Giữa cuộc sống ngày càng nhanh như chớp, vẫn có những bạn trẻ chọn cách đi chậm lại để ghi lại những khoảnh khắc ý nghĩa bằng chính cách nhìn của mình. Vũ Minh Hiền (sinh năm 2004), nữ sinh năm cuối chuyên ngành Ảnh Báo chí tại Học viện Báo chí và Tuyên truyền, đã chọn con đường đi chậm nhưng chắc chắn. Với cô nàng này, mỗi bài viết hay mỗi tấm ảnh là một cách để truyền tải thông điệp nhân văn và khẳng định bản thân trên hành trình trưởng thành
Từ chiếc máy ảnh của bác đến giấc mơ trở thành storyteller
Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, niềm đam mê của Minh Hiền không xuất phát từ điều gì to tát hay xa vời, mà được nuôi dưỡng từ những kỷ niệm giản dị trong gia đình. Đó là những bức ảnh cũ mà ông nội nâng niu sưu tầm từ các tạp chí, những tấm hình người bác chụp rồi cẩn thận in ra, giữ gìn như một phần ký ức, và đặc biệt là chiếc máy ảnh cũ - món quà đầu tiên giúp Hiền chạm tay vào thế giới hình ảnh. Từ những lần thử nghiệm với ảnh phim, cô dần khám phá niềm say mê lưu giữ khoảnh khắc, rồi từng bước hình thành ước mơ trở thành người kể chuyện bằng hình ảnh
Ít ai biết rằng, con đường đến với ngành Ảnh Báo chí của Hiền còn được hun đúc từ niềm yêu thích viết lách từ nhỏ. Hồi cấp 2, cô từng là thành viên đội tuyển Văn, từng đạt giải Ba học sinh giỏi cấp Trường và giải Khuyến khích cấp Quận năm 2018. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy lại dần trở thành "mầm mống" cảm hứng theo cô trên con đường đã chọn.
Lựa chọn này ban đầu khiến bố mẹ Minh Hiền không khỏi lo lắng, khi nghĩ đến công việc làm báo đầy vất vả và áp lực. Nhưng chính những "vất vả" đó lại là môi trường hoàn hảo để Minh Hiền chứng tỏ bản lĩnh. Cùng với những kiến thức lý thuyết trên giảng đường, cô có cơ hội đi thực tế, cầm máy ảnh tác nghiệp để hoàn thành bài tập. Cô bắt đầu bằng những chuyến đi thực tế, gặp gỡ nhiều nhân vật và đắm mình trong những sự kiện đời thường. Minh Hiền chia sẻ: "Những lần đi thực tế giúp mình hiểu rằng bài học không chỉ nằm trong sách vở, mà ở ngay trong những con người mình gặp". Sự nghiêm túc của cô đã thay đổi cách nhìn của gia đình, từ hoài nghi sang ủng hộ hết mình. Thậm chí, giờ đây bố mẹ còn là những "đồng đội" đắc lực, thường xuyên gợi ý cho cô những nhân vật hay tin tức thú vị
Kết nối những trái tim qua lăng kính người làm báo
Bước vào môi trường đại học, Minh Hiền không phải là sinh viên quá nổi bật trong các hoạt động phong trào. Thay vào đó, cô chọn cách tích lũy kinh nghiệm qua những chuyến đi thực tế, những lần đi lấy tin, gặp gỡ nhân vật và viết bài. Chính quá trình đó giúp Minh Hiền dần hiểu sâu hơn về công việc mình đang theo đuổi, cũng như về những câu chuyện đa dạng trong cuộc sống.
