Tất cả tình yêu, sự tin tưởng tôi dành cho anh bỗng chốc sụp đổ luôn các bạn ơi.
Năm nay tròn 32 tuổi, sau mấy mối tình dở dang toàng mẹ nó rồi, tôi gặp được anh Nam - một ông giám đốc gần 40 tuổi, trông chuẩn mature, thành đạt ra trò. Anh quan tâm, chiều chuộng tôi hết nấc, khiến tôi nghĩ rằng cuối cùng cũng tìm được bờ vai yên bình rồi Hai bên gia đình đã bàn chuyện cưới hỏi, bạn bè cũng bắt đầu chúc mừng ầm ĩ. Tôi tưởng mình sẽ có một đám cưới xinh xỉu, rồi yên tâm làm vợ, làm mẹ... nhưng oái oăm thay, đời không dễ dãi như vậy đâu các người ơi
Chỉ cách ngày dự định tổ chức lễ ăn hỏi chưa đầy một tháng, tôi bất ngờ phát hiện anh đang lén lút qua lại với một cô gái khác luôn á! Tình cờ bạn tôi nhìn thấy anh đưa cô ấy đi ăn tối ở một nhà hàng sang xịn, còn tay trong tay đầy tình tứ kiểu gì ý, nên gọi báo động cho tôi ngay. Ban đầu tôi còn không tin, cho đến khi chính mắt mình chứng kiến anh lái xe đưa cô ta về một căn nhà 3 tầng rồi ở lại luôn không thấy ra nữa
Lúc đó tôi không kìm nén được cơn giận, tìm đến tận nơi confrontation luôn, gào lên, chất vấn, thậm chí trong cơn nóng giận còn lao vào định làm cho ra ngô ra khoai. Tôi nghĩ mình có quyền chứ, vì tôi là người anh đã hứa hẹn, là vợ sắp cưới mà! Nhưng anh lại thản nhiên lạnh lùng vãi, nói rằng tôi đừng làm trò cười cho thiên hạ thấy, tôi chưa phải là vợ, chưa danh chính ngôn thuận nên chẳng có quyền gì ràng buộc cả Còn cô gái kia thì khép nép vào lòng anh, ra vẻ tôi là kẻ ghê gớm, đanh đá khiến cô ta sợ hãi nữa chứ.
Tất cả tình yêu, sự tin tưởng tôi dành cho anh bỗng chốc sụp đổ toàn tập. Hóa ra, bao lâu nay tôi chỉ là một lựa chọn "hợp lý" để kết hôn thôi, có lẽ vì tôi cũng thành đạt, tôi làm trưởng phòng kế hoạch của một công ty nước ngoài, tiếp xúc với các đối tác lớn, có lợi cho tương lai của anh nên anh mới coi trọng tôi, muốn cưới tôi để... củng cố sự nghiệp Còn tôi, ngây thơ như con nai vàng tin tưởng trao cả trái tim cho anh.
Những ngày sau đó, tôi sống trong hỗn độn mental health không còn gì để nói. Bạn bè khuyên bỏ, bố mẹ xót xa, trong sâu thẳm, tôi vẫn thấy đau đớn và trống rỗng vô cùng. Thứ mất đi không chỉ là một mối tình, mà còn là niềm tin, là những ấp ủ về tương lai nữa huhu Tôi trách anh bội bạc nhưng cũng trách bản thân mù quáng. Tôi không biết liệu mình có thể mạnh mẽ đứng dậy, gạt bỏ để làm lại từ đầu, hay sẽ mãi mắc kẹt trong nỗi nhục nhã này. Giữa lúc tuổi tác chẳng còn trẻ trung, liệu tôi còn cơ hội nào cho một hạnh phúc đúng nghĩa không nữa?
Nguồn: soha.vn
Năm nay tròn 32 tuổi, sau mấy mối tình dở dang toàng mẹ nó rồi, tôi gặp được anh Nam - một ông giám đốc gần 40 tuổi, trông chuẩn mature, thành đạt ra trò. Anh quan tâm, chiều chuộng tôi hết nấc, khiến tôi nghĩ rằng cuối cùng cũng tìm được bờ vai yên bình rồi Hai bên gia đình đã bàn chuyện cưới hỏi, bạn bè cũng bắt đầu chúc mừng ầm ĩ. Tôi tưởng mình sẽ có một đám cưới xinh xỉu, rồi yên tâm làm vợ, làm mẹ... nhưng oái oăm thay, đời không dễ dãi như vậy đâu các người ơi
Chỉ cách ngày dự định tổ chức lễ ăn hỏi chưa đầy một tháng, tôi bất ngờ phát hiện anh đang lén lút qua lại với một cô gái khác luôn á! Tình cờ bạn tôi nhìn thấy anh đưa cô ấy đi ăn tối ở một nhà hàng sang xịn, còn tay trong tay đầy tình tứ kiểu gì ý, nên gọi báo động cho tôi ngay. Ban đầu tôi còn không tin, cho đến khi chính mắt mình chứng kiến anh lái xe đưa cô ta về một căn nhà 3 tầng rồi ở lại luôn không thấy ra nữa
Lúc đó tôi không kìm nén được cơn giận, tìm đến tận nơi confrontation luôn, gào lên, chất vấn, thậm chí trong cơn nóng giận còn lao vào định làm cho ra ngô ra khoai. Tôi nghĩ mình có quyền chứ, vì tôi là người anh đã hứa hẹn, là vợ sắp cưới mà! Nhưng anh lại thản nhiên lạnh lùng vãi, nói rằng tôi đừng làm trò cười cho thiên hạ thấy, tôi chưa phải là vợ, chưa danh chính ngôn thuận nên chẳng có quyền gì ràng buộc cả Còn cô gái kia thì khép nép vào lòng anh, ra vẻ tôi là kẻ ghê gớm, đanh đá khiến cô ta sợ hãi nữa chứ.
Tất cả tình yêu, sự tin tưởng tôi dành cho anh bỗng chốc sụp đổ toàn tập. Hóa ra, bao lâu nay tôi chỉ là một lựa chọn "hợp lý" để kết hôn thôi, có lẽ vì tôi cũng thành đạt, tôi làm trưởng phòng kế hoạch của một công ty nước ngoài, tiếp xúc với các đối tác lớn, có lợi cho tương lai của anh nên anh mới coi trọng tôi, muốn cưới tôi để... củng cố sự nghiệp Còn tôi, ngây thơ như con nai vàng tin tưởng trao cả trái tim cho anh.
Những ngày sau đó, tôi sống trong hỗn độn mental health không còn gì để nói. Bạn bè khuyên bỏ, bố mẹ xót xa, trong sâu thẳm, tôi vẫn thấy đau đớn và trống rỗng vô cùng. Thứ mất đi không chỉ là một mối tình, mà còn là niềm tin, là những ấp ủ về tương lai nữa huhu Tôi trách anh bội bạc nhưng cũng trách bản thân mù quáng. Tôi không biết liệu mình có thể mạnh mẽ đứng dậy, gạt bỏ để làm lại từ đầu, hay sẽ mãi mắc kẹt trong nỗi nhục nhã này. Giữa lúc tuổi tác chẳng còn trẻ trung, liệu tôi còn cơ hội nào cho một hạnh phúc đúng nghĩa không nữa?
Nguồn: soha.vn