Khi 8 người bạn gặp nhau và trải qua đêm kinh hoàng nhất đời

4af18f1c83f613f0f4bf.webp


c74ff70ada3483c0fbd4.jpg


Tưởng tượng đi, chỉ với 50.000 đô la và team làm phim vỏn vẹn 5 người, mà tạo ra được một bộ phim sci-fi đỉnh cao như thế này! Thậm chí cast diễn viên còn không biết mình đang quay phim gì nữa cơ

Trong Coherence (Hiện tượng siêu nhiên, 2013), 8 người bạn hội ngộ tại buổi tiệc thường niên. Một đêm chill bình thường, tụ tập tám chuyện như mọi khi. Chỉ có một điểm hơi sus: Một ngôi sao chổi đang lướt qua bầu trời đêm. Và họ hoàn toàn không ngờ mình sắp phải trải qua cái đêm kinh dị và kỳ lạ nhất cuộc đời

5eb4d5c62865050b71ea.jpg


Phim được làm với budget siêu khiêm tốn chỉ 50.000 đô la thôi nha! Ngoài dàn cast, ekip chỉ có đúng 5 người: Đạo diễn, nhà sản xuất, giám đốc hình ảnh và hai bạn phụ trách âm thanh.

Plot twist là các diễn viên không hề hay biết họ sẽ gặp điều gì ở trường quay, nên ai cũng hype lắm. Mãi gần xong phim, Emily Baldoni mới tá hoả phát hiện ra mình là nữ chính luôn Còn bạn Lorene Scafaria thì cứ tưởng đang quay phim hài cơ!

Khi sao chổi xuất hiện...

Mọi chuyện bắt đầu khi Emily (Emily Baldoni) đang lái xe đến bữa tiệc. Cô gọi điện cho bạn trai Kevin (Maury Sterling), nhắc đến một quyết định quan trọng nào đó. Bỗng nhiên, màn hình điện thoại nứt toạc và mất liên lạc luôn. Đây là chiêu câu view của đạo diễn�êm biên kịch James Ward Byrkit trong tác phẩm đầu tay đấy. Anh này khá famous khi viết kịch bản cho phim hoạt hình đoạt Oscar - Rango (Tắc kè nhát gan, 2011).

Chốc lát sau, Emily đến nhà của vợ chồng Mike (Nicholas Brendon) và Lee (Lorene Scafaria). Bạn trai Kevin cũng đến ngay sau, vẫn vui vẻ như không có chuyện gì. Ngoài ra còn có thêm hai cặp đôi khác nữa. Hugh (Hugo Amstrong) và Beth (Elizabeth Gracen), hay cãi nhau về khoa học với mê tín. Amir (Alex Manugian) và Laurie (Lauren Maher) thì khá là ordinary, ngoại trừ việc Laurie là ex của Kevin. Việc Laurie xuất hiện khiến Emily hơi khó chịu đó nha

Như mọi buổi gặp gỡ khác, họ bắt đầu tám múi tám mẩy về đủ thứ. Qua đó, khán giả dần hiểu rõ hơn về background các nhân vật. Emily là típ thiếu quyết đoán, từng mất luôn sự nghiệp vì một lựa chọn sai lầm. Hiện tại cô cũng đang lăn tăn không biết có nên theo Kevin sang Việt Nam làm việc không. Laurie thì có vẻ vẫn còn thương thương Kevin. Mike từng là diễn viên thành công nhưng thất bại vì nghiện rượu và tính nết thất thường...

Chuyện tiếp theo giống hệt một tập phim trong "series" The Twilight Zone (Miền ảo ảnh, 2002 - 2003) luôn. Chủ đề nhanh chóng chuyển sang sao chổi. Emily kể một câu chuyện creepy về lần trước sao chổi bay qua: Một người phụ nữ đã báo police khi thấy chồng mình xuất hiện, vì bà khăng khăng đã giết ông ta đêm hôm trước rồi Đúng lúc đó, đèn điện tắt phụt! Mike và Hugh quyết định ra ngôi nhà có đèn sáng ở xa xa để gọi điện. Khi quay về, cả hai khăng khăng đã thấy điều rùng rợn: Ở ngôi nhà kia, có 8 "người" khác giống hệt y chang họ!

bca4f0e4aa3369f70f8a.jpg


Game giải đố bắt đầu

Coherence không che giấu việc đây là phim indie low-budget đâu, từ bối cảnh đơn giản đến cách dùng camera cầm tay. Cốt truyện nhóm bạn gặp nhau rồi dính vào chuyện bí ẩn cũng khá là cliché. Nhưng đôi khi, các filmmaker có thể mang đến trải nghiệm đỉnh cao, với nguồn lực tối thiểu. Sức hút của Coherence không phải từ CGI xịn sò hay góc quay choáng ngợp, mà nằm ở lượng IQ khủng được đầu tư vào. Phim chỉ quay trong 5 đêm nhưng bộ đôi biên kịch Byrkit và Alex Manugian phải mất hơn một năm để hoàn thiện kịch bản đó!

