Vừa đọc bài chia sẻ từ Facebook của GS Ngô Bảo Châu mà thấy nặng trĩu quá trời Ổng viết: "Tôi đã gần 50 tuổi, chủ yếu sống xa Việt Nam gần 30 năm nay. Tôi cảm nhận được rõ 30 năm là như thế nào. Đó chỉ là lâu hơn ngày mai, tuần tới, tháng sau, năm sau một chút."
Thật sự là 30 năm nghe thì dài lắm nhưng mà nó cứ trôi qua nhanh như chớp vậy. Và khi nó qua rồi thì mình chỉ còn cách tự hỏi: mình đã làm gì với 30 năm đó?
Phần khiến nhiều người suy ngẫm nhất chính là câu chuyện về con trai của GS: "Khi con tôi nói với tôi rằng nó sẽ không có con vì tương lai sẽ rất tồi tệ, tôi đã nghĩ rằng trong con mắt của trẻ vị thành niên, cuộc sống luôn có màu bi kịch. Bây giờ tôi không nghĩ như thế nữa."
Lúc đầu GS nghĩ đó chỉ là suy nghĩ tiêu cực của tuổi teen thôi, nhưng giờ ổng thấy không phải. Phải bịt tai bịt mắt lại mới không nhận ra khí hậu đang thay đổi từng ngày, thiên nhiên đang biến đổi. Và không phải theo chiều hướng tốt đẹp gì đâu các bạn ơi
Viễn cảnh đáng sợ đang đến gần hơn ta nghĩ
Nghĩ mà xem: 30 năm nữa toàn bộ các tỉnh miền Tây - nơi có tới 20 triệu người đang sống - có thể ngập dưới nước biển. Nghe như phim thảm họa nhưng đây không chỉ là nội dung của một bài báo trên tạp chí Nature đâu. Chính là thứ mình nhìn thấy hàng ngày với nạn sụt lở ngày càng trầm trọng ở đồng bằng sông Cửu Long đó
Đã đến lúc phải thay đổi chưa?
GS đặt ra câu hỏi: Đã đến lúc chưa mà phải đặt yêu cầu môi trường lên như một trong những ưu tiên cao nhất? Ưu tiên như để dành tiền phòng xa cho sức khỏe, cho con cái đi học, có nhà cửa xe cộ tiện nghi, ưu tiên như có bảng cân đối kinh doanh, có tiền lương hàng tháng vậy?
Đã đến lúc chưa mà phải điểm lại hành vi hàng ngày của mình:
• Túi nilon, ống hút nhựa có thực sự cần thiết không?
• Mình có cần nhiều quần áo giày dép đến vậy không?
• Mình có cần tiêu thụ lượng thực phẩm động vật nhiều như hiện tại không?
GS tâm sự: "Tôi đã biết một cuộc sống không có túi nilon, ống hút nhựa, mỗi năm may ra có được một cái áo mới, một tháng được phân phối ba lạng thịt. Tôi không muốn quay lại cuộc sống đó nhưng tôi hiểu rằng đa số những tiện nghi mà tôi được hưởng là không cần thiết để duy trì cuộc sống của tôi và tôi cần sẵn sàng buông bỏ nếu cái giá cho tiện nghi của tôi chính là cuộc sống của thế hệ tương lai."
Câu này chạm đến tâm can quá! Không phải quay về thời bao cấp, nhưng liệu mình có đang sống quá xa xỉ và đang gián tiếp "ăn cắp" tương lai của thế hệ sau?
Hành động nhỏ, ý nghĩa lớn
GS đặt câu hỏi tiếp: Liệu có nên dành ít nhất 5% thời gian xã hội cho việc giữ gìn môi trường chung hay không?
• Bạn đã bao giờ có can đảm nhắc nhở một người không quen vừa xả rác vô ý thức chưa?
• Lần cuối cùng bạn trồng cây là khi nào?
Những câu hỏi nghe đơn giản nhưng mà làm được bao nhiêu người?
Còn vai trò của nhà nước thì sao?
Đã đến lúc chưa mà nhà nước, chính phủ phải đánh giá mức độ ảnh hưởng môi trường của các chính sách đưa ra? Ví dụ như tăng trưởng nhiệt điện từ 10% trước 2010 lên tới 45% tổng sản lượng điện - điều này có đúng không, ảnh hưởng môi trường đến mức nào?
Nhà nước đã có chiến lược dài hạn đối phó với tình hình nước biển dâng, nước ngọt cạn ở đồng bằng sông Cửu Long chưa?
Nguồn: tinhte.vn