nghĩ mà xem, một đội không có gaming house xịn xò, mấy tuyển thủ phải ăn ngủ ở tiệm net... mà làm được đến thế thì còn gì bằng? Mình càng yêu họ hơn vì họ không bao giờ bỏ cuộc, cứ kiên cường tiến lên dù khó khăn thế nào

Người ta hay bàn tán: nếu Tigers xuất hiện ở thời điểm khác, hoặc SKT không tồn tại, thì Tigers mới là số 1 thế giới đấy! Thời gian Smeb, Peanut/Hyojin, Kuro, Pray, Gorrilla cùng nhau chiến đấu chính là hành trình họ chứng minh mình xứng đáng với vị trí số 1. Nhiều lần họ suýt chạm được vinh quang rồi, nhưng SKT vẫn luôn biết cách chặn họ lại, biến Tigers thành "những kẻ thất bại vĩ đại"

Rồi đến ngày vĩ đại nhất - ROX Tigers vô địch!

461132b0e4db909b7a42.jpg


"Đó là Peanut lao vào dứt điểm được rồi. Smeb là người có double kill. Phía bên này Fly cũng không thể sống sót. Và chức vô địch Hàn Quốc đầu tiên dành cho ROX Tigers" - BLV Hoàng Luân hét lên, và mình cũng gào thét điên cuồng khi thấy Smeb lao vào ôm đồng đội vui sướng

Đây là thứ mình mong đợi suốt 2 năm trời - thứ gì đó khẳng định sức mạnh của họ, là thứ mà người ta phải công nhận!

Kuro khóc, Peanut khóc, tất cả các thành viên ROX Tigers đều khóc... và mình cũng òa khóc theo. Cảm giác khó tả lắm! Lần đầu tiên mình cảm nhận được hạnh phúc mà LMHT mang lại - cảm giác tột đỉnh khi thấy team yêu thích chiến thắng. Trước đó chỉ có đội tuyển bóng đá Việt Nam mới làm mình cảm thấy như vậy thôi ⚽❤️

Nhưng... vẫn có điều gì đó thiếu thiếu

Thành công của Tigers không có sự gục ngã của SKT đi kèm. Thay vào đó, mấy chú hổ lại thành "nền" cho vinh quang của SKT. Dù Tigers có cố gắng đến đâu, thần may mắn vẫn không đứng về phía họ trước đội tuyển giàu thành tích nhất LMHT thế giới.

87d45d428c034e441f08.jpg


Có những khoảnh khắc tình cảm fan dành cho Tigers còn vượt cả SKT: khi cả thế giới excited với lựa chọn Miss Fortune support siêu hiệu quả, khi khán giả choáng váng với "Đại Băng Tiễn" thần thánh của Pray bắn Ashe chặn Ekko ở bán kết Worlds mùa 6, và khi SKT ôm nhau ăn mừng chiến thắng thì khán đài chỉ hô vang: "Peanut, Peanut"

ROX Tigers đã có một đêm đầy dấu ấn như thế... nhưng tất cả vẫn chưa đủ.

Thời kỳ "đen tối" - Mình trở thành hater Faker

Mình ghét Faker và SKT, trở thành antifan thực thụ vì họ đã chặn đường đội mình yêu lên ngôi vương. Khi biết tin tất cả thành viên ROX Tigers sẽ ra đi, mình như gục ngã, lồng ngực thắt lại. Lần đầu tiên trong đời mình thấy tuyệt vọng đến thế, như rơi xuống vực sâu và mình đã khóc

Cả mùa 7 mình chỉ xem SKT thi đấu để... hả hê khi thấy họ thua!



Và rồi tại chung kết Worlds mùa 7...


Khi Samsung đánh bại SKT, mình hào hứng tột độ! Đây chính là khoảnh khắc mình chờ đợi từ lâu - thỏa mãn "nợ đời" cho những lần Tigers phải nhận thất bại. Nhưng rồi bỗng nhiên... niềm vui trong mình dừng lại khi thấy hình ảnh Faker ôm mặt khóc

Mình tự hỏi: "Đây chẳng phải là điều mình mong chờ sao?" Nhưng sao lại không thấy vui? Rồi mình nhận ra: người ta sẽ quên những kẻ thất bại, nhưng những huyền thoại thực sự sẽ mãi được ghi danh. Faker và SKT thua, nhưng họ đã bước vào ngôi đền của những huyền thoại và sẽ sống mãi trong lòng người hâm mộ cho đến khi game này không còn nữa.

Nguồn: gamek.vn
 
Back
Top