Ban đầu, mọi người dễ nghĩ Coherence là phim du hành thời gian. Nhưng dần dần, ta nhận ra mọi thứ phức tạp hơn nhiều. Những câu đố được đặt ra: Nhóm bạn tìm thấy một chiếc hộp từ "ngôi nhà kia", trong đó có ảnh của từng người được đánh số. Khi ra ngoài check, họ sốc nặng khi bắt gặp những phiên bản của chính mình trên đường. Những chi tiết trong nhà liên tục thay đổi... Xem Coherence giống như đang chơi một trò giải đố thú vị, với những hint mơ hồ như thí nghiệm "con mèo của Schrödinger" hay "vùng tối không - thời gian".

Đạo diễn James Ward Byrkit dẫn dắt phim theo style tối giản. Không có shot hình đẹp mắt hay hiệu ứng sáng tạo, đôi khi còn hơi monotone với lối chuyển cảnh "màn tối" lặp đi lặp lại. Nhưng điều đó lại match với cốt truyện Coherence. Chúng ta sẽ không muốn bị distract quá nhiều, vì tâm trí đang bận giải đố rồi. Đổi lại, bộ phim có không khí giả tưởng pha kinh dị cực chất. Màn đêm bao phủ như cơn ác mộng không lối thoát. Ngôi sao chổi lấp lánh như điềm báo xui xẻo, in sâu vào tiềm thức khán giả.

Các nhân vật trong phim hành xử tự nhiên đáng tin cậy lắm. Khi họ shocked hay hoảng sợ, những phản ứng đều chân thật và thuyết phục. Lý do là vì tất cả đều... thật hết á! Để khắc phục hạn chế về diễn xuất, đạo diễn Byrkit không cho cast biết trước kịch bản hay thể loại gì cả. Thậm chí họ còn không biết ai là vai chính nữa Ở mỗi cảnh quay, anh chỉ đưa ra một "mục tiêu" và để họ tự improv. Nhân vật Mike, do đồng biên kịch Alex Manugian đóng, được cài vào để điều hướng từng đoạn. Cách làm này tỏ ra khá effective đấy!

4e05a3da7037a1a198ef.jpg


Những điều không thể tránh khỏi

Có lẽ bạn sẽ cần một bài giải thích dài để hiểu rõ Coherence, với đống chi tiết dày đặc của nó. Phim có cái kết hơi dễ dãi như thường thấy ở dòng thriller, chắc chắn sẽ khiến một số người không vừa ý. Nhưng giống như Emily bước vào bóng đêm, bộ phim đưa người xem vào hành trình hồi hộp của các bí ẩn khoa học được điện ảnh chắp cánh. Coherence chạm đến trí tò mò của ta theo cách một quyển sách về vũ trụ làm mê mẩn một đứa trẻ. Ở đó không chỉ có sự thật, mà còn mở ra vô vàn khả năng.

Về core message, Coherence nói về cách con người lựa chọn và thay đổi. Ý tưởng của Byrkit trong phim bị ảnh hưởng khá nhiều bởi Jean-Paul Sartre, nhà triết học thế kỷ 20. Một trong những tư tưởng hiện sinh của Sartre, từng tác động mạnh mẽ đến lifestyle giới trẻ thời ông, là "lựa chọn làm nên con người". Cuộc đời vốn không có ý nghĩa, trừ khi ta gán cho nó một ý nghĩa. Bằng những lựa chọn và quyết định, chúng ta tự tạo ra bản thân mình. Đó vừa là điều hiển nhiên, vừa là trách nhiệm và cũng là sự tự do.

Trong Coherence, với mỗi quyết định trong đời, nữ chính Emily tạo ra một phiên bản tốt hơn hoặc tệ hơn của chính mình. Sự nghiệp mất đi của cô là hậu quả của một quyết định sai lầm. Sự do dự của cô là nguyên nhân cho những quyết định ấy. Emily không muốn thay đổi, trong công việc hay tình yêu. Nhưng cô không thể không chọn, như lời Kevin: "Em không nói có, nghĩa là em nói không". Bộ phim cho thấy cách chúng ta sống cuộc đời này. Mỗi người là kết quả của những lựa chọn, từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi, mỗi ngày, mỗi lúc. Đó là điều không thể tránh.

47ff0a712d898bed4554.jpg


272ce9ab655cbc2becab.jpg

bde081da82db6d6e27ea.jpg


Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top