Không phải ai vào Nhạc viện cũng thành sao ngay sau khi tốt nghiệp đâu nha! Với Hoàng Trường Giang (sinh năm 2000, Bắc Ninh) - sinh viên năm cuối khoa Thanh nhạc, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, hành trình âm nhạc những năm qua chính là bài học về việc "thả thính" với thực tế để giữ lửa đam mê không bị tắt.
Từ "mơ màng" đến "tỉnh ngộ"
Sắp tốt nghiệp rồi, nhưng Trường Giang vẫn cày cuốc với lịch học ở Học viện, vừa dạy thanh nhạc kiếm thêm, vừa tranh thủ biểu diễn khi có cơ hội. Đây cũng là lúc bạn ấy bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về tương lai - kiểu "giờ thì làm gì đây?" ấy.
Giống bao bạn trẻ khác theo nghệ thuật, Giang vào Nhạc viện với tư tưởng khá là... lãng mạn. "Hồi mới vào trường, mình toàn mơ về sân khấu xịn sò, khán giả vỗ tay rần rần, rồi trở thành nghệ sĩ solo đình đám. Nghĩ bụng chỉ cần học giỏi là sẽ có cơ hội biểu diễn thôi", bạn ấy kể.
Nhưng mà... plot twist! Sau mấy năm "chiến đấu" với môi trường đào tạo chuyên nghiệp, Giang mới giật mình nhận ra thực tế không "ngọt ngào" như tưởng tượng: "Càng học càng thấy con đường nghệ thuật dài muôn dặm luôn á. Đứng trên sân khấu mấy phút thôi nhưng phía sau là hàng giờ luyện tập, plus áp lực phải hoàn thiện bản thân liên tục không nghỉ".
Theo Giang chia sẻ, nhiều bạn sinh viên Nghệ thuật khi mới vào nghề đều nghĩ về fame và sự nổi tiếng. Bản thân bạn ấy cũng từng vậy. Nhưng càng va chạm với thực tế nghề nghiệp, Giang càng hiểu rằng điều quan trọng nhất vẫn là năng lực thực sự và khả năng "sống được bằng nghề" - chứ không chỉ mơ mộng suông đâu!
Giai đoạn "hoang mang" của sinh viên năm cuối
Cũng như bao sinh viên sắp tốt nghiệp khác, Giang từng có lúc "méo mặt" với áp lực cuộc sống và nỗi lo tương lai. "Mình từng nhìn bạn bè đạt giải thưởng, ra sản phẩm âm nhạc, rồi tự hỏi liệu mình có thể sống được với nghề này không. Có lúc cũng nghĩ bỏ cuộc để tìm một công việc 'chắc ăn' hơn", bạn ấy tâm sự.
Thế nhưng thay vì "ragequit", Giang quyết định... chậm lại một chút để nhìn lại bản thân. Bạn ấy nhận ra không phải ai học nghệ thuật cũng có thể "lên đời" ngay lập tức hay được nhiều người biết đến. Điều quan trọng hơn là tìm được cách tiếp tục "couple" với âm nhạc, đồng thời từng bước xây nền móng cho tương lai.
Từ học trò thành thầy - plot twist bất ngờ
Trong thời gian học ở Hà Nội, Trường Giang bắt đầu làm thêm tại các trung tâm nghệ thuật. Ban đầu chỉ để kiếm tiền trang trải cuộc sống sinh viên, nhưng rồi bạn ấy dần "ship" với công việc dạy thanh nhạc.
"Ngày xưa mình là người ngồi dưới nghe thầy cô góp ý từng câu hát. Giờ đây, mình lại là người hướng dẫn học viên cách lấy hơi, phát âm, xử lý cảm xúc trong bài hát", Giang kể.
Câu chuyện đáng nhớ nhất của Giang là về một học viên ngoài 50 tuổi - một cán bộ đã nghỉ hưu tìm đến lớp học để... kiếm niềm vui. "Tay chân chú không còn linh hoạt, hơi thở cũng yếu nên việc tập luyện khá khổ. Nhưng suốt khóa học, chú chưa nghỉ buổi nào và luôn đến sớm nhất", Giang nhớ lại.
Cuối khóa, vị học viên này tự tin hát trước cả lớp một ca khúc nhạc xưa, rồi tặng Giang bó hoa kèm lời nhắn: "Cảm ơn con đã giúp chú tìm lại thanh xuân". Khoảnh khắc đó khiến nam sinh "đổi view" hoàn toàn về công việc giảng dạy. "Mình nhận ra âm nhạc không chỉ dành cho những người muốn làm ca sĩ. Có người tìm đến âm nhạc để có thêm niềm vui, sự kết nối và tự tin hơn trong cuộc sống", bạn ấy chia sẻ.
Sân khấu vùng cao - nơi tìm thấy ý nghĩa thật sự ️
Bên cạnh dạy học, Giang vẫn duy trì hoạt động biểu diễn. Trong số những chương trình từng tham gia, trải nghiệm "đỉnh nhất" là chương trình "Tháng Ba Biên giới" do Thành Đoàn Hà Nội và Hội Nghệ sĩ trẻ Hà Nội tổ chức cho trẻ em vùng cao.
Giữa tiết trời vùng cao tháng Ba, sân khấu không cầu kỳ nhưng vẫn có đông người dân và các em học sinh theo dõi. Điều khiến Giang xúc động nhất không phải âm thanh hay ánh sáng sân khấu mà là những tiếng hát hòa theo của các em nhỏ phía dưới - cảm giác "trái tim tan chảy" luôn á!
"Mình cảm nhận rõ giá trị của âm nhạc nằm ở sự kết nối giữa con người với nhau. Đôi khi, chỉ cần mang lại niềm vui hoặc một cảm xúc tích cực cho ai đó cũng đã là điều rất ý nghĩa rồi", bạn ấy nói.
"Đi chậm" không có nghĩa là "dừng lại"
Những trải nghiệm từ lớp học, sân khấu và cuộc sống giúp Giang "level up" cách nhìn về hành trình làm nghề. Nếu trước đây bạn ấy từng nghĩ nhiều đến fame, thì giờ điều quan trọng hơn là được tiếp tục "sống chung" với âm nhạc và làm tốt những cơ hội đang có.
Ngày tốt nghiệp đang đến gần, giấc mơ sân khấu của Hoàng Trường Giang vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng. Trước mắt bạn ấy vẫn là những lớp học thanh nhạc, những chương trình biểu diễn và hành trình tự tìm chỗ đứng cho mình trong nghề.
"Mình nghĩ nhiều bạn trẻ hiện nay cũng đang trải qua cảm giác loay hoay giữa đam mê và thực tế. Nhưng thay vì "drop" luôn, mình chọn đi chậm hơn một chút để có thời gian tích lũy kinh nghiệm và hoàn thiện bản thân", Giang chia sẻ.
Với Giang, "đi chậm" không có nghĩa là "dừng lại", mà là cách để đam mê có thêm thời gian "lớn lên" và chín muồi hơn. Câu chuyện của nam sinh này cũng phần nào phản ánh tâm thế của nhiều bạn trẻ đang học cách balance giữa khát vọng cá nhân và thực tế nghề nghiệp trên hành trình trưởng thành của mình
(Ảnh: NVCC)
Nguồn: svvn.tienphong.vn