Một trong những trải nghiệm để lại ấn tượng sâu sắc nhất là chuyến đi đến lớp học tình thương tại chùa Hương Lan (Chương Mỹ). Tại đây, Hiền có dịp gặp cô giáo Lê Thị Hòa cùng những em nhỏ khuyết tật và có hoàn cảnh đặc biệt. Tận mắt chứng kiến sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ của người thầy cô tận tâm, của những gia đình đầy hy vọng cùng sự hồn nhiên, vô tư của các em, Minh Hiền đã cực kỳ cảm phục. Những khoảnh khắc ấy giúp cô nhận ra rằng, người làm báo không chỉ dừng lại ở việc ghi chép sự kiện, mà còn là cầu nối kết nối con người với con người, từ đó lan tỏa những câu chuyện tử tế đến cộng đồng. "Với mình, làm báo không chỉ là viết cho xong bài, mà là kể lại một câu chuyện sao cho người khác có thể cảm nhận được", cô nàng tâm sự
Từ những trải nghiệm như vậy, Minh Hiền có thêm động lực để tiếp tục cầm bút, với cô, mỗi bài báo không chỉ là một sản phẩm học tập mà còn là cơ hội để chia sẻ những điều tích cực. Bài viết về một nam sinh vượt lên chính mình, được đăng trên chuyên trang Sinh Viên Việt Nam, là một trong những cột mốc nhỏ nhưng đáng nhớ. Điều khiến cô hạnh phúc không phải là nhận được sự chú ý, mà bởi câu chuyện ấy đã mang lại năng lượng tích cực cho người đọc. Minh Hiền tâm niệm, đã là người làm báo thì tiêu chí hàng đầu vẫn là viết đúng sự thật, khách quan. Nhưng sâu xa hơn, cô muốn dùng ngòi bút của mình để trở thành cầu nối, đưa những nhân vật truyền cảm hứng và những giá trị tốt đẹp đến gần hơn với mọi người, qua đó lan tỏa niềm tin vào những điều tử tế hiện hữu xung quanh chúng ta.
"Ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó"
Nhìn lại quãng thời gian đã qua, Minh Hiền tự nhận mình là một cô gái có phần hướng nội, không quá sôi nổi trong những phong trào hào nhoáng. Cô chọn cách tận hưởng nhịp sống chậm rãi và bền bỉ theo đuổi những mục tiêu mình đặt ra. Khi đỗ nguyện vọng 1 vào ngôi trường mơ ước, cô càng thêm tin tưởng rằng: chỉ cần bản thân giữ vững niềm tin và nỗ lực hết mình, mọi dự định đều sẽ thành hiện thực, ai cũng có thể đến được nơi mình muốn
Trên hành trình ấy, Minh Hiền chưa bao giờ cảm thấy mình đơn độc. Bên cạnh cô luôn có gia đình làm chỗ dựa vững chắc, cùng những người bạn đồng hành tuyệt vời, những người không chỉ cùng cô chia sẻ kiến thức mà còn là nguồn động viên tinh thần lớn lao. Sự đồng cảm và khích lệ ấy đã giúp Hiền học hỏi thêm nhiều góc nhìn mới mẻ và tự tin hơn vào năng lực bản thân. Chính những kết nối ấy đã dạy cho cô gái trẻ rằng sự chia sẻ và biết lắng nghe chính là chìa khóa để hoàn thiện bản thân mỗi ngày.
Luôn tâm niệm câu "Ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó", Hiền chọn cách đi chậm mà chắc, không tự tạo áp lực để chạy đua với người khác. Với cô, hành trình trưởng thành không cần phải quá rực rỡ hay phô trương, mà quan trọng là mỗi ngày đều đi đúng hướng và giữ vững giá trị cốt lõi. Minh Hiền luôn cảm thấy may mắn khi luôn có bố mẹ nhắc nhở về việc phải sống tử tế, thẳng thắn và không bao giờ đánh mất bản sắc cá nhân trong hành trình làm nghề.
Với Minh Hiền, dù đi nhanh hay chậm, mỗi người trẻ đều có một lộ trình riêng. Chỉ cần giữ được sự chân thành và kiên trì với những gì mình theo đuổi, những kết quả xứng đáng chắc chắn sẽ đến. Đó cũng chính là "điểm khởi đầu" để cô tiếp tục viết nên những câu chuyện ý nghĩa, góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến với cộng đồng
(Ảnh: NVCC)
Nguồn: svvn.tienphong.vn